Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Bị Nam Chính Điên Cuồng Và Cố Chấp Bắt Giữ

Chương 21: Chương 21




“Ta đã rời khỏi bên người tướng quân, công chúa vì sao còn muốn bắt ta?” “Ngươi có biết ta lúc đầu đã sai người ngày đêm canh chừng phủ tướng quân?

Ngày Hoàn Tri đưa ngươi ra khỏi phủ, ta vừa nhận được tin tức liền phát giác được tâm tư của ngươi, đặc biệt cho người chỉ canh chừng riêng động tĩnh của ngươi.” Ôn Nghi vừa cười vừa nói, tựa hồ cảm thấy mình thông minh, rồi nói tiếp: “Ta biết ngươi đã bỏ trốn nơi nào, nhưng ta cũng không nói cho Hoàn Tri.

Ai ngờ Hoàn Tri lại đối với ngươi tình thâm vô cùng!

Ngày đêm tìm ngươi!

Cho dù là ta đã cho người âm thầm ngăn cản để hắn không tìm thấy chút manh mối nào của ngươi, nhưng hắn lại sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Ôn Nghi vốn cho rằng sau khi đứa bé gái mồ côi ti tiện gặp nạn này biến mất, nàng liền có thể ở bên cạnh Cố Hoàn Tri.

Bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Hoàn Tri không thể nào không có chút tình ý nào với nàng!“Cho nên bản công chúa cảm thấy, ngươi hay là chết đi là tốt nhất, ngươi chết hắn liền có thể tuyệt vọng!” Sau lưng thị nữ thân cận bước lên một bước nói: “Công chúa, nô tỳ sợ đêm dài lắm mộng, không bằng bây giờ đêm liền ra tay.”

Thứ 17 chương bắt đầu tự động đăng xuất pháo hôi bé gái mồ côi 17.“Cho nên bản công chúa cảm thấy, ngươi hay là chết đi là tốt nhất, ngươi chết hắn liền có thể tuyệt vọng!” Sau lưng thị nữ thân cận bước lên một bước nói: “Công chúa, nô tỳ sợ đêm dài lắm mộng, không bằng bây giờ đêm liền ra tay.” Ôn Nghi lãnh đạm liếc nhìn Vân Vũ một cái, lập tức gật đầu đồng ý.

Thị nữ kia được Ôn Nghi chỉ lệnh, lập tức tiến lên vênh váo tự đắc ra lệnh cho thị vệ đeo kiếm đứng một bên.“Công chúa có lệnh, giết yêu nữ kia, rồi ném đến ngoại ô, động tác mau mau!” “Vâng!” Thị vệ kia ứng tiếng nói, lập tức rút kiếm sắc từ vỏ ra hướng về phía Vân Vũ mà đi đến.

Vân Vũ bị dây thừng trói chặt khó mà động đậy, xung quanh lại toàn bộ đều là người của Ôn Nghi, trơ mắt nhìn thị vệ kia cầm kiếm đi tới.

Vân Vũ sợ đau, đã có thể tưởng tượng đến cảm giác đau đớn khi bị kiếm sắc xuyên thấu lồng ngực.

Nàng rất sợ đau, sau đó hẳn là liền muốn kết thúc thế giới vị diện này, cũng không biết tiết điểm xuất hiện vấn đề, nhiệm vụ này của nàng liệu có thể hoàn thành không…“Sưu” một tiếng, mũi tên sắc bén xuyên đến, thẳng tắp đâm trúng cổ của thị vệ kia.

Biến cố bất thình lình này khiến Ôn Nghi giật mình, sắc mặt Vân Vũ trắng bệch, trơ mắt nhìn thị vệ kia ngã xuống ngay trước mặt nàng.

Máu tươi trên cổ chảy đầy đất.

Trong nháy mắt, trên tường rào sân nhỏ thuận tiện đồng loạt xuất hiện hơn mười tên cung tiễn thủ, mũi tên và mũi giáo cùng nhau nhắm thẳng vào đoàn người của Ôn Nghi đang ở giữa sân.

Ầm một tiếng, cánh cửa viện cũ kỹ ngã xuống.

Một đám thị vệ mặc áo giáp đen chen chúc tiến vào, từ hai bên bao vây đánh cả sân.“Ta xem ai dám động nàng!” Âm thanh lạnh lẽo tàn nhẫn truyền đến, bọn thị vệ vây quanh ở cửa ra vào hướng hai bên tránh ra.

