Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 264: Đừng vội tan trường




Chương 264: Đừng vội tan trường (25)Nguồn: viptruyenfull.net
Sơ Tranh cảm thấy mình nghiện thẻ người tốt mất rồi
Nhưng cô lại còn cảm thấy cũng không tệ....
Sơ Tranh đơ mặt nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu, sau đó rút ra kết luận
Thích đồ gì thì nên nắm chặt trong tay
Ừ ha
Kỷ Thành vốn định nằm ngủ dưới đất, nhưng Sơ Tranh không nói một lời đã lôi cổ hắn vứt lên giường
Kỷ Thành bị hôn đến không còn sức kháng cự, hắn rất nghi ngờ rằng mình sắp sửa thất thân đến nơi mất rồi, nhưng mà Sơ Tranh lại chỉ hôn hắn, còn
lại chẳng làm gì cả
Vất vả lắm Sơ Tranh mới bỏ qua cho hắn, Kỷ thành giờ đã hoàn toàn không ngủ nổi
Hắn làm sao mà ngủ được!!
Ong ong ong....
Điện thoại Kỷ Thành rung lên, hắn nhìn Sơ Tranh đã nhắm mắt ngủ một lát, rồi cẩn thận lấy điện thoại di động ra nhìn
——Sao hôm nay cậu không tới
Cậu không sao chứ
Kỷ Thành một tay gõ chữ
——Không sao, ngày mai tôi sẽ tới
——Vậy là được rồi, gần đây cậu xin nghỉ hơi nhiều đấy, tôi còn tưởng cậu đã xảy ra chuyện gì, nếu có chuyện thì cứ nói với tôi
——Được
Kỷ Thành tắt điện thoại, bỗng dưng cảm thấy hơi lạnh
Gần đây cô ấy chăm sóc cho mình quá tốt
Khiến hắn quên mất mình là người.....
-
Kỷ Thành chỉ ngủ khoảng 3 tiếng
Sáng sớm hắn đi mua đồ ăn sáng về, sau đó đánh thức Sơ Tranh dậy
"Dậy ăn sáng nào, sắp trễ học rồi
Sơ Tranh mặt không đổi sắc nhìn hắn chằm chằm, 1 phút sau lại nằm xuống
"......
Kỷ Thành xích lại gần nhìn cô
Trong đôi mắt nữ sinh là một mảnh lạnh lùng, giống như mặt hồ băng tuyết được ngưng kết trong ngày đông giá rét, ánh nắng chiếu vào cũng không thể
khơi lên chút ấm áp
Yết hầu Kỷ Thành khẽ nhúc nhích, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô
Hắn cúi người dán lên cánh môi Sơ Tranh
Đôi mắt Sơ Tranh khẽ nhúc nhích, tim Kỷ Thành đập thình thịch, vừa chuẩn bị rời đi thì cô đã kéo hắn lại
Một nụ hôn trọn vẹn kéo dài tới năm phút mới kết thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài cửa sổ, tia nắng ban mai chiếu vào trên gương mặt hồng nhuận của thiếu niên, tựa như trái anh đào trong sương sớm
"Em mau dậy đi
Thiếu nên bối rối chống người dậy, bỏ lại một câu rồi mau chóng rời đi
Bữa sáng là do Kỷ Thành tự làm
Kỷ Thành rất ít khi nấu ăn ở nhà, lúc trước hắn luôn bỏ bớt bữa ăn này
