Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 2661: Tiên Vốn Vô Lương




Chương 2661: Tiên Vốn Vô Lương (9)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit: Tiểu Vũ - @vuquynhanh2701
BEta: Sa Nhi
================
Trọng Đường đánh không thắng Sơ Tranh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Sơ Tranh chiếm lấy địa bàn của hắn
Nhưng xét thấy Sơ Tranh đã đáp ứng giúp mình, cho nên Trọng Đường chỉ hầm hừ ngồi một bên
"Ngươi đã ở chỗ này bao lâu
Đứa trẻ nhỏ cắn thịt thỏ, không lên tiếng
"Chỉ có mình ngươi thôi sao
Mặc kệ Sơ Tranh hỏi cái gì, đứa nhỏ đều hạ quyết tâm không trả lời
Sơ Tranh không thể hỏi bất cứ điều gì
Sau khi đã hỏi vài câu, Sơ Tranh ngừng hỏi, cô đứng dậy rời khỏi hang động
Bên ngoài hang động là một mặt hồ rất lớn, có mây và sương mù bao quanh, phảng phất như tiên khí
Trên bờ hồ có mấy con vật nhỏ đang uống nước, bức tranh bình yên tựa thiên đường
Nhưng nhìn xa hơn lại chỉ nhìn thấy một khoảng sương trắng mờ ảo
Thậm chí không thể nhìn thấy bầu trời ở phía xa
Rõ ràng bầu trời trên hồ vẫn đầy nắng và mây trắng..
Sơ Tranh quay đầu lại liền thấy một con tiểu hồ ly đang ló đầu, vừa bắt gặp ánh mắt của cô, tiểu hồ ly kêu 'a' một tiếng, quay người bỏ chạy
Ngân tuyến trong tay áo rơi xuống, đuổi theo tiểu hồ ly
Một lát sau tiểu hồ ly đã bị ngân tuyến lôi trở lại
Tiểu hồ ly bị trói chặt, miệng cũng bị chặn lại, lúc này chỉ biết giãy dụa 'ưm ưm'
Đầu tiên Sơ Tranh sờ chiếc đuôi mềm mại của tiểu hồ ly
Tiểu hồ ly nhe răng trợn mắt, khẽ gầm gừ với cô
Sơ Tranh cũng không thèm để ý, lại sờ thêm mấy lần nữa
Khi tiểu hồ ly đã tức giận đến mức muốn tự sát, cô mới chậm rãi lên tiếng, "Ngươi quen đứa nhỏ bên trong sao
tiểu hồ ly 'Ư ư' hai tiếng, cũng không biết là có ý tứ gì
Sơ Tranh thả miệng nó ra
tiểu hồ ly lập tức hô to về phía động, "Trọng Đường, chạy mau!
Đây là tên biến thái
Sơ - biến thái - Tranh trầm mặc sờ cái đuôi hai lần
tiểu hồ ly mắng càng hung hăng hơn
Thế nhưng nó gọi lớn tiếng như vậy, trong động vẫn không có động tĩnh gì, tiểu hồ ly vừa vội vừa tức
"Kêu xong chưa
Sơ Tranh chờ tiểu hồ ly hô đến mức cổ họng muốn bốc khói, lúc này mới nói: "Yên tâm, hắn không nghe được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
"Ngươi có quen Trọng Đường không
"Không quen, không biết
Sơ Tranh níu lấy đuôi cáo nhỏ, "Cái đuôi lông này của ngươi cũng không tệ lắm..
"Trọng Đường là bạn của ta
tiểu hồ ly gầm thét, "Ngươi đừng chạm vào đuôi của ta!
Kia là tu vi của nó!
Là thành quả nó tu luyện lâu như vậy!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là..
Thật là mất mặt hồ ly
Hu hu hu
Tên biến thái đáng chết!
"Một mình hắn đợi ở chỗ này
Tiểu hồ ly: "Bên ngoài nguy hiểm như vậy, hắn ở đây an toàn hơn nhiều
Bên ngoài có biến thái giống ngươi!
Trọng Đường không đi ra đâu
Sơ Tranh: "..
Ta chỉ hỏi có phải là hắn một mình đợi ở chỗ này
Trả lời lộn xộn cái gì
"Hắn ở đây bao lâu rồi
Tiểu hồ ly: "Không nhớ rõ, rất lâu rồi
Lúc ra mới có một đuôi, hắn đã ở đây rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh: "..
Để hồ ly tu luyện ra ba đuôi hết bao lâu
Sơ Tranh không biết, nhưng khẳng định không phải chỉ một hai năm
Tiểu hồ ly nói trước kia Trọng Đường đều ngủ say
Trọng Đường ban đầu không lớn như vậy, chỉ khoảng được 1-2 tuổi, hắn cứ ngủ say, sau đó tỉnh lại sẽ lớn lên như bình thường
Nhưng sau khi rơi vào trạng thái ngủ say sẽ bị ngừng phát triển
Thời gian Trọng Đường thanh tỉnh không nhiều, phần lớn thời gian đều dùng để ngủ say
Đây chính là cách mà hắn lớn lên cho đến hiện tại
Tiểu hồ ly nói các loài vật nhỏ xung quanh đều rất thích hắn, bình thường cũng thích nhất tụ tập tại sơn động của hắn để tu luyện
Thời gian Trọng Đường ngủ say, thân thể cùng tư duy của hắn đều sẽ dừng phát triển
Cho nên hắn hiện tại chính là một đứa trẻ
"Ngươi biết hắn đã làm mất cái gì không
"..
