Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 298: Quần Hạ Chi Thần




Chương 298: Quần Hạ Chi Thần (20)Nguồn: viptruyenfull.net
Tạ Xu vẫn cảm thấy, rõ ràng là Sơ Tranh đã cố ý đặt thuốc kia ở đó để hắn ăn phải
Sơ Tranh hít sâu một hơi
Cô xoay người bước xuống giường, lấy chiếc bình sứ kia cầm tới
"Ngươi định làm gì
"Không phải ngươi nói là ta để ngươi ăn sao
Sơ Tranh mở bình sứ ra
Vậy bà đây phải biến cái giả thuyết này thành hiện thực thôi
Để ngươi nói cho đúng vào
Bà đây mẹ nó mà muốn ngươi ăn, còn cần phải chờ tới bây giờ sao
Đầu óc con gà bệnh này cũng bệnh nốt rồi chứ gì
Tạ Xu dường như cũng đoán được cô là muốn làm gì, sắc mặt hắn bỗng kém đến cực điểm, quay gằm vào bên trong
【 Chị gái nhỏ aaa.】 Vương Giả ngoi lên gào rú, thanh âm non nớt vốn có đã đều trở nên bi ai, 【 Đây là thẻ người tốt của chị đó, chị còn làm như
vậy tiếp, hắn sẽ lập tức hắc hóa cho chị xem.】
Hắc hóa thì hắc hóa thôi
Cùng lắm thì giam lại
Đây cũng không thể là lý do để hắn đổ oan cho ta được
【 Chị gái nhỏ!!!】
Đây rốt cuộc là ai đang hắc hóa chứ hả!
Sơ Tranh giữ chặt cằm Tạ Xu: "Ta nói cho ngươi biết, Tạ Xu
Coi như ta
không cho ngươi ăn thứ thuốc này, dù ta có muốn làm gì ngươi cũng không
thể chạy thoát
Tạ Xu dựa vào vách tường đằng sau, đáy mắt sâu
thẳm âm u xen lẫn, cứ như có một con thú hung ác đang bị nhốt trong bóng tối, sắp phá tan gông xiềng giam giữ đến nơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cốc cốc......
"Cô nương, cô nương, chim cô đưa cho ta sắp phá sập phòng ta đến nơi rồi
Sơ Tranh quay ra cửa nhìn một hồi, rồi lại nắm chặt cằm Tạ Xu hôn lên một cái: "Ta không hạ dược với ngươi
Cô đưa bình thuốc kia cho Tạ Xu, xoay người bước xuống giường, mặc áo khoác vào rồi mở cửa
Cửa phòng chỉ mở hé ra một khoảng nhỏ, cô vừa đi ra liền đóng cửa lại
Thẳng đến khi gian phòng đã yên tĩnh trở lại, thân thể căng cứng của Tạ Xu mới chậm rãi thả lỏng
Hắn mềm nhũn nằm trên giường, giống như người vừa ngâm dưới nước được cứu lên, hé miệng thở dốc từng ngụm từng ngụm không khí
Vừa rồi, hắn thực sự đã cho rằng, nàng sẽ rót bằng hết thuốc này ép mình uống
—— Ta nói cho ngươi biết, Tạ Xu
Coi như ta không cho ngươi ăn thứ thuốc
này, dù ta có muốn làm gì ngươi cũng không thể chạy thoát
—— Ta không hạ dược với ngươi
Tạ Xu siết chặt bình sứ trong tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không thể tin tưởng nàng
Không thể tin tưởng nàng
Tạ Xu ngồi im trên giường một hồi lâu, rốt cuộc mới sờ tới y phục của mình
Diêu Dạ bỗng đẩy cửa tiến vào
"Vị cô nương kia nhờ ta tới xem thương thế cho ngươi một chút.....
Diêu Dạ bỗng nhiên đứng im tại cửa vào, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bờ vai của Tạ Xu
Tạ Xu gấp gáp kéo lại y phục xộc xệch, quay người lại nhìn hắn: "Ta không sao, không cần phiền......
Ầm ——
Cửa "Rầm" một tiếng đóng sập lại
Tạ Xu còn chưa kịp thấy rõ biểu cảm kì lạ của Diêu Dạ
Hắn bất giác sờ lên cái bớt kia, đáy lòng không hiểu sao lại ẩn ẩn sự bất an
-
Diêu Dạ vẫn đứng tại cửa phòng, giống như đã trông thấy thứ gì đó rất kinh
khủng, hắn đi lại tại chỗ vài bước, rồi lập tức trở về gian phòng của
mình
Sơ Tranh giáo huấn Vô Địch một trận, còn dọa sẽ đem nó đi nấu canh
Diêu Dạ trở về phòng, đóng cửa lại, ánh mắt sáng rực nhìn vào cô
Sơ Tranh: ".........
