Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Bị Nam Chính Điên Cuồng Và Cố Chấp Bắt Giữ

Chương 12: Chương 12




“Ngoan, gọi ta phu quân.” Hắn ghé sát bên tai nàng thầm thì, giọng điệu chẳng còn thanh lãnh như ngày thường mà trở nên trầm thấp, khàn khàn nhưng lại đầy nhu thuận, hệt như lời thì thầm của một ác ma.

Hắn kiên nhẫn dỗ dành, dụ dỗ bên tai nàng.

Thiếu nữ mềm mại không cách nào chống cự, nàng chỉ có thể vừa khẽ nức nở, vừa ngoan ngoãn gọi: “Phu quân, phu quân…” Một lúc lâu sau, nàng nghe thấy tiếng hắn khàn khàn vang lên bên tai.“A Vũ, nàng là của ta…” Đêm còn rất dài.

* Vân Vũ chỉ cảm thấy mình vừa trải qua một cơn ác mộng.

Nàng có cố sức đẩy thế nào cũng không thể đẩy được người trong mộng ra, cảm giác bất lực đó khiến nàng vô cùng khó chịu.

Một giây sau, nàng bỗng nhiên mở mắt, trước mắt là màn che giường xa lạ, khác hẳn với tẩm điện của nàng.

Rồi nàng cảm nhận được từng cơn đau nhức từ khắp nơi trên cơ thể, cùng cảm giác dị thường ở nơi khó nói.“Ta đây là thế nào…” Đầu Vân Vũ vẫn còn hơi đau, nàng cố nén cảm giác dị thường trên cơ thể mà ngồi dậy từ trên giường.

Chăn nệm trượt xuống đến ngang eo, mái tóc đen mượt mà ngoan ngoãn buông lơi trên vai và sau lưng.

Lúc này nàng mới phát hiện trên người mình chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh, đưa tay kiểm tra thì càng kinh ngạc.

Trên bàn tay ngọc thon dài, và cả trên cánh tay trắng nõn nà, rải rác rất nhiều dấu vết… nàng lập tức cảm thấy mặt mình nóng bừng, đỏ đến đáng sợ.

Vân Vũ bình tĩnh vén chăn lên, trong đôi mắt xinh đẹp vẫn còn vương chút mơ hồ và ngây dại.

Nàng vội vàng bước xuống giường, nhưng vì hai chân không còn chút sức lực nên loạng choạng mấy bước.

Ký ức đêm qua cũng ùa về vào lúc này, khung cảnh tựa như mộng ấy không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu nàng.

Đêm qua nàng và Cố Hoàn Tri!

Đúng, nàng nhớ rõ hôm qua dự tiệc ở phủ Nhị Hoàng tử, sau khi rời yến hội thì phát hiện điều không ổn, hình như là do mùi hương bên cạnh.

Kết quả lại gặp phải những nô bộc có ý đồ bất chính, sau đó Nhị Hoàng tử đến, rồi sau nữa Cố Hoàn Tri đưa nàng đi.

Và rồi chuyện đã xảy ra là không thể ngăn cản.

Xem ra nút thắt của câu chuyện đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong lòng Vân Vũ dâng lên chút hoảng sợ, lập tức muốn đứng dậy, cố gắng phớt lờ sự khó chịu của cơ thể, bước những bước chân hư phù, đi chân trần lảo đảo trong tẩm điện xa lạ này.

Vân Vũ đi vòng qua bình phong vừa định tìm vị trí cửa phòng thì chợt nhìn thấy y phục treo trên giá áo gỗ đàn hương.

Đồng tử của nàng run rẩy, dường như khó có thể tin mà bước tới.

Chỉ thấy trên giá áo gỗ đàn hương treo ngoài y phục Cố Hoàn Tri mặc đêm qua.

Còn có bộ quần áo cũ nàng mặc lần đầu tiên vào phủ!

Giấu trong chiếc rương nhỏ dưới đáy giá gỗ đang mở hé, còn có món đồ lót màu xanh nhạt thuần sắc mà nàng đã mất gần đây, chiếc quần lót nàng mặc bên trong áo lót, chiếc khăn nàng đã dùng, thậm chí còn có cả son môi của nàng!

Cố Hoàn Tri đã giấu những món đồ nội y của nàng!

