Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2606: Tinh Hỏa Liệu Nguyên




Chương 2606: Tinh Hỏa Liệu Nguyên (2)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Assy
Beta: Sa Nhi
============
Thẩm Liệu: "Ngài..
biết tôi sao
Vì sao ông lại biết hắn họ Thẩm
Quản gia: "Tiểu thư chuyển tới bên này, tôi đã tìm hiểu tất cả những người ở gần một chút, có chỗ nào mạo phạm xin Thẩm thiếu gia thông cảm
"Không cần gọi tôi như vậy, gọi tôi là Thẩm Liệu là được rồi
Thẩm Liệu cũng hiểu tật xấu này của mấy kẻ có tiền
Quản gia gật đầu, nhưng vẫn mở miệng gọi Thẩm thiếu gia
Thẩm Liệu cũng không nài ép, nói mấy câu với quản gia, nhưng người bên cạnh vẫn không mở miệng, cho nên tới trường học rồi hắn vẫn không biết tên cô
Xe đã đi được một lúc, Thẩm Liệu cảm thấy kiến trúc bên ngoài không đúng lắm
"Cái này hình như không phải đường tới trường
"Con đường này cách trường học gần hơn
Quản gia nói: "Trước kia Thẩm thiếu gia không phải đều đi đường này sao
"..
Không phải
Quản gia: "Vậy à
Chúng tôi vừa chuyển tới bên này nên không quen đường, lái xe cứ đi theo đường ngắn nhất thôi
Thẩm Liệu không biết còn có một con đường như vậy
Ở thành phố này nhiều năm như vậy, thật ra chỗ hắn đã đi qua cũng không nhiều nhặn gì
Đường này quả là gần hơn, chưa gì Thẩm Liệu đã thấy trường học
"Thẩm thiếu gia, đưa ngài đến đây thôi
Tiểu thư của chúng tôi còn phải đi làm chút thủ tục nhập học
"Được..
được
Xe dừng ở chỗ rất vắng vẻ, không có người nào, rất đúng ý Thẩm Liệu
Hắn vội vàng xuống xe, lại quay về phía cửa xe hơi cúi đầu, "Rửa sạch hộp cơm tôi sẽ trả lại cho cô, cám ơn cô đã đưa tôi đến trường
Thiếu nữ 'Ừ' một tiếng, cửa xe đóng lại, chậm rãi lái đi
Thẩm Liệu quay người chuẩn bị đi tới trường, còn chưa được mấy bước, chiếc xe kia lại quay lại, dừng bên cạnh hắn
Cửa sổ xe hạ xuống, cô gái ngồi bên trong, lãnh đạm hỏi: "Số điện thoại của anh là gì
"Tôi..
Tôi không có
"..
Thẩm Liệu phảng phất nhìn ra 'Thời đại nào rồi còn, ai mà không có điện thoại' từ trên gương mặt cô
Cô gái lục trong túi xách ra giấy bút, viết một dãy số, "Số điện thoại của tôi
Thẩm Liệu không nhận, nghi ngờ hỏi: "Vì sao lại đưa tôi cái này
"Anh không có cách phương thức liên lạc với tôi, rửa xong thì trả thế nào
Thẩm Liệu: "..
Tôi biết cô ở ngay bên cạnh mà
"Cầm đi
"..
Thẩm Liệu theo bản năng nhận lấy
Cửa sổ xe đóng lại, xe một lần nữa rời đi, lần này không quay lại nữa
Đợi đi được một đoạn, quản gia mới thu hồi ánh mắt
"Tiểu thư, vị Thẩm thiếu gia có chỗ nào lọt vào mắt cô vậy
Đưa cả bữa sáng, còn đưa người ta đi học
Sơ Tranh lạnh lùng, "Ông nhiều chuyện thế, không bằng đổi nghề đi
Quản gia: "Không được, tôi thích vị trí này hơn, mà tiểu thư còn cần tôi chăm sóc nữa đó
-
Thẩm Liệu cầm tờ giấy kia đến phòng học, cậu lại phát hiện Tạ Mục còn chưa tới
Con đường kia quả nhiên gần hơn sao
Thẩm Liệu thả cặp sách của Tạ Mục lên vị trí của hắn, đột nhiên nhớ ra cậu đã không mang cặp sách của chính mình
"A, tiểu thư đồng lại giúp thiếu gia cầm cặp sách à
Một nam sinh trước mặt trêu chọc
Thẩm Liệu không muốn phản ứng lại, xoay người rời đi
Nam sinh không được để ý bèn túm lấy Thẩm Liệu, "Ông đang nói chuyện với mày, thái độ của mày kiểu gì đấy
Thẩm Liệu bị nam sinh lôi kéo ấn trên bàn, tư thế chật vật, mặt cọ với góc bàn ra một vết rách
Nhưng học sinh trong phòng lúc này không ai dám nói giúp cậu
Chỉ có mấy nữ sinh vào cửa không nhìn được nữa nói, "La Hồng Viễn, cậu đừng có được quá đáng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Câm miệng
La Hồng Viễn hét to
Mấy nữ sinh bị hét không dám nói nữa, vội vàng trở lại chỗ mình ngồi
"Tạ Mục tới
Ngoài hành lang không biết ai kêu một tiếng
Lúc này La Hồng Viễn mới buông Thẩm Liệu ra, xoay người sang chỗ khác, coi như không có chuyện gì phát sinh
Tạ Mục và đám bạn của hắn cùng vào cửa
"Oa, anh Mục, tiểu thư đồng hôm nay nhanh nhẹn ghê nha
Tạ Mục vốn cho rằng Thẩm Liệu còn chưa tới, không ngờ cậu đã lại ngồi trong phòng học, tâm tình lập tức khó chịu
Hắn đi thế nào mà nhanh vậy
Tạ Mục soi soi Thẩm Liệu, đương nhiên cũng trông thấy vết rách còn nhỏ máu trên mặt hắn
Tạ Mục đi đến bên bàn Thẩm Liệu, cất giọng ra lệnh: "Đi mua cho tôi ít đồ
Thẩm Liệu: "Sắp lên lớp..
