Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 480: Nữ vương huyết tộc




Chương 480: Nữ vương huyết tộc (9)Nguồn: viptruyenfull.net
Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
"Chúng ta phải sống ở đây mười ngày, sao mà sống được mười ngày
Không có đồ ăn, cũng không
có nước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ đang muốn giết chết chúng ta
Trong đám người có người sụp đổ
"Tôi muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này
"Mọi người đừng hoảng hốt, tỉnh táo lại trước đã
"Sao mà tỉnh táo được
Chúng ta đều phải chết
Sơ Tranh quét mắt nhìn đám người, chỗ này có khoảng năm mươi người, còn có mấy khuôn mặt quen thuộc, đều là những người từng ở trên cùng một chiếc thuyền với nguyên chủ
Sơ Tranh không muốn ở cùng với đám người ồn ào lắm mồm này, thừa dịp bọn họ còn đang cãi lộn, rời đi từ bên mép
Tô Lê nhìn chằm chằm vào cô
Cô ấy nhìn đội ngũ người đông thế mạnh, nhưng hoàn toàn không biết nên làm thế nào
Lại nhìn Sơ Tranh rời đi như đã định liệu từ trước..
Tô Lê khẽ cắn môi, đuổi theo Sơ Tranh
..
Phần lớn người trong đội ngũ khóc lóc ồn ào xong, cuối cùng tỉnh táo lại, có người đứng ra tổ chức đội ngũ
Bọn họ chia ra làm mấy tiểu đội, khi chia đến cuối cùng, mới phát hiện thiếu đi hai người
Không ai chú ý tới chuyện có người rời đi, đương nhiên bọn họ cũng không xác định, người này rốt cuộc là rời đi, hay là..
Bọn họ không thể chờ mãi ở chỗ này, thời gian mười ngày, bọn họ cần thức ăn và nước uống
Thế là mấy tiểu đội phân tán ra, tiến vào bên trong
Rừng cây yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân đạp lên lá rụng
Một tiểu đội mười người, lúc này người dẫn đội chính là một nam sinh, nhìn
tuổi tác không lớn lắm, sắc mặt không tốt đi ở phía trước
"A..
Phía sau đội ngũ đột nhiên rít lên một tiếng
Nam sinh lập tức quay về
"Chết..
Người chết..
Ở trong bụi cỏ ven đường, khúc xương trắng hếu được mang ra
"Chỗ này cũng có
Không chỉ có hai bên, ngay cả phía dưới lớp lá rụng bọn họ đang giẫm lên, cũng có xương cốt trắng hếu
"A
Phía sau lại rít lên một tiếng
Một người treo ngược từ trên cây xuống, nắm lấy bả vai nữ sinh đứng ở bên mép, nhấc lên, cắn một cái trên cổ nữ sinh
Ừng ực ừng ực..
Nữ sinh bị bắt giãy dụa thét lên, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ
"Ồn ào quá
Thanh âm trong trẻo từ phía bên cạnh truyền tới
Huyết tộc cắn nữ sinh, buông tay, nữ sinh ngã xuống đất
Người trong đội ngũ cứng ngắc đứng một bên, không ai dám tiến lên
Huyết tộc rơi xuống, cung kính đứng bên cạnh: "Có lỗi với đại nhân, ta thật sự quá đói
Đám người nhìn bóng người nhảy xuống trên một thân cây cách đó không xa, cô nhìn sang bên này một chút, giọng điệu lãnh đạm: "Không có lần sau
"..
Vâng
Huyết tộc không cam lòng nhìn đám người một chút, nhanh chóng chạy về
"Cô..
cô đứng lại
Một nữ sinh trong đội ngũ đột nhiên lên tiếng, gọi Sơ Tranh chuẩn bị rời đi lại
Cô ta nhớ rõ người này, đến đây cùng bọn họ
Nhưng về sau chưa từng nhìn thấy cô..
"Có việc
"Cô là nhân loại
Người kia nói: "Vì sao cô..
ở..
ở cùng một chỗ với Huyết tộc
"Ai quy định nhân loại không thể ở cùng một chỗ với Huyết tộc
Giữa hai đầu lông mày Sơ Tranh đều là lãnh ý bức người
Không ở cùng Huyết tộc, đám người các ngươi có thể giúp ta phá sản sao
Người giúp ta phá sản đều là người tốt
Huyết • người tốt • tộc: "..
Cũng không muốn, chỉ là uống ngụm máu, thật đói nha
Nữ sinh: "..
Sơ Tranh quay người tiếp tục đi, nữ sinh khẽ cắn môi, đột nhiên theo sau: "Cô dẫn chúng tôi theo cùng
Giọng nói kia không phải thỉnh cầu, mà càng giống như vênh mặt hất hàm sai khiến hơn
Cô có thể ở cùng một chỗ với Huyết tộc, chứng minh cô có bản lĩnh
Đi theo cô tương đối an toàn..