Vân Vũ dường như đã phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa, thân thể yếu đuối của nàng không khỏi run rẩy, nỗi sợ hãi từ sâu bên trong tự nhiên trỗi dậy, đôi mắt long lanh ấy mang theo chút khó tin, nhưng càng nhiều hơn chính là sự sợ hãi khi đoán được tâm tư của Cố Hoàn Tri.

Vân Vũ muốn quay người thoát đi, nàng muốn rời khỏi phủ Tướng quân!

Nhưng vừa mới xoay người đã va phải một đôi mắt đen nhánh, hai chân Vân Vũ như bị đổ chì, không thể nhúc nhích được nữa.

Người kia đứng ở trước cửa, thân hình cao lớn mang theo lực áp chế uy hiếp, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn chằm chằm Vân Vũ.“Bị nàng phát hiện rồi sao…” “A Vũ của ta.”

Chương 10 bắt đầu từ đó, pháo hôi cô bé mồ côi Chương 10 Khi bị Cố Hoàn Tri cưỡng ép ôm rồi ném lên giường, đầu Vân Vũ vẫn còn choáng váng.

Nàng vừa rồi cực kỳ sợ hãi, chỉ muốn chạy về phía cửa phòng, nhưng Cố Hoàn Tri dễ như trở bàn tay đã tóm nàng trở lại.

Hắn dễ dàng bế nàng lên như xách một con thỏ.

Thân thể nàng mềm yếu không có chút sức lực nào, dù nàng có giãy giụa thế nào, đấm đá ra sao cũng chỉ như đang gãi ngứa cho hắn mà thôi.

Vân Vũ bị ném mạnh trở lại trên giường, chiếc giường mềm mại tuyệt đối sẽ không khiến nàng đau đớn, mái tóc đen mượt mà buông xõa trên lớp nệm chăn màu sẫm.“Đừng, đừng tới đây!” Vân Vũ sắc mặt trắng bệch, cố gắng chống đỡ sức mạnh mà ngồi dậy từ trên giường, co ro trốn vào góc trong cùng, lưng dán chặt vào bức tường phía sau.“A Vũ thật xinh đẹp.” Cố Hoàn Tri với ánh mắt đầy tính xâm lược nhìn thẳng vào Vân Vũ đang run lẩy bẩy.

Hắn đang nhìn những dấu vết thuộc về hắn còn lưu lại trên người nàng, từ cái cổ non mịn, những đường cong ẩn dưới lớp áo mỏng manh, đến hai chân… thậm chí là đôi bàn chân ngọc nhỏ nhắn ấy, tất cả đều chi chít những dấu vết hắn để lại.

Thật là xinh đẹp a.“Đồ… đồ riêng của ta.” Vân Vũ run rẩy thân thể mảnh mai nói, “Sao lại ở trong tẩm điện của ngươi?” Cố Hoàn Tri đứng bên giường khẽ cười một tiếng, đôi mắt nóng bỏng, nói “A Vũ quên rồi sao?

Chúng ta mỗi đêm đều ở cùng nhau mà.” Dường như không trả lời câu hỏi của Vân Vũ, nhưng lại như đã cáo tri chân tướng.

Vân Vũ lại tỉ mỉ suy nghĩ lời Cố Hoàn Tri nói, lại liên tưởng đến việc mình luôn cảm thấy rất kỳ lạ mỗi sáng thức dậy kể từ khi vào ở phủ Tướng quân.

Đôi mắt long lanh của nàng run rẩy.

Hắn chắc chắn là mỗi đêm đều lẻn vào tẩm điện của nàng, thậm chí… thậm chí đêm đó khi nàng tắm trong phòng tắm cũng!

Vân Vũ khó có thể tin nhìn Cố Hoàn Tri, đôi bàn chân ngọc trần trụi ngoài lớp quần áo không tự chủ được muốn rụt vào trong thêm, cách Cố Hoàn Tri xa một chút.“A Vũ.” Cố Hoàn Tri gọi, “Lại đây.” Hốc mắt Vân Vũ đỏ hoe lắc đầu, chống cự nói: “Không, ta không muốn… ngươi thả ta đi được không?” Một giây sau đôi mắt Cố Hoàn Tri trở nên càng sâu thẳm, lập tức cúi người đưa tay bắt lấy một bên mắt cá chân trắng nõn mịn màng của nàng.“A!” Vân Vũ giật mình, “Buông ra… buông ra!” Vân Vũ giãy giụa muốn thoát chân mình ra khỏi sự kiềm kẹp của Cố Hoàn Tri.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.