Chương 2608: Tinh Hỏa Liệu Nguyên (4)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Assy
Beta: Sa Nhi
===========
Đỗ Nhược ngồi tại chỗ thấy bất an, đã mấy lần nhìn đồng hồ
Sao hai người kia đi lâu như vậy vẫn chưa trở lại
Không phải đã xảy ra chuyện gì chứ
Đỗ Nhược vừa nghĩ vậy xong, Phương Dực đã từ ngoài cửa tiến vào, nhìn thì vẫn rất ổn, không có việc gì, chỉ là sắc mặt tối sầm, đi như bay, va bồm bộp vào mấy cái bàn trên đường
ngôn tình tổng tài
Đám bạn còn trong phòng học vội vàng an tĩnh lại
Không hiểu vị đại lão này sao vậy..
Sơ Tranh chậm hơn hắn một bước, mọi người đều chú ý tới Phương Dực nên không ai chú ý tới cô
Sơ Tranh đi ngang qua Thẩm Liệu, đặt một chai nước lên bàn hắn, lại vỗ hắn một cái
Thẩm Liệu ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy bóng lưng Sơ Tranh đang trở lại chỗ của mình
Thẩm Liệu cầm chai nước nhìn, lại nhìn bóng lưng Sơ Tranh, một hồi lâu cũng không có phản ứng
Cuối cùng có thể do cảm thấy khó chịu, cậu đặt chai nước xuống, lại nằm sấp trên bàn
-
Buổi chiều có tiết thể dục, Thẩm Liệu không đi, một mình nằm sấp trong phòng học
Đang mơ mơ màng màng thì nghe thấy có người đi vào
Thẩm Liệu bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn ra cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gái bước vào phòng học một mình, đi thẳng tới chỗ hắn
Thẩm Liệu vẫn duy trì tư thế ngẩng đầu, trố mắt nhìn cô một hồi lâu
Sơ Tranh đi qua, kéo ghế phía trước bàn Thẩm Liệu ra ngồi ngay trên lối đi: "Không thoải mái chỗ nào vậy
Thẩm Liệu mở miệng, thanh âm khô khốc: "Cậu đang hỏi tôi sao
"Nếu không thì hỏi tôi chắc
Thẩm Liệu ngồi thẳng hơn, nhìn xung quanh "Cậu..
sao cậu không đi học
"Quay lại xem cậu
"..
Tại sao lại muốn tới xem hắn
Thẩm Liệu không hiểu gì, cũng không dám hỏi lại
Trán Thẩm Liệu hơi nóng, đột nhiên được một bàn tay mát lạnh bao phủ, cảm thấy thật dễ chịu
"Sốt rồi à
Thẩm Liệu tựa như chấn kinh vội né ra sau "..
Hơi sốt
"Đứng lên
Sơ Tranh đứng dậy, "Tới phòng y tế trường
"Không cần
Thẩm Liệu lắc đầu, "Tôi ngủ một lúc là được
"Nhanh lên
Sơ Tranh không nghe hắn nói, không nhịn được thúc giục
"..
Thẩm Liệu thở một hơi, chống bàn đứng dậy
Đã một lúc lâu không đứng thẳng, toàn thân không còn chút sức lực nào không nói còn hơi choáng váng
Sơ Tranh đưa tay đỡ hắn "Có đi được không
"Có thể..
Có thể
Thẩm Liệu vội vàng rút tay lại, tự mình đứng vững "Cảm ơn
Sơ Tranh đưa tay đỡ hắn một lần nữa "Đi thôi
Người Thẩm Liệu nóng hổi, đầu nặng chân nhẹ, cũng không có sức gì, sức lực của Sơ Tranh không lớn mà cậu cũng không tránh được
-
Phòng y tế trường
"Trước hết nghỉ ngơi, sau đó đo lại nhiệt độ, nếu vẫn không đỡ thì phải tới bệnh viện
Nhân viên y tế trường cho Thẩm Liệu một ít thuốc hạ sốt để cậu uống trước
Có thể nhân viên y tế trường còn việc khác, nói xong liền ra ngoài
Thẩm Liệu uống thuốc xong, chợt không biết nên làm gì nữa
Rèm kéo lại làm không gian bị thu hẹp, không khí dường như cũng không có chỗ nào lưu thông, khiến cho người ta hít thở cũng thấy khó khăn
Ọc ọc ọc..
Bụng Thẩm Liệu sôi ùng ục
Cậu vội ôm lấy bụng theo bản năng, quẫn bách nhìn về phía Sơ Tranh
Sơ Tranh chỉ bình tĩnh hỏi: "Giữa trưa không ăn gì à
Hồi lâu sau Thẩm Liệu mới 'ừm' một tiếng
Lúc ăn cơm trưa, Tạ Mục gọi cậu, lúc về thì đã quá thời gian cơm trưa, phòng ăn trường cũng đã đóng cửa
Sơ Tranh để cậu ngủ một lát trước, cô rời khỏi phòng y tế
Thân thể Thẩm Liệu không thoải mái, vừa nằm xuống đã muốn ngủ, cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi
Khi bị đánh thức một lần nữa, cậu cảm giác đã qua thật lâu
Sơ Tranh đỡ cậu dậy "Dậy ăn chút gì đã
Thẩm Liệu nhìn bát cháo bày trước mặt mình vẫn còn bốc hơi nóng "Cậu mua ở đâu vậy
Phòng ăn trường còn chưa mở..