Một viên ngọc
"Ngọc gì cơ
Tiểu hồ ly cũng rất bất đất dĩ không muốn nói
Sơ Tranh tóm lấy đuôi nó, tiểu hồ ly vừa hô có lỗi với Trọng Đường vừa lớn tiếng nói
"Ta không biết, chỉ biết nó màu lam, rất xinh đẹp
Tiểu hồ ly nói viên ngọc kia luôn ở bên người Trọng Đường, bọn nó trừ cảm thấy nhìn viên ngọc đấy xinh đẹp ra thì cũng không phát hiện có cái gì đặc biệt
Nhưng vì Trọng Đường coi nó như bảo bối, cho nên bọn nó cũng đều giúp hắn canh giữ hạt châu kia
Nhưng trước đó, không biết một con yêu mà bọn nó chưa thấy bao giờ từ chỗ nào chạy vào, thừa dịp mọi người không chú ý đã lấy trộm viên ngọc kia
Không có viên ngọc, Trọng Đường liền tỉnh giấc
Tiểu hồ ly không thể nói được lai lịch của Trọng Đường, cũng không thể nói viên ngọc đấy dùng để làm gì
..
Cũng may còn có lông để sờ
Sơ Tranh vuốt lông đến lúc thoải mái, lúc này mới thả tiểu hồ ly, một lần nữa trở lại hang
Đứa trẻ nhỏ vẫn ngồi ở nguyên đó, không ăn cái gì, đang ngẩn người nhìn đống lửa sắp dập tắt
Sơ Tranh đi qua, "Viên ngọc kia rất quan trọng đối với ngươi sao
Đứa trẻ nhỏ ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt có chút mờ mịt
Một lúc sau hắn dùng tay chỉ vào trái tim, "Không, ta thấy không thoải mái, ta muốn đồ của ta
Hắn vừa nói vừa bắt đầu rơi nước mắt
Sơ Tranh: "!!
Đệt!
Lại chuyện gì nữa!
Đường đường là nam nhi..
Được rồi, hắn còn là một đứa nhóc con
Nước mắt Trọng Đường rơi xuống từng chuỗi
Khóc đến mức Sơ Tranh chân tay luống cuống, hoàn toàn không biết phải dỗ thế nào
Sơ Tranh ủ rũ, "Đừng khóc
"Ta khó chịu
Đứa trẻ nhỏ bi bô nói, "Ta cũng không muốn khóc, thế nhưng ta không nhịn được, hu hu..
"..
Sơ Tranh ôm hắn lên, "Đừng khóc, ta dẫn ngươi đi tìm ngọc của ngươi
Đứa nhỏ ghé vào bả vai cô, "Có thật không
"Ừ
Đứa nhỏ khóc thút thít một tiếng, "..
Được
Sơ Tranh thử xem xét ngực Trọng Đường, tim vẫn đang đập rất mạnh
Vậy mấy lời hắn vừa nói là có ý gì
Sơ Tranh ôm Trọng Đường ra ngoài, tiểu hồ ly thấy bọn họ liền muốn tiến lên nhưng lại có chút sợ
"Ngươi muốn dẫn Trọng Đường đi đâu
"Đi tìm ngọc của hắn
"Ngươi muốn giúp Trọng Đường tìm ngọc sao
"Bằng không thì sao
Khóc thành dạng này, có thể không giúp hắn tìm sao
Muốn sao trên trời cũng phải hái
Tiểu hồ ly khẽ cắn môi, theo sau, "Ta cũng đi
-
Tiểu hồ ly dẫn đường, từ trong sương mù đi ra
Sơ Tranh quay đầu lại nhìn, hoàn toàn không nhìn thấy màn sương mù kia đâu, đằng sau là rừng rậm mênh mông, không thể nhìn thấy hồ bạc và hang động
Tiểu hồ ly giải thích: "Nơi này có kết giới
Sơ Tranh thu tầm mắt lại, vỗ lưng Trọng Đường, "Còn khóc nữa
Trọng Đường đã ngừng khóc, nhưng vẫn chưa trở lại bình thường, con mắt đỏ hoe hoe lắc đầu
Sơ Tranh đi thêm một đoạn nữa thì thấy Cự Long
Sau khi cô bị Trọng Đường dùng "đạo cụ" mang vào hang, Cự Long cũng biến mất không thấy tăm hơi luôn
Sơ Tranh cũng không chắc nó có chuồn đi, hay là bị rơi lại thật không
Cự Long đang nhai một con gấu yêu răng rắc, Sơ Tranh đưa tay che mắt Trọng Đường, không cho hắn nhìn cảnh tượng không mấy tốt đẹp kia
Tiểu hồ ly dường như sợ Cự Long, còn trốn ra xa
"A, bà nội, ngươi có thể đoán được không
Cự Long nhìn thấy Sơ Tranh, vẫy đuôi tới, "Đây là cái chỗ quái quỷ gì, ta không thể nào vào được
Thật sự không phải nó chuồn mất
Nó là đột nhiên bị một sức mạnh bắn ra
"Ngươi có thể trông thấy
"Kết giới sao
Cự Long không mấy lạ lẫm, "Có gì mà không thấy
"..
Ta không thấy đây này
Đương nhiên là đại lão không thể nói
Sĩ diện
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.