Nhưng về sau mỗi sáng Sơ Tranh đều mang cho hắn một chiếc bánh ngọt làm đồ ăn sáng
Bánh ngọt kia mỗi ngày đều khác nhau, mùi vị vô cùng thơm ngon, không giống như được mua tùy tiện trên đường
Nhưng Kỷ Thành chưa từng thấy nhãn hiệu có gì đặc biệt, cũng không biết là cô mua ở đâu
Bây giờ đột nhiên lại được ngồi cùng trên một bàn ăn sáng với cô, trái tim Kỷ Thành cứ như được một dòng suối ấm áp chảy qua
"Ăn ngon không
Kỷ Thành hơi thấp thỏm
Sơ Tranh uống một ngụm cháo, khuôn mặt nhỏ vẫn trưng ra nghiêm túc, nhẹ gật đầu: "Ừ
Thẻ người tốt làm, dù có dở đến mức không thể ăn cũng không được nói ra
Mặc dù mùi vị không tệ lắm
Nhưng nếu được hôn thì vẫn tốt hơn
Sơ Tranh đang suy nghĩ làm thế nào để lừa gạt thẻ người tốt hônmột chút, thành ra húp cháo có hơi lơ đễnh
Kỷ Thành ở bên kia âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn làm không đến nỗi nào
"Vậy em ăn nhiều một chút
-
Sơ Tranh thật sự đi mua lại Phúc Hải Lâu
Sau này Dư Duyệt và Tần Phong đều bị từ chối từ ngoài cửa, hình ảnh đó còn
được Chúc Tử An chộp được rồi lưu truyền trong trường học, gây nên một
trận phong ba không nhỏ
Trong trường trung học Định Dương thì Tần Phong đại biểu cho tầng lớp nhà giàu có tiền
Thế mà Sơ Tranh vừa ra tay đã là đi mua cả cửa hàng, người trong trường đều cảm thấy nhà cô đúng là có mỏ thật rồi
Lúc đầu Tần Phong còn thấy Sơ Tranh có chút thú vị
Nhưng bây giờ hắn chỉ còn muốn bóp chết cô
Cô đây là cố ý đối nghịch với mình
Tần Phong bị Sơ Tranh làm mất mặt như thế, cũng không dám khoe khoang ở trước mặt Sơ Tranh nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-
Sau buổi tự học buổi tối thì Kỷ Thành nói có việc nên đi trước, Sơ Tranh và đám Chúc Tử An rời khỏi trường học
Chúc Tử An mỗi ngày đều đưa Diêu Phỉ về nhà, Sơ Tranh và bọn họ đường ai người nấy đi ở cổng trường
Sơ Tranh phân vân nên đi về chung cư hay là đến nhà Kỷ Thành, cuối cùng chọn về chung cư
Nhưng Sơ Tranh ngàn vạn lần lại không nghĩ tới chuyện mình bị chặn đường
Sớm biết thế thì cô đã đến nhà Kỷ Thành
"Mày có phải là Hứa Sơ Tranh hay không
Người chặn cô mở mồm hỏi
"Không phải
Còn Sơ Tranh mở mồm ra là phủ nhận
Ngay cả ta có phải là Hứa Sơ Tranh hay không cũng không biết thì chặn đường cái mông gì
Một điểm đạo đức nghề nghiệp về chỗ
Tên ngớ ngẩn nào thấy cảnh chiến trậnnày mà đi thừa nhận chứ hả!