"Sai người đưa tới
Thẩm Liệu: "..
Thẩm Liệu bị bệnh nên không thể ăn gì khác, chỉ có thể ăn chút cháo lót dạ trước
Cháo ấm vừa đủ
Thẩm Liệu không nhớ đã bao lâu rồi khi mình bị bệnh mà có người đối xử với cậu tốt như vậy nữa..
Sơ Tranh đợi Thẩm Liệu ăn được kha khá mới hỏi: "Trưa nay Tạ Mục lại ức hiếp cậu à
Cánh tay cầm thìa của Thẩm Liệu dừng lại, chậm rãi lắc đầu "Không có
"Vậy cậu ta gọi cậu đi làm gì
"Không có việc gì
Thẩm Liệu nói
"Cậu chắc chắn chứ
Thẩm Liệu gật đầu, "Ừm
Sơ Tranh trầm mặc nhìn cậu mấy giây, cuối cùng thản nhiên nói: "Nhanh ăn đi
-
Thẩm Liệu lúc sau đã hết sốt, nhân viên y tế kiểm tra xong biểu thị không cần tới bệnh viện, nhưng vẫn phải uống thuốc
Ở phòng y tế trường trì hoãn thời gian, cuối cùng đã hết một tiết
Sơ Tranh muốn đưa cậu trở về, nhưng Thẩm Liệu rất kiên quyết cự tuyệt
Thẩm Liệu tự về, vừa vào cửa đã nhìn thấy Tạ Mục ở phòng khách, tiếng trò chơi vang lên rất lớn
Tạ Mục nghe thấy tiếng mở cửa bèn quay đầu nhìn cậu một cái "Anh đi đâu đấy
"Phòng y tế trường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Mục soi mói cậu, rồi cười nhạo "Không có mệnh thiếu gia nhưng lại có bệnh thiếu gia thế
Tạ Mục mỉa mai xong thì quay đầu đi tiếp tục chơi game, không để ý tới cậu nữa
Thẩm Liệu đi lên lầu, về đến phòng, ngồi bên giường ngẩn người
Không biết đã qua bao lâu, Thẩm Liệu đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy ra một khe nhỏ
Căn phòng này của cậu rất dễ nhìn sang biệt thự bên cạnh
Dù cách nhau hơi xa nhưng vẫn có thể trông thấy sân biệt thự
Thẩm Liệu đứng bên cửa sổ, cũng không biết muốn nhìn thấy gì, cũng không bước đi
Bữa tối không ai đi lên gọi cậu, có lẽ là ý của Tạ Mục, Thẩm Liệu cũng không xuống dưới, dù sao có xuống cũng chẳng có gì ăn
Cũng may buổi chiều cậu đã ăn một chút nên không quá đói
Thẩm Liệu đi vào phòng vệ sinh, rửa sạch sẽ chiếc hộp sáng nay, bỏ vào cặp sách của mình
-
Hôm sau
Thẩm Liệu xuống lầu thì Tạ Mục đã đi rồi
Thẩm Liệu không cần hỏi cũng biết mình chắc chắn không có bữa sáng
Thẩm Liệu vừa tới trường học đã nghe người ta nói Tạ Mục và Phương Dực nổi lên xung đột, bị thầy giáo gọi đi
Về phần tại sao nổi lên xung đột thì không ai biết
Dù sao hai người này vốn đã không hợp nhau, không ai thấy kinh ngạc
Thẩm Liệu vòng qua đám bạn học đang tám chuyện đi tới phòng học
"Thẩm Liệu
Thẩm Liệu bị gọi lại
Thẩm Liệu vừa quay người đã nhìn thấy Sơ Tranh cầm một cái túi, đứng cách đó mấy bước
"Lại đây
Thẩm Liệu: "Có..
chuyện gì à
Sơ Tranh lạnh lùng nói: "Nói cậu qua thì cứ qua đi
Thẩm Liệu mò vào cặp sách, đổi hướng, rồi lại quay lại, cứ thế đi trở về
"Ăn sáng chưa
"..
-
Trong vườn trường có một cái đình nhỏ, bình thường lúc nghỉ ngơi có không ít học sinh tới
Nhưng giờ là thời gian đi học buổi sáng, cho nên bên này rất yên tĩnh, không có ai tới
Thẩm Liệu ngồi trong đình ăn sáng, Sơ Tranh ngồi bên cạnh
"Tạ Mục không cho cậu ăn sáng à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Liệu thấp giọng nói: "Là tôi dậy trễ..
Sơ Tranh: "..
Còn không phải là Tạ Mục không cho ăn sáng sao
Hiển nhiên Thẩm Liệu cũng không muốn nhắc tới Tạ Mục cho lắm, chỉ cúi đầu ăn, sợ Sơ Tranh lại hỏi chuyện liên quan giữa hắn và Tạ Mục
Sơ Tranh cũng không có ý tiếp tục, trong tay cô đã có tất cả tư liệu của bọn họ, cũng không có gì cần hỏi nữa
Tạ Mục..
Dám bắt nạt người của bà, con hàng này chán sống rồi
------oOo------