Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2610: Tinh Hỏa Liệu Nguyên




Chương 2610: Tinh Hỏa Liệu Nguyên (6)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Assy
Beta: Sa Nhi
===========
Thẩm Liệu được đưa vào phòng, quản gia cầm một bộ quần áo sạch đưa tới, "Thẩm thiếu gia, thật có lỗi, trong nhà tạm thời chỉ có những quần áo này, ngài thay trước vậy, một lát nữa sẽ đưa đồ mới tới cho ngài
Trong biệt thự, ngoài quản gia cũng chỉ còn lại có quần áo vệ sĩ
Cho nên quản gia cầm quần áo của mình tới, mặc dù đã mặc nhưng ông cũng mới chỉ mặc một hai lần
"Cái này là được rồi, không cần đồ mới đâu
Thẩm Liệu nào dám ghét bỏ, thấp giọng nói cảm ơn: "Cảm ơn
Quản gia cười, "Cần tôi giúp ngài không
"Không..
Không cần
Thẩm Liệu đi vào bên trong thay quần áo
Mặc dù chàng trai cao như vậy, nhưng quần áo vẫn hơi rộng hơn cậu, mặc lên người thấy hơi lùng bùng
Thẩm Liệu mặc ra ngoài, quản gia vẫn còn trong phòng
"Thẩm thiếu gia, ngài bị thương sao
Quản gia đột nhiên nói ra một câu như vậy, Thẩm Liệu sững sờ, sau đó lắc đầu phủ nhận, "Tôi không sao..
"Tay trái của ngài nhìn có vẻ không ổn
Quản gia nói
Thẩm Liệu vội dùng tay kia che cánh tay trái lại theo bản năng
-
Quản gia báo cáo cho Sơ Tranh chuyện này, biểu tình Sơ Tranh vẫn coi như bình tĩnh
Cô đã thay quần áo sạch, tới phòng Thẩm Liệu, quản gia đã gọi bác sĩ tới, đang kiểm tra cánh tay cho Thẩm Liệu
Thẩm Liệu vốn cho rằng biệt thự này không có ai, kết quả trong biệt thự trừ những người vệ sĩ kia, còn có cả bác sĩ gia đình
Bác sĩ: "Trật khớp, nắn lại là được, chỗ trầy da không quá nghiêm trọng, không có vấn đề gì lớn
Sơ Tranh đứng ở một bên nhìn, đợi bác sĩ xử lý xong, lúc này mới hỏi, "Làm sao bị vậy
"..
Bị đụng vào
Thẩm Liệu thử hoạt động cánh tay, có hơi đau làm cậu phải hít một hơi
"Đụng
"Ừm
"Ai đụng
"Lúc đi qua đường không chú ý, bị xe gắn máy đụng phải
Sơ Tranh quay đầu phân phó quản gia, "Đi kiểm tra xem
Sơ Tranh hoài nghi đây không phải bị đụng
Nếu là tai nạn thì cũng thôi đi, nhưng nếu không phải tai nạn.
Quản gia sai người đi tìm hiểu, ông đi bê hai bát canh gừng lên
"Tạ Mục cố ý nhốt cậu ở ngoài à
Cửa kia được khóa bằng mật mã, Thẩm Liệu không vào được, vậy chỉ có thể nói là do Tạ Mục đã đổi lại mật khẩu
Thẩm Liệu bê canh gừng, tay vừa hơi dùng sức, nước canh bị lắc lư, phản chiếu hình dáng mơ hồ của chàng trai
Sơ Tranh hít một hơi, để cho mình bình tĩnh lại một chút
Sơ Tranh sắp xếp cẩn thận cho Thẩm Liệu xong rồi bảo cậu nghỉ ngơi ổn thỏa
-
Quản gia xác định, Thẩm Liệu quả là bị thương do tai nạn
Sơ Tranh để quản gia chăm sóc cẩn thận cho Thẩm Liệu xong, kết quả hôm sau Quản gia đã tới nói không thấy Thẩm Liệu đâu
Sơ Tranh đi tới phòng nhìn, chăn mền đã được xếp quy củ, trên bàn còn đặt một cái hộp
"Đi khi nào
Quản gia đan tay trước người, hơi khom lưng: "Thật xin lỗi tiểu thư, là tôi thất trách không chú ý tới
"Được rồi, không phải lỗi của chú
Biệt thự lớn như vậy, dù cho quản gia không ngủ không nghỉ suốt 24/24, Thẩm Liệu muốn đi cũng có cơ hội rời đi
"Tới trường học trước đã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vâng tiểu thư
Xe Sơ Tranh đi ngang qua biệt thự Tạ gia, đúng lúc trông thấy Tạ Mục bước ra một mình, ngồi lên xe nhà hắn, nhưng không thấy Thẩm Liệu
Sơ Tranh cũng không thấy người ở trường học
Tạ Mục tới muộn hơn Sơ Tranh, khi đi ngang qua Sơ Tranh, ánh mắt còn cổ quái nhìn cô mấy lần
Trước khi Sơ Tranh lên tiếng, Tạ Mục đã đi về phía trước, kéo ghế ngồi xuống, nằm sấp trên bàn ngủ
Còn ba phút nữa là vào lớp, Thẩm Liệu mới mang cặp sách tiến vào từ cửa sau
Sắc mặt Thẩm Liệu rất kém, vòng qua quấy rầy bạn học mới ngồi vào chỗ
Vừa ngồi xuống, Tạ Mục đã xoay người đưa ra tờ 10 tệ: "Thẩm Liệu, đi mua giúp tôi chai nước
Thẩm Liệu nhét cặp sách vào ngăn bàn, cầm tiền, đầu ngón tay xoa qua tờ tiền giấy
Nhưng tay Tạ Mục chợt bị người khác dùng sách đè xuống, ấn ở trên bàn
Giọng nói người cầm sách vô cùng lạnh nhạt: "Tự anh không biết đi à
Phòng học đột nhiên an tĩnh lại
Tầm mắt mọi người đều hướng về đây, mọi người không dám lên tiếng, chỉ có thể giao lưu bằng ánh mắt
—— Chuyện gì vậy
—— Không biết
—— Học sinh chuyển trường muốn làm gì thế
—— Dám gây sự với tiểu bá vương à
Trâu thế
Ngay khi mọi người cho rằng Tạ Mục sẽ tung hê lên cơn, Tạ Mục cũng chỉ trầm mặt rút tay ra, "Chúng ta nước sông không phạm nước giếng, không khiến cậu xen vào việc của tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh: "Là một thành viên trong lớp, tôi rất tình nguyện giúp đỡ bạn học
Tạ Mục: "..
