Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 529: Con tin khó làm




Chương 529: Con tin khó làm (23)Nguồn: viptruyenfull.net
Tàn tinh dần dần biến mất, chân trời nổi lên màu trắng bạc
Đường chân trời có hào quang hiện ra, dưới chân trời mông lung dường như xuất hiện một khe hở, hào quang từ trong khe hở khuếch tán ra, dần dần nhuộm đỏ mây trời xung quanh
Cảm giác mông lung dần dần biến mất, tia nắng đầu tiên theo luồng gió mát phất qua dãy núi
Liên Quỳnh ghé mắt nhìn người bên cạnh
Công tử trẻ tuổi mặt không cảm xúc nhìn mặt trời mọc, trong đôi mắt trong
suốt chiếu rọi quang mang vạn trượng, trên gương mặt trắng nõn dát lên
kim quang nhàn nhạt, làm cả người hắn dường như chìm trong ánh sáng
Ánh mắt Liên Quỳnh từ đuôi lông mày khóe mắt hắn, rơi vào mũi, cánh môi..
Hình dánh môi của hắn rất hoàn mỹ, màu môi thật đẹp, trong suốt no đủ, phảng phất như dính cánh hoa thần lộ
Liên Quỳnh không khỏi cảm thấy miệng đắng lưỡi khô
Liên Quỳnh: "..
Hắn là một nam nhân

Liên Quỳnh dời ánh mắt, nhìn về phía ánh sáng mặt trời dâng lên nơi phương xa
Nhưng mà đáy lòng làm cách nào cũng không yên tĩnh lại được
Vừa rồi còn có chút ý lạnh, lúc này ánh nắng rơi xuống, Liên Quỳnh cảm thấy khô nóng
Sơ Tranh hoàn toàn không chú ý tới dị dạng của Liên Quỳnh, bởi vì lúc này cô cũng có chút kỳ quái
Quan chủ nói cô có họa sát thân, cái họa sát thân này..
Đại khái là ứng trên nguyệt sự của nữ tử
Miệng quạ đen
Nguyệt sự của nguyên chủ không chuẩn lắm, Sơ Tranh căn bản không nghĩ đến nguyệt sự tháng này lại tới sớm như thế
Làm sao bây giờ
Đường đường lão đại, bị người ta trông thấy như thế, còn lăn lộn kiểu gì được nữa

Sơ Tranh kéo căng thân thể, chỉ hi vọng Liên Quỳnh có thể nhanh chóng xem xong, sau đó rời đi
Nhưng mà Liên Quỳnh hoàn toàn không có ý tứ này, giống như mặt trời mọc nhìn rất đẹp vậy
Sơ Tranh: "..
Hắn còn muốn xem bao lâu nữa
Liên Quỳnh: "..
Sao hắn không nói câu nào hết vậy
Hai người yên tĩnh ngồi không nói gì
"Khụ..
Liên Quỳnh không nhịn được trước, đáy lòng của hắn tâm phiền ý loạn: "Thập tam hoàng tử, trở về đi
"Ừ
Sơ Tranh gật đầu
Liên Quỳnh lập tức đứng dậy, thấy Sơ Tranh bất động: "Thập tam hoàng tử
Sơ Tranh giơ tay: "Trả y phục cho ta
Liên Quỳnh: "..
Liên Quỳnh cho là mình nghe lầm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà Sơ Tranh giơ tay ra, và vẻ mặt nghiêm túc của cô, đều biểu thị hắn không nghe lầm
Liên Quỳnh tâm tình phức tạp, lấy y phục xuống, để lên bàn, nhanh chân rời đi
Sơ Tranh: "..
Vốn chính là y phục của ta, cho ngươi mặc một chút, sao lại không vui rồi
Sơ Tranh mặc y phục vào, ngăn trở phía sau, sau đó nhanh chóng xuống núi
Lúc đầu Liên Quỳnh đi rất nhanh, sau đó liền đi chậm lại, mấy lần muốn tìm
Sơ Tranh nói chuyện, kết quả Sơ Tranh lúc này chỉ muốn nhanh chóng trở
về, căn bản không để ý đến hắn, trực tiếp vượt qua hắn, xuống núi
Liên Quỳnh: "..
Liên Quỳnh chửi nhỏ một tiếng
...
"Điện hạ, ngài đi đâu vậy
Ầm ——
Trần Phi xém chút đụng vào cửa phòng
Điện hạ lại làm sao thế
Liên Quỳnh đi tới đi lui trong phòng
Hắn tuyệt đối sẽ không thích nam tử
Tuyệt đối không
Hắn đường đường là nam nhi bảy thước, sao lại thích nam tử được