Sai hắn đi xem thẻ người tốt có tí, làm sao lại như gặp quỷ về thế kia
Thẻ người tốt đã làm gì rồi
Đừng nói là lại chạy nhé
Sơ Tranh vội túm Thiên Cẩm Thử cùng Vô Địch đi ra phía cửa
Diêu Dạ đang đứng ngay cửa, vừa thấy cô muốn đi, hắn vội chắn cửa, cản lại đường đi của cô
"Cô nương, ta có một vấn đề
"Người chạy rồi
"??
Diêu Dạ chợt sửng sốt: "Không phải, hắn rất tốt
Ta chỉ là có vấn đề khác muốn hỏi cô
Không chạy là tốt rồi
"Hỏi đi
Diêu Dạ bất chợt nuốt một ngụm nước bọt: "Vị công tử kia, cô nương có biết hắn là ai không
"Là người của ta
Sơ Tranh hùng hồn đáp lời
"............
Diêu Dạ bị cái đáp án này làm cho suýt chút nữa đã quên mình định hỏi gì luôn
Hắn hít thở sâu một hơi: "Cô nương, ngươi đã nhìn thấy vết bớt kia của hắn chưa
Diêu Dạ chỉ chỉ vào vị trí đằng sau bả vai của mình, chính là vị trí vết bớt của Tạ Xu
"...........
Ánh mắt Sơ Tranh nhìn hắn chợt lạnh lẽo
"Ngươi có biết cái bớt đó là gì không
Diêu Dạ không chú ý đến ánh mắt của Sơ Tranh, hắn bồn chồn đi đi lại lại tại chỗ: "Ngươi có biết hắn là ai
không
"Vấn đề gì
Sơ Tranh sốt ruột hỏi
"Ngươi thật sự không biết
"Không biết
"Cô đã nghe qua Trọng Tuyết Dạ Nguyệt chưa
Diêu Dạ lại hỏi
Sơ Tranh nhớ, Tạ Xu cũng từng hỏi cô về vấn đề này
Nhưng Sơ Tranh vẫn lắc đầu
Diêu Dạ lẩm bẩm: "Trọng Tuyết Dạ Nguyệt, hắn là Trọng Tuyết Dạ Nguyệt, là
người của Tạ gia, mỗi một người trong Tạ gia đều sẽ có một vết bớt như
thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh nhớ rõ, hắn đâu có cùng Diêu Dạ nói qua Tạ Xu kêu cái gì...
Mà Trọng Tuyết Dạ Nguyệt là cái gì
Diêu Dạ thâm sâu nhìn Sơ Tranh một chút, không còn dáng vẻ lăng xăng mọi khi nữa, nhìn Diêu Dạ lúc này nghiêm túc trầm ổn hơn rất nhiều
"Trọng Tuyết Dạ Nguyệt là tên một địa phương, ở nơi đó, cho dù là vào ban
ngày, mặt trăng cũng vẫn treo cao, một năm bốn mùa vĩnh viễn có tuyết
rơi, thế nhưng cây cối hoa cỏ vẫn xanh tươi như ở thế giới bên ngoài,
tuyết rơi nhưng sẽ không rơi dày chồng chất
Bầu trời luôn luôn có hoa
tuyết tung bay, nhưng mặt đất lại chỉ có một tầng tuyết trắng mỏng manh, thật sự đẹp như tiên cảnh, vì thế mới có tên gọi Trọng Tuyết Dạ
Nguyệt
"Mà duy trì chưởng quản địa phương này là một gia tộc, chính là gia tộc họ Tạ kia
"Năm năm trước, Tạ gia bị hủy diệt, toàn bộ vùng Trọng Tuyết Dạ Nguyệt đều
bị sụp đổ, đang giữa mùa hè nóng bức ở Đông Uyên mà lại ròng rã đổ tuyết lớn ba tháng
Lúc Diêu Dạ nói, tựa hồ nhớ lại vẫn còn kinh sợ
Thần sắc Sơ Tranh vẫn chỉ lãnh đạm thản nhiên: "A
Năm năm trước......