Kẹttttttttttt
Tạ Mục đứng dậy làm chiếc bàn bị kéo theo
Mọi người lùi lại theo bản năng, ai không thể lui lại thì ngả ra sau, giống như trên người Tạ Mục đang tóe ra tia lửa, muốn bắn tới người bọn họ
Xong rồi xong rồi..
Học sinh chuyển trường xong rồi
Bọn họ nên đi thông báo cho giáo viên thì tốt hơn, hay là đi thông báo cho giáo viên thì tốt hơn
Tạ Mục nắm tờ tiền, gân xanh trên tay nổi lên, ngay khi mọi người cho là hắn muốn động thủ, Tạ Mục đột nhiên đạp một đạp vào bàn, khí thế hung hăng đi ra ngoài lớp học
Lúc đi ngang qua Thẩm Liệu còn dùng sức đụng vào hắn
Thẩm Liệu lui lại mấy bước, đụng vào bàn mới dừng lại
"Móa..
"Tình hình thế nào vậy
"Là Tạ Mục tự đi ra sao
Tôi nhìn lầm đấy chứ
"Hình như là..
Không phải ảo giác của tớ, thật là Tạ Mục đi ra á
Ánh mắt mọi người nhìn Sơ Tranh lập tức trở nên không tầm thường
Có lúc nào mà Tạ Mục không chiếm thế thượng phong đâu, vị học sinh chuyển trường này vừa đến đã từ chối lời mời của Tạ Mục, bây giờ lại dám đốp lại Tạ Mục như thế
Tạ Mục không những không đánh trả mà còn bỏ đi
Không ít nữ sinh tỏ vẻ, thôi xong, yêu rồi yêu rồi
Có thể trông thấy Tạ Mục ăn quả đắng, các cô đều rất vui vẻ
Người trong cuộc thì bỏ sách xuống, cũng không đi xem Thẩm Liệu mà chỉ mở sách, gương mặt lạnh lùng đọc sách
Reng reng reng ——
Tiếng chuông vào học khiến cho đám người hóng chuyện vội trở lại vị trí của mình
Giáo viên ôm giáo án bước vào, ánh mắt liếc một vòng phòng học, "Tạ Mục đâu
Mọi người không dám lên tiếng, giáo viên chỉ cau mày nói, "Mở sách ra
-
Có thể tâm tình Tạ Mục khó chịu nên không thèm để ý tới Thẩm Liệu, dẫn đến Thẩm Liệu giữa trưa bị bỏ lại
Sơ Tranh cướp người lên xe
Thẩm Liệu ngơ ngác, hốt hoảng nhìn cô
"Vì sao không nói với tôi lời nào đã đi rồi
"Tôi..
Tôi trở về thay quần áo
Thẩm Liệu cúi đầu trả lời, giống như Sơ Tranh là một ác bá đang ức hiếp người khác
Sơ Tranh đánh giá lại Thẩm Liệu, quả thực đã thay quần áo
"Xin lỗi vì đã không nói với cậu..
Tôi sợ quấy rầy cậu nghỉ ngơi
Thẩm Liệu lại nói: "Tôi có để lại tờ giấy
Tờ giấy
Sao cô không nhìn thấy nhỉ
Sơ Tranh thản nhiên lảng sang chuyện khác "Ăn gì trước đã
Trước buổi trưa, quản gia đã đưa cơm tới
Sơ Tranh kéo ra một chiếc bàn nhỏ trong xe, bỏ cơm ra, đưa cho Thẩm Liệu một đôi đũa, "Nhìn xem có thứ gì cậu thích ăn hay không
"Tôi có thể tới nhà ăn ở trường..
"Ăn giúp tôi khó khăn vậy à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
Thẩm Liệu nhận đũa, lại thấp giọng nói: "Tôi không có gì không thích ăn
"Vậy là tốt rồi
Sơ Tranh hài lòng gật đầu: "Về sau cơm trưa đều ăn cùng tôi
Thẩm Liệu kinh ngạc: "Không..
Không được
"Sợ Tạ Mục
Sơ Tranh giống như biết nỗi lo của hắn, mở miệng tùy ý, "Yên tâm, sau này buổi trưa hắn sẽ không đếm xỉa gì tới cậu nữa, tan học cứ tới nơi này, hiểu chưa
"Tôi..
Sơ Tranh dữ dằn uy hiếp: "Nếu cậu dám không đến, vậy cậu phải sống cẩn thận hơn nhiều đấy
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.