Chương 2623: Tinh Hỏa Liệu Nguyên (19)Nguồn: viptruyenfull.net
Sơ Tranh trì hoãn lát sau mới trở về, Thẩm Liệu đã rất hoảng hốt, "Sao em đi lâu như vậy
"Giải quyết chút việc
Thẩm Liệu: "Việc gì
Sơ Tranh: "Việc nhỏ
Sơ Tranh không có ý định nói, Thẩm Liệu cũng hỏi không ra được nguyên cớ, đành phải thôi
-
Bởi vì phải nói chuyện phiếm, cho nên thời gian ăn cơm tương đối dài
Mẹ Sơ chuẩn bị cho Thẩm Liệu lễ gặp mặt, không phải vật phẩm gì quý báu, chính là cặp sách cùng một vài đồ văn phòng phẩm
Thẩm Liệu mở ra xem, phát hiện là một bộ giống của Sơ Tranh là một bộ, chỉ là màu sắc hơi có chút khác biệt
Trước khi đi, mẹ Sơ còn kéo Sơ Tranh sang bên cạnh
"Thằng nhỏ có vẻ không được tự tin và quá mẫn cảm, con cũng đừng bắt nạt người ta đấy
"..
Cái này còn phải xem là kiểu 'bắt nạt' nào nữa
Mẹ Sơ lại căn dặn vài câu, lúc này mới cùng cha Sơ rời đi
Trưởng bối đi rồi, thần kinh căng cứng của Thẩm Liệu hơi lỏng xuống
Sơ Tranh trở về bên cạnh cậu, "Anh về chỗ nào
"Đồ của anh còn đang ở chỗ dì
Thẩm Liệu nói: "Anh về bên kia trước đã
"Ừ, để em đưa anh về
Cánh môi Thẩm Liệu hơi hé, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng chỉ là gật gật đầu, ôm quà bước lên xe
Sơ Tranh một lát sau mới lên, trong tay đã có nhiều thêm một cái túi
"Vừa rồi thấy anh không ăn được nhiều, em bảo họ gói cho anh ít đồ
Sơ Tranh đưa cái túi cho cậu
Thẩm Liệu: "..
Ngay trước mặt trưởng bối, Thẩm Liệu nào dám thả lỏng tâm tình ăn uống, đều là vừa nếm thử đã đặt xuống, sợ mình biểu hiện không tốt
Cho nên bụng cậu cũng không có bao nhiêu thứ
Hành động của Sơ Tranh lúc này đã lập tức làm Thẩm Liệu thấy ấm áp
Đến cả chi tiết này cô đều chú ý tới..
"Cảm ơn
"Không khách khí
Sơ Tranh mò xuống đầu cậu, "Chăm sóc anh là chuyện em phải làm
Thẩm Liệu: "..
Thẩm Liệu mở mấy hộp đóng gói bên trong ra, lại nhìn về phía Sơ Tranh, "Vừa rồi em cũng không ăn bao nhiêu, muốn ăn không
"Em không đói bụng, anh cứ ăn đi
"..
Ừ
Thời gian này trên đường đang hơi kẹt xe, mười mấy phút cũng không đi được bao xa, Thẩm Liệu đã ăn xong, đang nhìn xem bên ngoài
Không ít người bởi vì sốt ruột mà không ngừng ấn còi ầm ĩ
"Xuống dưới đi một chút không
Sơ Tranh đề nghị
"Giờ sao
"Ừ
Sơ Tranh nhìn xuống cả tuyến đường phía trước đều đỏ rực đèn sau, "Chắc còn chờ lâu lắm
Thẩm Liệu cùng Sơ Tranh xuống xe, vòng qua một đầu đường cái, phía trước chính là phố chợ đêm bên sông, lúc này cũng đang rất náo nhiệt
Sơ Tranh cũng không có mục đích gì, chỉ dẫn theo Thẩm Liệu tùy tiện dạo chơi
Hai người nắm tay đi qua đám người như bao cặp tình nhân khác
Ngay chính tại nơi đèn đuốc sáng trưng này, Thẩm Liệu bỗng có cảm giác thật an toàn
Đây là cảm giác mà từ trước cho tới bây giờ cậu đều chưa từng cảm thấy
"Em có sợ điều gì không
Thẩm Liệu đột nhiên hỏi Sơ Tranh
"Không có
"Không có
Thẩm Liệu cảm thấy hơi lạ, "Mỗi người hẳn là đều có thứ gì đó sợ hãi
"..
Việc cô sợ cũng không thể để anh biết được
Sơ Tranh nghiêm mặt lắc đầu, biểu thị mình không có
"Anh sợ cái gì
Sơ Tranh không để cái đề tài này lạnh xuống, hỏi lại Thẩm Liệu
"Anh
Thẩm Liệu nhìn dòng người đi qua đi lại: "Trước kia anh sợ mình có làmgì không tốt, sẽ làm dì khó xử
Tình hình cha mẹ của cậu đã như vậy, dì Thẩm không sợ bị đến gây phiền phức, nguyện ý thu nhận cậu đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ
Cho nên cậu không muốn có xung đột với Tạ Mục, mọi chuyện đều nhường nhịn
"Hiện tại thì sao
"Hiện tại..