Tạ Mục không kiên nhẫn: "Với thành tích đó của anh, lên lớp hay không cũng thế, nhanh lên đi
Thẩm Liệu đứng dậy rời khỏi phòng học
Chờ cậu mua đồ trở về, đã lên lớp được năm phút rồi
"Thẩm Liệu, cậu lại tới muộn
Thầy giáo nhíu mày nhìn hắn, gương mặt không thích rõ ràng
Trong phòng học cực kỳ yên tĩnh, không ai đứng ra chứng minh là cậu đã tới từ trước rồi
Tạ Mục lần nào cũng xem giờ ra cửa, dù có đi sớm một chút, thì trên đường cũng sẽ cố ý lề mề để Thẩm Liệu bị đến trễ
Thầy giáo chỉ ra bên ngoài, "Ra ngoài đứng
Thẩm Liệu trầm mặc trở về vị trí của mình, cầm sách chuẩn bị đi ra ngoài phòng học
Cốc cốc ——
Cửa trước bị gõ mấy tiếng, tiếp theo một người tiến vào
Trong phòng học lập tức rối loạn
"Đây là ai vậy
"Xinh thế
"Là học sinh trường mình à
Thầy giáo hỏi: "Em tìm ai
"Sơ Tranh
Thầy giáo kinh ngạc "Không phải nói thứ hai mới đến sao
Sao hôm nay đã đến rồi
"Có vấn đề gì không
Thầy giáo vội vàng lắc đầu: "Không có không có, vậy em có muốn tự giới thiệu mình không
"Không cần thiết
"..
Được rồi, vậy em muốn ngồi chỗ nào
Học sinh phía dưới bàn tán ầm ĩ
"Là học sinh chuyển trường à
"Tớ không nghe nói có học sinh chuyển trường
"Mỹ nữ, ngồi chỗ tôi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có người giơ tay, "Chỗ của tôi còn trống
"Yên tĩnh
Thầy giáo đột nhiên quát lớn một tiếng, quay đầu lại nói với Sơ Tranh nói: "Em chọn chỗ nào cũng được, thầy sẽ sắp xếp cho em
Đám người: "..
Mọi người phát hiện ra có gì không thích hợp
Ý này là cô muốn chọn chỗ người khác đang ngồi cũng phải sắp xếp cho cô sao
Sơ Tranh đảo mắt qua thầy giáo, Thẩm Liệu đứng đấy, rất dễ dàng đối đầu với tầm mắt của cô
Sơ Tranh mang theo cặp sách đi theo lối nhỏ xuống, Thẩm Liệu cầm sách hơi nắm chặt
Nhưng cuối cùng cô dừng ở vị trí trống phía sau Tạ Mục, quay người, ngồi xuống
Tạ Mục quay đầu liếc nhìn cô một cái, ánh mắt càn rỡ, cũng không biết có ý gì, đánh giá xong lại quay đầu lại
"Khụ khụ khụ..
Thầy giáo ra hiệu mọi người im lặng, "Bạn học Sơ Tranh là học sinh chuyển trường, mọi người phải ở chung thật tốt, không nên gây mâu thuẫn
Tiếng nghị luận dần dần nhỏ lại, ánh mắt mọi người nhìn Sơ Tranh lộ ra vẻ tìm tòi nghiên cứu
Người này có lai lịch gì
Sao thái độ của thầy giáo lại kỳ lạ như vậy
"Thẩm Liệu, cậu còn đứng lấy làm gì
Thầy giáo chuẩn bị lên lớp, thấy Thẩm Liệu đứng đấy, lại quát lớn một tiếng
Thẩm Liệu cầm sách ra khỏi phòng học
Ngồi cùng bàn với Sơ Tranh là một nữ sinh đeo kính, trên mặt chất một chồng sách cao, đủ loại bài tập và sách tham khảo, nhìn qua có vẻ là một học bá
"Xin chào
Học bá phát giác được ánh mắt Sơ Tranh, chủ động chào hỏi, rất hữu nghị, "Tôi là Đỗ Nhược
"Sao cậu ấy phải ra ngoài
Sơ Tranh ra hiệu Thẩm Liệu vừa ra khỏi phòng học
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đỗ Nhược hạ giọng, "Đến muộn
Đến muộn
Bằng vào thời gian cô đưa hắn tới trường, cho dù hắn có đi với tốc độ của ốc sên thì cũng không thể tới trễ được
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.