Chương 2629: Quà Tặng Vận Mệnh (3)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Yumi Na - & Sa Nhi
================
"Bác sĩ Sơ, Hạ Cừu có nói chịu chuyện không
Đồng nghiệp lúc đang ăn cơm thuận miệng hỏi cô
"Không có
"Haizz..
vẫn chưa sao
Đồng nghiệp rất kinh ngạc, "Hắn thật sự biết nói chuyện không nhỉ
Thời gian dài như vậy đến âm thanh còn không phát ra, sẽ không bị câm điếc đó chứ
"..
Sơ Tranh không chắc lắm
Trên tư liệu cho thấy hắn biết nói chuyện
Nhưng đã lâu như vậy, cô lại không hề nghe thấy hắn chít tiếng nào
Có hơi..
hoài nghi
Phải tìm thời gian hỏi một chút
Chít một tiếng cũng được mà
-
Sơ Tranh bận rộn làm việc một ngày, không phải bệnh nhân này muốn phi thuyền, thì cũng có bệnh nhân kia muốn làm vợ của người khác
Bản thân Sơ Tranh cũng không phải người kiên nhẫn, cho nên cảm thấy công việc này thật sự quá thử thách
Nếu như vật nhỏ nhà cô không ở đây, cô sớm bỏ gánh không làm
"Bác sĩ Sơ, bệnh nhân phòng 309 không chịu ăn gì
Sơ Tranh vừa giải quyết một con hàng ' Tổng thống toàn Vũ trụ' xong, trợ lý đã vội vàng chạy tới
Phòng 309..
Hạ Cừu
"Sao vậy
Trợ lý lắc đầu, "Hôm nay đưa cơm cho hắn, hắn lại không hề nhúc nhích, có gọi cũng không có phản ứng, lát sau còn hất đổ đồ ăn
Sơ Tranh: "..
-
Trong phòng bệnh
Hạ Cừu ôm đầu gối co ro trong góc tường
Y tá đang dọn đồ ăn trên sàn
Sơ Tranh bảo y tá ra ngoài trước, sau đó đóng cửa phòng lại, không gian trong phòng đột nhiên yên tĩnh
"Vì sao không ăn cơm
Sơ Tranh đi đến chỗ Hạ Cừu, ngồi xổm xuống nhẹ nhàng hỏi hắn
Hạ Cừu có rụt lại không lên tiếng
Sơ Tranh hít sâu một hơi, tiếp tục hỏi: "Đồ ăn không hợp khẩu vị
"..
Không có trả lời
Sơ Tranh: "Tâm trạng không tốt
Mặc kệ Sơ Tranh hỏi cái gì, Hạ Cừu đều giống như pho tượng, không nói một lời, cũng không động đậy
Sơ Tranh nhiều lần đều phải kiềm chế ý muốn đánh người
"Anh không nói cho tôi, làm sao tôi biết chỗ nào có vấn đề
"Có chỗ nào anh không thích, phải nói ra tôi mới có thể giúp anh
Đầu Hạ Cừu hơi động đậy
Hắn quay đầu lại thật chậm, tầm mắt đối diện với ánh mắt của cô
Sơ Tranh: "Đồ ăn hôm nay có thứ gì anh không thích
Hạ Cừu chỉ cùng cô đối mặt vài giây, lại ngẩng đầu lên nhìn camera phía sau
Sơ Tranh nhìn theo hắn một chút
24 giờ đều có camera theo dõi, nhưng có vẻ như Hạ Cừu không thích camera
Nói cách khác, khi có camera, hắn sẽ không phản ứng quá nhiều
"Không sao, không thích thì cứ nói, sẽ không ai nói gì anh
Hạ Cừu giơ tay lên, treo giữa không trung
Sơ Tranh: "??
Vài giây sau, Sơ Tranh mới phản ứng lại, vội lấy giấy bút ra
Hạ Cừu viết xuống mấy chữ, hai tay cầm trước ngực, đưa cho Sơ Tranh nhìn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
—— có thật không
"Đương nhiên là thật, tôi sẽ không lừa anh
Sơ Tranh cam đoan cùng Hạ Cừu
Hạ Cừu cúi đầu, theo bản năng cắn bút, suy nghĩ những lời Sơ Tranh nói
Hiện tại tâm trạng Hạ Cừu đang không ổn định, Sơ Tranh cũng không dám nói hắn đừng cắn
Sơ Tranh nhìn thời gian, gần năm phút sau, Hạ Cừu lần nữa viết vài chữ
—— không ăn được mướp đắng
Sơ Tranh: "..