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không thể nào
Không thể nào
Bốp
Liên Quỳnh đập bàn một cái
"Điện hạ, uống thuốc
"Uống thuốc cái gì, ngươi không thể trông mong ta tốt một chút được à
"Điện hạ, ngài bị cảm
Trần Phi nói đúng trọng tâm: "Không uống thuốc sao có thể tốt lên được
Liên Quỳnh cân nhắc lại: "Đúng, ta bị cảm
"Đúng vậy điện hạ, ngài mở cửa ra
Liên Quỳnh không trả lời, tự mình nói: "Ta chỉ là cảm mạo nên mới xuất hiện
ảo giác, sao ta lại thích nam tử được, không thể nào, khỏi bệnh rồi thì
sẽ không sao
Liên Quỳnh qua đi mở cửa, Trần Phi bưng thuốc, vừa muốn nói chuyện, Liên Quỳnh một tay đoạt lấy chén thuốc, một ngụm xử lý hết
"Có còn nữa không
"..
Đây là thuốc, không phải nước đường
"Điện hạ, thuốc không thể uống nhiều
Liên Quỳnh đưa chén thuốc cho hắn, muốn đóng cửa
Trần Phi vội vàng nói: "Điện hạ, vừa rồi..
thuộc hạ nhìn thấy trong phòng
thập tam hoàng tử có y phục dính máu, hắn bị thương sao
Vừa rồi khi hắn đi ngang qua, từ cửa sổ nửa mở ra trông thấy áo khoác trên bình phong, trên đó dính chút máu
Liên Quỳnh ngước mắt: "Bị thương
Khi xuống núi hắn đi nhanh như vậy, có chỗ nào giống bị thương đâu
Chẳng lẽ là lúc hắn trở lại mới bị thương
Mà cho dù là như thế, thì mắc mớ gì tới hắn chứ
Liên Quỳnh nghĩ như vậy, nói một tiếng: "Người ta bị thương hay không bị
thương, mắc mớ gì tới ngươi, ta là chủ tử của ngươi hay hắn là chủ tử
của ngươi
Trần Phi không biết Liên Quỳnh bị chạm dây thần kinh nào, mới sáng sớm đã phát lửa giận lớn như thế
Nhưng hắn cũng không thể nói gì, chỉ có thể yên lặng chấp nhận
Liên Quỳnh ngoài miệng nói không liên quan gì đến hắn, nhưng chẳng được bao
lâu, Liên Quỳnh liền đi ra khỏi phòng, đi vòng qua gian phòng Sơ Tranh
bên kia, lảng vảng bên ngoài một hồi, rồi lại chuyển đến bên cửa sổ
Cửa sổ còn mở, có thể trông thấy bình phong bên trong
Phía trên không có gì, tất nhiên cũng không có y phục dính máu mà Trần Phi nói
"Ngươi lén lén lút lút làm gì thế
Cửa sổ bỗng nhiên bị người mở ra, Liên Quỳnh cứng đờ tại chỗ
"Ta..
Ta đi ngang qua
Liên Quỳnh kéo ra một nụ cười xấu hổ mà lại không thất lễ: "Đi ngang qua..
Hắn lập tức đi về phía trước
"Bên kia..
Ầm
Liên Quỳnh đụng đầu vào tường
"Là tử lộ
Sơ Tranh trấn định bổ sung xong
Liên Quỳnh ôm đầu, quay đầu chạy nhanh như làn khói
..
Lúc trở về, Liên Quỳnh đi không cùng xe ngựa với Sơ Tranh
Khi Sơ Tranh xuống xe, vừa vặn trông thấy xe ngựa của Liên Quỳnh nhanh chóng rời đi
Giống như phía sau có ác quỷ đuổi giết hắn vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trở lại trong thành, chuyện đầu tiên Liên Quỳnh làm chính là đến Khuynh
Hồng lâu, ban ngày ban mặt Khuynh Hồng lâu nghỉ ngơi, nhưng chủ nhân
tới, tú bà nào dám ngủ nữa, nơm nớp lo sợ nghênh đón
"Đi tìm nữ nhân tới đây
Liên Quỳnh vừa vào cửa liền phân phó
"Công tử, ngài muốn tìm ai
"Sạch sẽ
Liên Quỳnh cực kỳ không kiên nhẫn
Sạch sẽ..
Đó chính là cô nương chưa từng tiếp khách
Tú bà không dám hỏi nhiều, nhanh chóng gọi một cô nương tới, khi đi vào
căn dặn thật kỹ: "Tâm tình công tử không tốt lắm, ngươi cẩn thận một
chút
Cô nương lập tức bắt đầu thấp thỏm không yên, thận trọng tiến vào gian phòng
Nam tử giống như không có trong xương, tựa trên ghế, cả người nhìn qua có
mấy phần lười biếng, dung mạo kinh diễm tuyệt tục, làm đáy lòng cô nương đều đang run rẩy
"Công..
Công tử..
Nam tử ngước mắt, trong nháy mắt đó cô nương có cảm giác mình không thể thở nổi
Được hắn nhìn, phảng phất như đó là chuyện may mắn nhất trên thế gian này
"Lấy lòng ta
"Điện hạ
Cô nương còn chưa kịp phản ứng, Trần Phi đã lên tiếng trước
Điện hạ bị kích thích cái gì rồi
Trước kia điện hạ chưa từng chạm vào nữ nhân đâu
"Ngươi đi ra ngoài
Trần Phi: "..
Nghĩ đến điện hạ nhà mình là nam nhân bình thường, sủng hạnh nữ nhân cũng bình thường, hắn chắp tay một cái, lui ra khỏi phòng
Cô nương kia vẫn đang khiếp sợ, tựa hồ không thể tin được chuyện như vậy, sẽ rơi vào đầu nàng ta
"Công..
Công tử..
Giọng nói của cô nương đều đang run rẩy
"Thế nào, trong lâu không dạy cho ngươi
"Dạy, dạy rồi
Cô nương e lệ ngượng ngùng gật đầu, các nàng tiến vào nơi này đều vì cùng đường mạt lộ, cam tâm tình nguyện lưu lại, sớm muộn gì cũng sẽ tiếp khách, nhưng nếu có thể đem lần đầu tiên, cho dạng nam tử
này..
Cô nương nuốt một ngụm nước bọt, ngón tay run rẩy kéo dây lưng áo ngoài ra, nện gót sen bước qua phía Liên Quỳnh
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.