Với lại cô quả thực không phải là Hứa Sơ Tranh, phủ nhận cũng rất hợp lý
Cô gái nhỏ đứng dưới ánh đèn đường, chiếc bóng trải dài trên mặt đất như một làn khói mờ ảo
Đám người đối diện hơi xôn xao rồi lấy điện thoại di động ra nhìn một hồi
"Sao lại không phải, chính là cô ta
"Mẹ kiếp, dám lừa ông đây
Sơ Tranh một tay đút trong túi, một tay kéo cặp sách, ánh sáng mờ nhạt
lướt qua mắt cô, soi sáng đáy mắt lạnh nhạt xa cách như tuyết băng ngưng đọng
"Ở bên kia
Đằng sau chợt có âm thanh vang lên, tiếp theo là tiếng bước chân dồn dập
Lại có mấy người lao ra từ trong bóng tối
Vừa nhìn thấy bên này có không ít người thì cũng dừng cả lại
Hình ảnh quỷ dị bao trùm hiện trường
Hai bên đều vô cùng cảnh giác nhìn đối phương, không ai lên tiếng
Sơ Tranh đột nhiên bước qua đám người vừa xuất hiện: "Đánh bọn hắn
Mười mấy người phía sau nghe xong, cứ tưởng rằng Sơ Tranh và bọn kia là một
giuộc nên muốn tiên hạ thủ vi cường, hét lên một tiếng rồi cũng xông hết lên
Mà bảy tám người bên này cũng tưởng rằng lũ người kia là do Sơ Tranh gọi tới, thấy người ta xông tới, bọn họ còn có thể đứng nhìn
à
Hai bên lập tức ra tay đánh nhau
Sơ Tranh yên lặng đứng một bên xem náo nhiệt
"Mẹ nó
Đánh chết bọn chúng cho lão tử
"CMN mày muốn đánh chết ai
Hai bên vừa chửi nhau vừa đánh nhau um sùm
Nhóm mười mấy người bỗng nhiên hét to một tiếng: "Mẹ mày, có thấy Hứa Sơ Tranh đâu không
Đừng để nó chạy mất
Nhóm bảy tám người đờ cả ra, hỏi lại: "Chúng mày đến tìm Hứa Sơ Tranh
Nhóm mười mấy người: "Nói nhảm
Cmn chúng mày là lũ chó chết nào, thức thời thì mau lăn ra cho tao
Nhóm bảy tám người: "Cmn chúng tao cũng đến tìm Hứa Sơ Tranh
Một đám người còn đang đè đầu cưỡi cổ bụp nhau, nghe thấy lời này thì không tự chủ được dừng hết lại
Hiện trường lâm vào xấu hổ e thẹn..
"Mẹ kiếp
"Chúng ta bị con tiện nhân kia chơi rồi
"Chúng mày cmn có bệnh à, chưa nói gì đã xông lên là sao
"Nếu chúng mày không động thủ trước thì bọn tao sẽ động thủ chắc
"Rõ ràng là chúng mày động thủ tước
"Là chúng mày....
Mắt thấy hai bên lại sắp choảng nhau, người dẫn đầu hai nhóm nhanh chóng tách bọn họ ra
Bọn họ ở đây đấu đá cắn xé nhau, thế nhưng người cần tìm thì lại không thấy đâu, đánh đấm cái cm chúng mày à
"Chúng ta bị con tiện nhân Hứa Sơ Tranh kia lừa rồi, không phải là cố ý, mọi người thôi hòa giải đi
Nói đến nước này thì mọi người cũng không phản bác được gì, chỉ đành bắt tay làm hòa
"Hứa Sơ Tranh đâu
Có người chợt nhớ ra hỏi
Bốn phía trống không, làm gì còn ai nữa
Trong lúc bọn họ còn đang chửi cha mắng mẹ banh cả nóc nhà, trên bức tường bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói: "Tìm tao
Sơ Tranh ngồi trên bờ tường, nhìn xuống bọn hắn
"Hứa Sơ Tranh con tiện nhân này, mày dám chơi ông đây một vố thế à
"Mày chửi thêm câu nữa xem
Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đêm tối thanh tĩnh, cực kỳ âm trầm
Kẻ phía dưới ỷ vào đang có nhiều người ở đây, điếc không sợ súng lặp lại:
"Ông chửi mày thì sao
Tiện nhân
Mày chờ đấy cho ông, tý nữa ông đây sẽ thu thập mày
Sơ Tranh: "Mày có muốn gọi điện thoại không
"A
Đối phương cảm thấy cực kỳ buồn cười: "Vừa rồi là do mày lừa gạt bọn
tao, con nhãi vắt mũi chưa sạch như mày, ông không cần gọi thêm người
cũng xử lý được
Sơ Tranh lạnh lùng nói: "Tao bảo chúng mày gọi điện kêu người đến nhặt xác đấy
".......
Bà mày thèm vào
Đủ phách lối a
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.