Cùng với thời gian Tạ Xu bị Sở Ứng Ngữ nhặt về cũng có tương đồng
Lúc ấy Tạ Xu bị trọng thương, sau khi được Sở Ứng Ngữ nhặt về, hắn hôn mê
ròng rã hai năm mới tỉnh lại, thời gian dưỡng thương lại thêm một năm
nữa, có thể thấy được lúc ấy hắn bị thương nặng đến mức nào
"Không phải chứ cô nương, đề nghị cô phản ứng lớn hơn cho ta a, kia là người
của Tạ gia đấy!
Diêu Dạ nói xong lại cũng cảm thấy không đúng lắm, cô
nương này cũng không phải người Đông Uyên, nghe xong nhiều lắm cũng chỉ
như nghe thời sự xa lạ là đúng rồi
Diêu Dạ lại nói: "Cô nương,
ta nói cho cô biết, người của Tạ gia nếu không chết, thì khẳng định là
sẽ bị tìm mọi cách báo thù
Cô cùng hắn đứng chung một chỗ, cẩn thận
mệnh cũng sẽ không thọ đâu
"Nhiều người muốn hắn chết thế sao
Thẻ người tốt sao lại đáng thương thế chứ
"Đương nhiên, một khi có người biết hắn còn sống, tất hắn sẽ bị đuổi tận giết tuyệt
"Vì sao
"Ngươi có biết gì về Đông Uyên không
Diêu Dạ hỏi lại
"Tên Đông Uyên
Thực không dám giấu dốt, ta biết mỗi cái tên Đông Uyên này thôi
"??????
Diêu Dạ ngẫm lại mãi mới hiểu: "Không phải cô mới chỉ nghe qua cái tên Đông Uyên đấy chứ
Sơ Tranh nghiêm túc gật đầu
Diêu Dạ trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày sau mới chậm rãi giơ ngón cái lên: "Cô nương, ngươi đây là cũng đi Đông Uyên sao
Khách nhân trên chiếc thuyền này, ngoại trừ đi Đông Uyên thì cũng làm gì dừng lại chỗ nào nữa
Sơ Tranh: "Không được sao
Diêu Dạ phục lăn: "Dũng khí cô nương quả thật rất lớn
Chẳng biết Đông Uyên là cái gì mà cũng dám đi tới Đông Uyên
Đông Uyên cùng thế giới này rất khác biệt, nơi đó không có quốc gia
Từng địa phương đều bị cái đại gia tộc chiếm cứ, trong đó địa vị cao nhất là bốn gia tộc: Thẩm gia, Quân gia, Mộ Dung gia, và Tạ gia
Tạ gia
từ xưa đến nay vẫn ở trong Trọng Tuyết Dạ Nguyệt, giao thiệp cùng ba nhà khác cũng lạnh nhạt, không tranh cũng không đoạt, càng giống như một
gia tộc lánh đời tịnh thế
Cho nên trong Đông Uyên, tranh giành sâu sắc nhất là giữ ba gia tộc kia
Mấy năm trước, ba đại gia tộc đang một mực tranh chấp với nhau lại bỗng
nhiên bí mật lui tới, cũng cùng lúc đó, vùng Trọng Tuyết Dạ Nguyệt lại
đột nhiên sụp đổ
Người Đông Uyên tuy phần lớn đều không biết
nguyên nhân vì sao Trọng Tuyết Dạ Nguyệt sụp đổ, nhưng cũng có một số ít người biết chuyện
Đó là bởi vì tam đại gia tộc đã liên thủ đối phó với Tạ gia
"Vì sao
"Vì sao
Diêu Dạ lắc đầu: "Không biết, bất quá vị đang ở trong phòng cô nương thì hẳn là sẽ biết
"Ngươi họ gì
Sơ Tranh đột nhiên hỏi
Trên gương mặt thanh tú của Diêu Dạ lộ rõ vẻ nghi hoặc mờ mịt: "Không phải ta đã nói tên của ta với cô nương rồi sao
"Ta hỏi ngươi họ gì
".........
Diêu Dạ trầm mặc một hồi rồi mới trả lời: "Ta họ Thẩm, có điều cô nương yên
tâm, ta sẽ không nói chuyện này cho người nào khác, thật ra ta và Thẩm
gia cũng không có quan hệ mấy đâu
Diêu Dạ nhất tay xin thề
Sơ Tranh đứng dậy, lúc đi đến cửa, cô chợt quay đầu lại: "Ta họ Quân
Diêu Dạ: "...........
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.