Chỉ vì không ăn được mướp đắng, cho nên anh không ăn gì hết
-
Nơi này thu viện phí một năm không rẻ, cho nên cơm nước cũng làm dinh dưỡng rất phong phú
Bình thường nếu người bệnh nói không thích ăn cái gì, bọn họ cũng sẽ cố gắng không cho vào
Nếu như thật sự không có cách khác, bọn họ cũng chỉ có thể dùng những biện pháp khác dỗ bọn hắn ăn
Hạ Cừu không nói lời nào, mà thời gian trước đều không xuất hiện tình huống như vậy, cho nên không có người biết hắn không thích ăn gì
Sơ Tranh nhờ người đưa một phần ăn khác không có mướp đắng
Cô mang một chiếc bàn nhỏ từ bên ngoài vào, đặt ngay trong góc
"Anh xem, lần này không có mướp đắng
Hạ Cừu giống đứa trẻ nhỏ, nghiêm túc kiểm tra đồ ăn trên bàn
Sơ Tranh đưa đũa: "Hiện tại có thể ăn chưa
Hạ Cừu lề mà lề mề, một hồi lâu mới cầm lấy đũa, chậm rãi ăn
Sơ Tranh cảm giác lúc hắn ăn, giống như cuộn phim bị bấm nút tua chậm x8 lần
Nếu không phải hắn rất đẹp, ai có tâm trạng nhìn hắn ăn lâu như vậy
Sơ Tranh thấy hắn đã ăn xong, kéo cái bàn nhỏ đi, rút khăn giấy giúp hắn lau khóe miệng
Hạ Cừu né tránh, nhưng sau lại không né tránh nữa, nhu thuận để Sơ Tranh lau
"Về sau không thích phải nói ra, hiểu chưa
Hạ Cừu lại nhìn camera
Sơ Tranh: "..
"Anh không thích camera
Hạ Cừu lần này gật đầu rất nhanh
"Đây là vì sự an toàn của anh, không thể làm khác được
Hạ Cừu cúi đầu nhéo ngón tay
"Thế này đi, trừ ban đêm đi ngủ, ban ngày anh có thể che nó lại, được không
Hạ Cừu nắm lấy ngón tay cô, lấy bút viết từ bên cạnh
—— có thể chứ
"Có thể
Sơ Tranh gật đầu
Hạ Cừu chớp chớp mắt, khóe miệng đột nhiên hơi hơi câu lên
Hắn bình thường vốn đã đẹp, cười lên càng đẹp mắt
Sơ Tranh thở ra một hơi, tìm cho Hạ Cừu một cái màn che
Sau khi che lại, Hạ Cừu rõ ràng rất vui vẻ, khóe miệng không ngừng nhếch lên
Buổi chiều Sơ Tranh cho Hạ Cừu một bó hoa, vì không có bình mà được tiệm hoa bó thành một chùm
Hạ Cừu ôm đầu gối ngồi ở góc tường, không chán ghét nhìn Sơ Tranh để đồ vào trong phòng
Sơ Tranh đi rồi, Hạ Cừu mới chậm rãi đứng dậy, đi đến chỗ bó hoa, dùng ngón tay nghịch cành hoa qua lại
Nghịch mấy lần Hạ Cừu mới thôi, nhưng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm bó hoa kia
Không biết đã nhìn bao lâu, Hạ Cừu lui về góc tường ngồi, một hồi nhìn tường một hồi lại nhìn hoa
Cuối cùng có thể là cảm thấy hoa thật đẹp, cho nên chỉ nhìn chằm chằm vào chúng
-
Ban đêm, trợ lý lại tới nói Sơ Tranh, Hạ Cừu lại không ăn cái gì
Bọn họ làm sao cũng không dỗ được
Cũng may lần này Hạ Cừu không có lật đổ đồ ăn, chỉ là một người núp ở trong góc, im lặng kháng cự chuyện ăn uống
"Vì sao lại không ăn
Hạ Cừu cử động, từ co người rồi bắt đầu duỗi tay chân, dưới ánh mắt của Sơ Tranh, bưng bát bắt đầu ăn
"..
Chơi tôi đấy à
Hạ Cừu ăn xong, bỏ cái chén xuống, lại đối mặt Sơ Tranh
Rất giống ở nhà trẻ, bạn nhỏ ăn xong còn đang chờ được khen ngợi
"Giỏi lắm
Sơ Tranh lấy kẹo trong túi ra, thả trước mặt hắn
Biểu cảm Hạ Cừu có chút thay đổi
Giống như là từ một bầu trời đang nắng chói đột nhiên chuyển âm u
Sơ Tranh còn chưa kịp hiểu cô lại làm sai ở điểm nào, đã thấy người đối diện nắm mấy viên kẹo, nhét lại vào tay cô
"Không muốn
Hạ Cừu đặt kẹo vào bàn tay cô, sau đó cũng nắm lấy tay Sơ Tranh
Sau đó đưa từng viên đến chỗ hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
"??
Chăm trẻ con sao khó vậy
Hạ Cừu để lại cho cô một viên, sau đó mới cất kẹo của mình, trở lại đợi bên trong góc
Sơ • giáo viên mầm non • Tranh thở dài, thu dọn đồ đạc rời đi
Bữa sáng tiếp theo, Hạ Cừu vẫn như cũ, đợi có Sơ Tranh tới mới ăn
Không chỉ là bữa sáng, mà ngay cả cơm trưa và bữa tối cũng đều như thế
Sơ Tranh nếu như bận không đến, Hạ Cừu cũng nhất quyết không ăn
Mọi người cũng quen dần nên không khuyên hắn, chờ Sơ Tranh đến lại dùng các phương pháp dỗ dành hắn
—— chủ yếu là bọn họ dỗ cũng không có bất kỳ hiệu quả gì, cho nên không cần phải làm thế đi
------oOo------