Thẩm Liệu cúi đầu nhìn lại bàn tay họ nắm lấy nhau, lẩm bẩm: "Hiện sợ rằng em sẽ buông anh ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng người bốn phía ồn ào, Sơ Tranh không nghe rõ, "Sao cơ
Thẩm Liệu ngước mắt, khóe miệng hơi kéo lên, "Không có gì, hiện tại anh không sợ cái gì
"Tạ Mục bắt nạt mà anh cũng không sợ
Thẩm Liệu lắc đầu
"Về sau sẽ không để hắn có cơ hội ức hiếp anh
Sơ Tranh cam đoan
Thẩm Liệu kỳ thật không sợ hãi Tạ Mục
Chỉ là những việc Tạ Mục làm đã làm cậu phải nhận không ít tội, có đôi khi rất phiền
Nhưng cậu cũng không muốn phản kháng, cậu càng phản kháng, Tạ Mục sẽ càng quá đáng hơn
Giống như có người có thể dùng phương pháp khác nhau đi tra tấn một con côn trùng, nhưng nếu côn trùng chết rồi, không giãy dụa nữa, vậy rốt cuộc sẽ không còn hứng thú mà giày vò
-
Sơ Tranh cùng Thẩm Liệu đi dạo, lại theo bờ sông đi rồi một vòng, cuối cùng mới bảo lái xe tới đón bọn họ trở về
Xe đưa Thẩm Liệu về tận cửa
"Anh..
vào đây
"Ừ
Thẩm Liệu mở dây an toàn: "Vậy anh về..
Trước nhé
Sơ Tranh gật đầu, Thẩm Liệu cầm đồ của mình chuẩn bị xuống xe
"Thẩm Liệu
Động tác Thẩm Liệu ngừng lại, quay đầu, "Hả
"Hôn một cái
Sơ Tranh nói quá bình tĩnh, giống như chỉ là bảo cậu cầm hộ thứ gì không bằng
Lúc Thẩm Liệu xuống xe, bên tai nóng hổi, gương mặt cũng ửng đỏ
Cậu đóng cửa xe, không quay đầu lại tiến vào biệt thự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Liệu Liệu, con về rồi
Dì Thẩm ở nhà, nghe thấy tiếng động bèn từ bên trong ra, tiếp nhận đồ trong tay cậu, "Sao mặt con đỏ thế kia
Thẩm Liệu lập tức bịa chuyện, "Con..
Hơi nóng
Dì Thẩm cũng không hoài nghi, "Hôm nay thế nào, thuận lợi không
Thẩm Liệu gật đầu: "Vâng
Dì Thẩm lại hỏi thêm mấy vấn đề, xác định không có vấn đề gì, lúc này mới bỏ qua Thẩm Liệu
"Đói không
Để dì chuẩn bị cho con ăn chút gì
"Con không đói bụng, con lên lầu trước đây dì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Liệu trở lại gian phòng của mình, mãi một hồi lâu mới xua tan đi được hơi nóng trên thân, nhưng hình tượng trong đầu lại làm sao cũng không thể xua đi
Vừa rồi căn bản không giống như những lần trước chỉ nhẹ nhàng chạm qua
Thẩm Liệu lắc lắc đầu, cố xua những hình ảnh kia đi
-
Thẩm Liệu tắm rửa, sau đó ra làm bài tập
Thẩm Liệu làm bài không chú ý thời gian, đến khi dì Thẩm đến gõ cửa cũng đã qua 12 giờ
"Dì
Thẩm Liệu mở cửa
Dì Thẩm cau mày, "Mục Mục đến giờ này còn chưa trở lại, điện thoại cũng không gọi được, hôm nay con có gặp nó không
Tạ Mục..
"Từ sau khi con đi cũng chưa gặp cậu ấy
Bình thường cũng nhiều khi Tạ Mục không về ngủ, có điều đều có thể gọi điện, lần này lại không gọi được, dì Thẩm mới có chút lo lắng
"Được rồi, con mau ngủ đi, để dì hỏi mấy người khác
Dì Thẩm đóng cửa lại rời đi, đến hỏi mấy bạn bè của Tạ Mục xem có phải hắn ở bên ngoài chơi không
Thẩm Liệu đứng đó trong chốc lát mới trở về tiếp tục viết bài
Viết được mấy chữ số, Thẩm Liệu lại để bút xuống
Tạ Mục đột nhiên không liên lạc được, là do điện thoại của hắn hết pin hay là xảy ra chuyện gì rồi
Nghĩ lại tên Tạ Mục này, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì
Thẩm Liệu nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn là rời phòng xuống lầu
Dì Thẩm ở phòng khách gọi điện thoại, một người lại hết một người, tất cả đều là không gặp hắn
"Dì, có liên lạc được không
Dì Thẩm lắc đầu: "Chưa có, con xuống làm gì
Sáng mai con còn đi học, nhanh đi ngủ đi
Thẩm Liệu không nói chuyện, nhưng cũng không đi lên
Dì Thẩm lúc này đang vội vàng gọi cho người khác, cũng không đoái hoài tới cậu
Điện thoại Tạ Mục có đôi khi cũng hết pin, nhưng mấy người bên cạnh hắn đều sẽ biết hắn đang ở đâu, tùy tiện nghe ngóng một chút là có thể biết
Hôm nay lại không thể tìm được ở đâu
Cuối cùng cha Tạ cũng bị gọi về
==================
15.06.2021
#Sa:Chúc mừng sinh nhật Thời Sênh (灬ºωº灬)♡Cảm ơn Mặc Linh đã tạo ra những bộ truyện, giúp ta gặp được các tiểu biến thái dễ thương nơi đây (>ω
Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com
Trước Sau
------oOo------