Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 535: Con tin khó làm




Chương 535: Con tin khó làm (29)Nguồn: viptruyenfull.net
Sơ Tranh đè ép hắn, Liên Quỳnh căn bản không tránh ra được
"Thả ta ra
"Chính ngươi bò lên
Sơ Tranh giọng điệu sâu xa
"Đó là vì ta tưởng..
Ngươi là nam

"Sự thật là chính ngươi bò lên
Sơ Tranh bất vi sở động
"..
Là hắn bò lên
Nhưng đó không phải là vì có tiền đề sao
"Ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy, ta phát hiện ngươi là nữ rồi, ta còn nguyện ý cùng ngươi..
Liên Quỳnh quay đầu trừng Sơ Tranh
"Cùng ta cái gì
Sơ Tranh hỏi
"Ở cùng với ngươi
Trong mắt Liên Quỳnh ẩn ẩn có lửa giận, cũng không biết là giận chính hắn, hay là giận Sơ Tranh
"Có quan hệ gì đâu
Sơ Tranh kéo hắn qua: "Dù sao ngươi cũng là của ta
Ý tứ của những lời này chính là -- ngươi có nguyện ý hay không không quan trọng, dù sao ngươi cũng chỉ có thể là của ta
Liên Quỳnh trợn mắt líu lưỡi: "Ngươi..
Ngươi không thèm nói lý
"Ừ
Nói đạo lý không giải quyết được chuyện gì
Liên Quỳnh giãy dụa, muốn rời khỏi giam cầm của Sơ Tranh, nhưng mà giày vò đến khi cả người đều mệt mỏi, vẫn bị ép đến sít sao, hơn nữa tư thế
so với vừa rồi còn thân mật hơn một chút
Nữ tử chỉ mặc một chiếc áo trong đơn bạc, vừa rồi còn bị hắn kéo ra một
chút
Lúc này không có dây buộc ngực bao lại, xúc cảm mềm mại liền lộ ra phá lệ rõ ràng
Chỉ cần vừa cọ một chút, Liên Quỳnh liền cảm thấy chỗ nào đó vừa rồi bị bóng ma tâm lý dọa, lại bắt đầu khôi phục
Liên Quỳnh bỗng nhiên an tĩnh lại
Hắn thích cũng không phải là nam nhân hay là nữ nhân, mà hắn thích chính là nàng, chính là người này..
Mặc kệ nàng là nam hay nữ, mình cũng sẽ có phản ứng với nàng
Liên Quỳnh: "..
Ta mẹ nó lâm vào thứ ma chướng gì rồi

Liên Quỳnh hít sâu
Thở ra
Hít sâu
Thở ra
Lại hít sâu
"Nàng buông ra ta một chút, ta khó chịu
Liên Quỳnh tức giận
"Ngươi chạy sao
"..
Không chạy
Liên Quỳnh cắn răng
Sơ Tranh dịch cái chân đang đè trên người hắn xuống, Liên Quỳnh cảm giác cả người đều nhẹ nhàng đi không ít
Liên Quỳnh nằm như sống không có gì lưu luyến, đầu xoay sang một bên khác, suy nghĩ trống rỗng, chẳng nghĩ gì cả
Hắn cần yên tĩnh
Sơ Tranh ghé vào trong ngực hắn, ngược lại ngủ cực nhanh, chỉ qua có một lát, hắn đã nghe thấy tiếng hít thở bình ổn của cô
Đáy lòng Liên Quỳnh càng tức hơn
Hắn trừng mắt nhìn Sơ Tranh, lại nghiêng mắt nhìn đến vạt áo nửa mở ra của
Sơ Tranh, trong lòng bàn tay giống như còn lưu lại xúc cảm mềm mại kia
Hô hấp của Liên Quỳnh rối loạn lên
Hắn giơ tay, cẩn thận kéo y phục lên, sau đó lập tức thu tay lại giống như bị điện giật
Chính như suy nghĩ vừa rồi của hắn
Nếu như biết cô là một cô nương, thì hắn căn bản sẽ không to gan đến mức bò lên giường của cô, chứ đừng nói đến câu dẫn
Nam tử và nữ tử có khác biệt rất lớn
Liên Quỳnh nhìn chằm chằm tấm màn hồi lâu, vẫn không nhịn được nghiêng đầu nhìn Sơ Tranh
Làm sao lại là một..
nữ hài tử nhỉ
Khi thế trên người cô quá lạnh lẽo cường đại, ngược lại làm hắn không để ý đến một chút chi tiết
Liên Quỳnh giơ tay, ngón tay treo trên mi tâm cô, chần chờ rơi vào phía sau, gỡ dây cột tóc của cô ra
Tóc đen mềm mại tản ra, vẻ lạnh lẽo khí khái hào hùng giữa hai đầu lông mày, lập tức bớt đi mấy phần
Liên Quỳnh tự hỏi mình dưới đáy lòng, biết nàng là một nữ hài tử, mình sẽ buông nàng ra sao
Đáp án là sẽ không
Người mà chỉ không gặp nhau một lúc, đã khiến hắn liên tục nhớ đến, sao hắn có thể từ bỏ dễ dàng như vậy được
..
Sơ Tranh có chút lạnh, kéo chăn đắp lên người
Kết quả phát hiện kéo mãi mà chăn không hề nhúc nhích, bên kia bị người ép đến gắt gao
Cô dùng sức túm một cái, kéo được một tí chăn qua, Sơ Tranh bọc lấy mình, thoải mái ngủ tiếp
Nhưng mà còn chưa ngủ được một lúc, thì chăn lại bắt đầu ít đi
Sơ Tranh: "


