Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi !

Chương 536: Con tin khó làm




Chương 536: Con tin khó làm (30)Nguồn: viptruyenfull.net
Liên Quỳnh đến đạo quan
Quan chủ tựa hồ đã đoán được hắn sẽ đến, đang pha trà chờ hắn
Liên Quỳnh ngồi xuống, bưng trà vội vã uống một ngụm
"Điện hạ, uống trà quá gấp thì sẽ không có hương vị
Quan chủ rót cho hắn một chén nữa: "Từ từ thưởng thức
"Ta cảm thấy ta nhập ma
Liên Quỳnh nhìn nước trà thanh u, thấp giọng nói: "Ngươi nói xem ta còn có thể cứu được không
"Ma tùy mà tâm sinh, điện hạ, tâm ma của ngài vẫn luôn tồn tại
Quan chủ
chậm rãi nói, Liên Quỳnh rất muốn bảo hắn nói nhanh lên
"Không phải cái này
Quan chủ ngước mắt: "Điện hạ gặp phải chuyện gì
"Con tin Vệ quốc
Liên Quỳnh chỉ nói bốn chữ
"Vị cô nương kia..
Liên Quỳnh vỗ bàn: "Ngươi cũng biết nàng là nữ
Liên Quỳnh cảm giác mình bị lừa sâu sắc
Giống như người của toàn thế gian đều biết, con tin Vệ quốc là nữ, chỉ mình hắn không biết
Quan chủ nói: "Điện hạ, người tu đạo chúng ta, nhìn người không nhìn bề
ngoài
Con tin Vệ quốc không có khí dương cương mà nam tử nên có, mà
ngược lại có một cỗ khí âm nhu của nữ tử
"Vậy vì sao ngươi không nói cho ta biết

Đứng nhìn hắn bị lừa à
"Điện hạ, ngài thất thố
Một hơi của Liên Quỳnh không thể đi xuống, trừng mắt nhìn quan chủ nửa
ngày, cuối cùng vẫn nhịn xuống, bưng ly trà kia, lại uống một hớp, vị gì cũng không thể nếm ra được
Quan chủ lắc đầu
Đáng tiếc cho trà của hắn
"Ta biết điện hạ muốn hỏi cái gì, nhưng ta chỉ có thể tặng điện hạ một câu, hỏi trời không bằng hỏi mình
"Câu này rõ ràng là nàng nói
Liên Quỳnh nói thầm
Quán chủ cười, lần nữa châm trà cho hắn
Lần này Liên Quỳnh ngược lại tinh tế thưởng trà
Uống vào đắng
Dư vị ngọt
..
Liên Quỳnh khí thế hung hăng lên núi, rồi lại ỉu xìu xuống núi
Trần Phi đợi dưới chân núi, thấy bộ dáng này của Liên Quỳnh, còn tưởng rằng quan chủ đã làm gì hắn
Ai biết Liên Quỳnh vịn vào xe ngựa, quay đầu liền nói: "Nên thanh toán sổ sách cho Trấn Nam tướng quân được rồi
Trần Phi: "..
Rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vẫn là điện hạ nhà hắn
"Điện hạ, mấy năm nay Trấn Nam tướng quân an nhàn đã quen, bây giờ Tấn Vệ
giao chiến, Trấn Nam tướng quân bên kia cũng không có bất cứ động tĩnh
gì, chúng ta động thủ thế nào
"Vậy thì kích cho hắn ra chiến trường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khóe môi Liên Quỳnh nhẹ câu lên:
"Còn có thể trở về hay không, làm sao trở về, vậy thì xem vận mệnh của
hắn thôi
"Hoàng hậu bên kia..
Hoàng hậu chính là nữ nhi của Trấn Nam tướng quân
Giọng điệu Liên Quỳnh lạnh căm căm: "Hoàng hậu..
tặng bà ta một món lễ lớn đi
Liên Quỳnh vén rèm đi lên
Rèm rơi xuống, yên tĩnh lại
Trần Phi thở dài
Điện hạ vẫn muốn..
Ẩn nhẫn mưu đồ nhiều năm như vậy, hắn đã không cần tự mình động thủ làm gì cả, chỉ cần phân phó, là có người thay hắn làm tốt tất cả mọi chuyện
Thế nhưng trong thoáng chốc Trần Phi lại trông thấy, điện hạ vẫn là thiếu
niên năm đó, cầm thanh kiếm dính đầy máu tươi, đứng trong đống thi cốt
trải đầy đất, vô thanh vô tức nở nụ cười
Nụ cười kia vừa bi thương lại vừa âm trầm
Đó là..
Lần đầu tiên điện hạ ra chiến trường
Chính là lúc ấy, Trần Phi cảm thấy đáy lòng của điện hạ nhà hắn cất giấu một thứ, nếu không cẩn thận sẽ cắn nuốt hắn
..
Liên Quỳnh trở lại trạch viện, có hạ nhân đang loay hoay với hoa cỏ, Liên Quỳnh đột nhiên ngừng chân: "Đây là cái gì
Hạ nhân giật mình: "Bẩm chủ tử, là mỹ nhân cười
"Mỹ nhân cười
Liên Quỳnh nhíu mày: "Ném ra
Bọn hạ nhân hai mặt nhìn nhau
Hoa này sao lại trêu chọc chủ tử rồi
Liên Quỳnh chắp tay rời đi, mỹ nhân cười..
Nơi này trừ nàng ra, còn ai có thể được xưng là mỹ nhân
Ngay cả hoa cũng không được
Không được