Sơ Tranh liếc cô ta một cái
Nữ sinh mặc váy bồng bồng, coi như sạch sẽ, chỉ là tóc hơi loạn, sắc mặt
có chút trắng bệch, nhưng ưỡn bộ ngực nhỏ lên, so với những nữ sinh run
lẩy bẩy phía sau mà nói, thì cũng được cho là lớn mật
Sơ Tranh mặt lạnh lùng: "Dựa vào cái gì
Cho dù dung mạo ngươi đẹp, thì cũng không thể vênh mặt hất hàm sai khiến ta được
"Chúng ta đều là con người
Nữ sinh đúng lý hợp tình nói: "Mọi người phải
giúp đỡ nhau, nơi này cổ quái như vậy, người nhiều mới có thể sống sót
Sơ Tranh: "..
Rõ ràng là coi trọng lực chiến đấu của ta
Còn nói cái gì nhiều người mới có thể sống sót
Tuyệt đối không thành thật
"Ai nói với cô tôi là con người
Ta đây là Huyết tộc
Giúp đỡ là chuyện không thể nào, đời này cũng không thể
"..
Nữ sinh trừng mắt, biểu cảm trên mặt biến đối cực nhanh, trong lúc nhất thời không biết nên nói tiếp kiểu gì
Đi cùng bọn họ, không phải nhân loại thì là cái gì
Chẳng lẽ lại có thể là Huyết tộc
"Cho dù cô không muốn giúp chúng tôi, thì cũng không cần như vậy chứ
Nữ
sinh đột nhiên kịp phản ứng: "Sao cô có thể máu lạnh như thế
Sơ Tranh chỉ huy Huyết tộc: "Ăn hết bọn chúng đi
Đôi mắt Huyết tộc lập tức sáng lên, bổ nhào qua phía đám người
Đám người bị dọa đến hét ầm lên, tranh nhau chạy vào trong rừng
Sơ Tranh gọi Huyết tộc trở về
Huyết tộc: "..
Không phải nói cho ta ăn sao?
Sơ Tranh chỉ muốn dọa cho đám người ồn ào này biến đi mà thôi
Huyết tộc rất muốn hỏi Sơ Tranh, vừa rồi cô nói mình không phải nhân loại, đó có phải sự thật hay không..
Nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng kia của Sơ Tranh, Huyết tộc liền yên lặng ngậm miệng
Mặc kệ cô là người hay là Huyết tộc, mình cũng không phải là đối thủ của cô
...
"Cô về rồi
Cây nấm ngồi xổm Tô Lê, thấy Sơ Tranh trở về, lập tức đứng dậy chạy tới
Huyết tộc phía sau ném đồ vật trong tay xuống đất, toét miệng lộ ra nụ cười: "Ăn đi tiểu khả ái
Huyết tộc này có một mái tóc đỏ cực lóa mắt, một gương mặt như em bé, còn có thêm hai núm đồng tiền, có thể nói là rất đẹp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng Tô Lê hoàn toàn không cảm thấy
Cô ấy chỉ cảm thấy Huyết tộc này thật đáng sợ
Tô Lê không dám khiêu chiến với Huyết tộc, ngoan ngoãn nhặt trái cây trên
đất lên: "Vừa rồi tôi nghe thấy bên kia có người thét lên, là những
người kia sao
"Không phải sao
Người nói chuyện chính là Huyết tộc: "Ngon miệng giống như tiểu khả ái cô vậy
Tiểu khả ái ngon miệng..
Tô Lê nhịn không được nổi da gà khắp người
Đều là Huyết tộc, mà sao lại khác xa nhau vậy
Nhìn bạn cùng phòng của cô
ấy đi, cao quý lãnh diễm, ưu nhã tôn quý, đây mới là Huyết tộc, nào
giống Huyết tộc này, lỗ mãng vô sỉ
Tô Lê tới gần Sơ Tranh, cảnh giác nhìn chằm chằm Huyết tộc kia
Huyết tộc hừ lạnh một tiếng, thân thể nhảy lên, ẩn vào trong bụi cây
Ngay lúc Tô lê thở phào, Huyết tộc bỗng nhiên treo ngược người xuống, dọa
cho Tô Lê sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, ngồi sập xuống đất
"Ha ha ha ha, đồ hèn nhát
Tô Lê: "..
Sơ Tranh lạnh như băng nhìn Huyết tộc một cái, Huyết tộc lập tức ngậm miệng, vụt trở lại trên cây, không có động tĩnh
Tô Lê yên lặng gặm trái cây, không ngon lắm, nhưng mà có thể nhét đầy bao tử
"Quên nói cho cô biết, đây là trái cây kết ra từ cây ăn quả sinh trưởng trong đống thi thể
Thanh âm không có ý tốt của Huyết tộc vang lên bên tai Tô Lê
"Ọe..
Tô Lê ghé vào bên cạnh ói mửa
Sau khi nôn ra, Tô Lê suy yếu hỏi Sơ Tranh: "Hắn..
Hắn nói sự thật
Sơ Tranh ngay thẳng gật đầu: "Ừ
"Ọe..
Tô Lê nôn đến trời đất tối tăm quay cuồng
Sơ Tranh: "..
Trái cây cũng không phải do thi thế biến ra, có gì mà phải nôn
Cái đảo này vốn không phải dành cho con người sống, có thể tìm được một chút đồ ăn, đã coi như không tệ
Nhưng đánh chết Tô Lê cũng không ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.