Sơ Tranh ngồi dậy, quay đầu nhìn sang bên cạnh, Liên Quỳnh bọc lấy chăn, nhiều đến mức sắp rơi xuống đất
Sơ Tranh: "..
Sơ Tranh dùng một tay túm chăn qua, bọc lấy mình
Liên Quỳnh bị lạnh, mơ mơ màng màng xoay người, kéo một góc chăn: "Nàng làm gì thế
"Chàng làm gì
Sơ Tranh mặt lạnh lùng
"Nàng đừng có quá phận nha, giả nam lừa gạt tình cảm của ta, bây giờ còn cướp chăn của ta nữa
"Chàng cướp của ta trước
"Ta..
Liên Quỳnh nhìn người mình, giận dữ: "Chăn ở chỗ nàng, nàng không nói đạo lý
Liên Quỳnh nói xong, ôm cánh tay chà xát, hơi lạnh, vừa tỉnh ngủ, khóe mắt
hơi hồng hồng vì phản ứng sinh lý, bởi vậy bộ dáng này nhìn phá lệ đáng
thương
Thẻ người tốt, phải sủng
Trong đầu Sơ Tranh bay bay mấy chữ to như thế
Cô mặt không cảm xúc nhìn Liên Quỳnh vài giây, chủ động trả chăn lại cho
hắn, người cũng nhích lại theo, trong tầm mắt nghi hoặc của Liên Quỳnh, kéo hắn ôm vào trong ngực
Liên Quỳnh: "..
Tối hôm qua Liên Quỳnh suy nghĩ lung tung đến hơn nửa đêm, đến khi trời sắp sáng mới ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vậy lúc này hắn khá là mệt mỏi
Chăn ấm áp và ôn hương mềm mại, làm hắn không có tinh lực đi lăn lộn, chỉ muốn ngủ
Giấc ngủ này của Liên Quỳnh ngủ đến cực kỳ an ổn
Mộng cảnh xâm nhập vào giấc ngủ của hắn lâu ngày, cảnh Tiêu thị nhất tộc bị
chém đầu, cảnh máu tươi trải dài, đều chưa từng xuất hiện
Buổi chiều hắn mới tỉnh lại, vẫn đang nằm trong ngực cô
Cô tựa vào đầu giường, tay đang lật một quyển sách
Chỉ là một quyển sách bình thường
Nhưng cô xem rất nghiêm túc, giống như có thể học được từ trong sách thứ gì mới lạ lắm vậy
Ngón tay như ngọc trúc, chậm rãi lật qua một trang
Liên Quỳnh giơ tay, rút quyển sách đi, Sơ Tranh liền rũ mắt xuống nhìn hắn: "Còn ngủ không
"Ta cũng không phải heo
Liên Quỳnh ngồi dậy: "Chúng ta nói chuyện
"Nói chuyện gì
"Nói chuyện..
Liên Quỳnh ngừng một chút, cô là nữ giả nam trang bị đưa đến Tấn quốc, chắc chắn không phải ý nguyện của cô, sự âm u bẩn thỉu trong
hoàng tộc, chính hắn cũng đã trải qua, những chuyện này hết thảy có lẽ
đều không phải do cô tự nguyện
"Nàng nhìn ta vì nàng mà xoắn xuýt, do dự, vui lắm sao
Nhìn hắn giống như kẻ ngu, bị cô đùa bỡn xoay quanh
Mình hẳn phải tức giận, phẫn nộ..
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn không hề có, hoàn toàn không tức giận nổi
Ma chướng lại gia tăng
Phải đi tìm quan chủ trừ tà
Dưới đáy lòng Liên Quỳnh nghĩ như vậy
"Vì sao phải do dự
Sơ Tranh hỏi rất nghiêm túc
"..
Nếu như nàng phát hiện mình thích một nam nhân, không nên do dự sao
Đây là phản ứng của người bình thường, có gì kỳ quái đâu
"Sẽ không
Ta là nữ tử, thích nam tử không có bệnh mà
Liên Quỳnh: "..
Không thể trò chuyện nổi nữa
Căn bản không cùng một đề tài
Đáng ghét thật

Liên Quỳnh vén chăn lên xuống giường, tức giận mặc y phục, tuyệt không muốn để ý đến đồ lừa gạt như cô nữa

Lừa gạt tình cảm của hắn
Song khi Liên Quỳnh xoay người, liền thấy Sơ Tranh đang cởi y phục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn vội vàng xoay qua chỗ khác: "Nàng làm gì thế
"Buộc ngực, bằng không thì sẽ bại lộ, phiền phức
Trong giọng nói của Sơ
Tranh không có chút chập chùng nào, giống như chỉ đang nói cho hắn biết, cô muốn làm gì
"Nàng có chút liêm sỉ được không hả
Cởi y phục ngay trước mặt hắn, sáng
sớm..
Không phải, sắp chạng vạng tối, câu dẫn ai đây
"Chàng có cái gì mà không thể nhìn
Sơ Tranh kỳ quái: "Ta cũng từng nhìn chàng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liên Quỳnh nghĩ đến hành vi vớ vẩn lúc trước của mình, lập tức mặt đỏ tới mang tai, cảm giác như cả người đều muốn bốc cháy
Không còn mặt mũi gặp người
Liên Quỳnh bất an đứng đó, cuối cùng co cẳng chạy ra khỏi phòng
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.