Liên Quỳnh đi đến trước cửa phòng Sơ Tranh, vừa đẩy cửa liền dừng lại
Trầm mặc một lát, quay người rời đi
Đi hai bước, lại quay đi
Sau đó tiếp tục rời đi
Lặp đi lặp lại nhiều lần
Cuối cùng Liên Quỳnh vẫn sợ sợ chạy mất, chỉ bảo Trần Phi chú ý đến Sơ Tranh một chút
Trần Phi vội vàng làm việc, làm gì có thời gian chú ý tới Sơ Tranh
Sơ Tranh đang bận thu mua —— lương thực
Vương bát đản bảo mua
Không hề có một xu quan hệ nào với cô
Thích khách tức giận đến thổ huyết: "Đại gia, ta là một sát thủ đấy được
không
Ngươi còn nhớ nghề nghiệp của ta là gì không
Chuyện lúc trước
bảo hắn làm, mặc dù có chút vũ nhục thân phận sát thủ, nhưng rốt cuộc
vẫn có chút dính dáng
Vì tiền, hắn nhịn
Bây giờ thì tốt rồi
Bảo một sát thủ như hắn đi thu mua lương thực
Tay của hắn là để cầm đao thu hoạch đầu người, chứ không phải dùng để thu mua lương thực

Sơ Tranh: "Muốn kiếm tiền không
"Muốn chứ
Thích khách nói: "Bằng không thì ta làm sát thủ làm gì
Sơ Tranh đột nhiên dời điểm chú ý đi: "Ngươi làm sát thủ chẳng lẽ không
phải bởi vì từ nhỏ ngươi đã bị tổ chức sát thủ thu dưỡng sao
Thích khách vứt cho Sơ Tranh một ánh mắt xem thường: "Ta là một sát thủ tự do, không giống với những người kia
Sơ Tranh: "..
Còn có thể như thế cơ à
"Ồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơ Tranh cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu: "Hiện tại ta cho ngươi kiếm
tiền, vậy thì liên quan gì tới chuyện ngươi có làm sát thủ hay không
Thích khách: "Mặc dù ngươi nói rất có đạo lý, nhưng ta không thể vi phạm chức nghiệp của ta
Đường là do tự mình chọn
Dù quỳ cũng phải đi cho xong
Hắn là một sát thủ đủ tư cách
Sơ Tranh suy tư đề nghị: "Vậy ngươi kiêm chức đi
Lại đi tìm người khác, thật là phiền phức,
Tất cả mọi người đều là người quen, cho nên Sơ Tranh thuận tay hay dùng
Thích khách cứ như vậy cưỡi ngựa nhậm chức, từ thích khách lắc mình biến hoá, trở thành thương nhân
Sơ Tranh bảo thích khách thu mua lương thực, chủ yếu là lương thực dư của bách tính và phú thương
Dự trữ lương thực quy mô lớn như thế, tất nhiên gây nên sự chú ý của một
số thương nhân
Cùng với gần đây chiến sự căng thẳng, trong lúc nhất
thời giá cả lương thực không ngừng tăng cao
Nhưng đám thương nhân này phát hiện, bọn họ làm cách gì cũng không thể chơi lại
Đối phương ra giá quá cao, cho dù là bọn họ thì cũng có chút động tâm, muốn đem lương thực mình đang có bán đi
Sơ Tranh muốn mua không chỉ là lương thực trong hoàng thành
Mà còn mua lương thực ở khắp nơi trong toàn quốc, đem tất cả lương thực dự trữ lại
Trong khoảng thời gian ngắn, Sơ Tranh liền trở thành người giàu lương thực nhất
Thích khách cũng là eo quấn bạc triệu, có chút tự tin của người giàu
Nhưng làm một sát thủ, khí chất trên người hắn quá đặc biệt, nên người bình
thường không dám trêu chọc đến, tiến hành thu mua lương thực đến phi
thường thuận lợi, Sơ Tranh rất hài lòng
【 Tiểu tỷ tỷ, đề nghị cô đi xem thẻ người tốt một chút

Hắn làm sao
Liên Quỳnh nhìn thấy cô liền chạy mất, giống như cô muốn ăn hắn vậy
Cô đáng sợ như vậy sao

Rõ ràng dung mạo rất đẹp trai mà
【 Cô đi xem một chút đi

Vương Giả không nhiều lời
Đầu ngón tay Sơ Tranh cào cào cái bàn, kêu Tiểu Sơn Tử đi hỏi xem Liên Quỳnh ở đâu
Tiểu Sơn Tử nói: "Tam điện hạ vừa trở về, nô tài đứng từ xa nhìn..
có vẻ
không tốt lắm
Ánh mắt kia, biểu tình kia, hù chết người, hắn đứng xa
như vậy mà còn có thể cảm nhận được sát khí
"Ở đâu
"Hình như đi về phía thư phòng
Sơ Tranh đi từ gian phòng đến thư phòng, Trần Phi đang đi tới đi lui ngoài thư phòng, khắp khuôn mặt đều là sự lo lắng
"Thập tam hoàng tử
Trần Phi thấy Sơ Tranh tới, chắp tay hành lễ
"Hắn sao thế
Sơ Tranh sờ sờ tay mình hỏi
Một lúc không nhìn liền xảy ra chuyện
Sao số cô lại khổ thế này chứ
"Thập tam hoàng tử..
Trần Phi bất đắc dĩ nói: "Ngài vẫn đừng nên hỏi, nếu
ngài có chuyện tìm điện hạ, thì đợi một lúc nữa hãy đến
"Ta vào xem
Trần Phi muốn ngăn, nhưng nghĩ tới điện hạ dường như rất quan tâm vị con tin Vệ quốc này, thức thời không ngăn cản
 ------oOo------
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.