Rõ ràng đó là Cố Hoàn Tri, toàn thân áo đen, khuôn mặt âm hiểm.“Hoàn, Hoàn Tri…” Ôn Nghi sợ đến giọng cũng run rẩy, Cố Hoàn Tri nhìn thấy Vân Vũ bị trói ở góc tường, ánh mắt nhìn về phía Ôn Nghi càng thêm tàn độc.

Hắn khoát tay, các hắc giáp vệ liền nhanh chóng ra tay, giết chết mười tên thị vệ mà Ôn Nghi mang tới.

Sắc mặt Ôn Nghi trở nên cực kỳ tệ, thị nữ bên cạnh nàng ngăn lại trước mặt nàng, lớn tiếng nói:“Lớn mật!

Dám tùy tiện sát hại thị vệ của công chúa, ngươi ——” Thị nữ kia còn chưa nói xong, liền bị Cố Hoàn Tri một kiếm đâm xuyên qua lồng ngực.“A a a!” Ôn Nghi hoa dung thất sắc kêu lớn, nàng từ phía sau nhìn thấy rõ ràng mọi chuyện, trong khoảnh khắc đó máu bắn tung tóe.

Vài giọt máu ấm nóng của thị nữ kia còn rơi xuống chiếc áo lộng lẫy của nàng, nàng bỗng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tay chân run rẩy.

Cố Hoàn Tri lộ vẻ âm tàn, trên lưỡi kiếm của hắn còn dính máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống từ mũi kiếm.

Ôn Nghi nhìn thấy sát ý trong mắt Cố Hoàn Tri.“Ta, ta thế nhưng là công chúa!” Ôn Nghi không giữ hình tượng kêu lớn, “Ngươi không có khả năng giết ta!” “Công chúa yên tâm, thần sẽ trước hết báo thù việc ngài sỉ nhục phu nhân của thần, sau đó mới giết chết công chúa.” Cố Hoàn Tri bình thản nói, tiện tay ném kiếm xuống đất, lững thững đưa tay, sau lưng liền có hắc giáp vệ tiến lên chặt chẽ bịt miệng Ôn Nghi.

Sau đó lại có hai người cùng nhau khiêng Ôn Nghi ra ngoài.

Hôm nay liên tiếp những biến cố kinh hãi, Vân Vũ giờ chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, ánh mắt cũng có chút mơ hồ.

Nàng dường như nhìn thấy Cố Hoàn Tri, hắn đi về phía nàng, trên người mang theo mùi máu tươi, khuôn mặt tuấn tú với ngũ quan rõ ràng còn dính một chút vết máu.

Cố Hoàn Tri ngồi xổm xuống, cởi trói cho Vân Vũ, nâng đôi mắt đen như mực trực tiếp nhìn chằm chằm nàng.

Nàng mặc áo vải thô, búi tóc hơi loạn, dùng ánh mắt khiếp nhược sợ hãi nhìn hắn.

Cố Hoàn Tri những ngày qua đều sắp phát điên, hắn không tìm thấy nàng, nàng biến mất bao lâu thì hắn khó có thể ngủ bấy lâu.

Hắn lo lắng nàng ở bên ngoài chịu khổ, sợ nàng gặp nạn.

Hắn còn nghĩ qua cảnh tượng sau khi tìm được nàng, chờ hắn bắt được nàng, nhất định phải hảo hảo khi dễ nàng!

Một giây sau, hắn hung dữ như muốn áp bức, đè lấy ót Vân Vũ rồi hôn nàng.

Cố Hoàn Tri hôn nàng trước mặt mọi người, khiến gò má nàng chợt ửng đỏ vì được sủng ái.

Cho đến khi Vân Vũ thở không ra hơi, luống cuống vỗ ngực hắn mới được buông ra.

Vân Vũ từng ngụm từng ngụm hít thở không khí, nhưng mùi máu tanh nồng đậm trong không khí khiến nàng có chút buồn nôn.“Cố...

Hoàn Tri…” Vân Vũ dùng giọng nói nhỏ bé yếu ớt gọi, giọng yếu ớt nhịn không được run rẩy, vẻ hung ác âm hiểm trên mặt hắn khiến nàng sợ hãi.

Dưới bóng đêm, đôi mắt Cố Hoàn Tri sắc lẹm đen kịt thâm trầm, dễ dàng bế bổng cả người Vân Vũ lên.“A Vũ, ta bắt được nàng rồi.” Đúng vậy, nàng bị hắn bắt lấy, đến gần nhìn mới phát hiện sắc mặt hắn rất tệ, dưới đáy mắt còn có quầng thâm…

Vân Vũ nhịn không được rùng mình một cái, tưởng tượng đến những chuyện tên điên Cố Hoàn Tri này có thể làm, nàng liền không khỏi sợ hãi.

Xung quanh bóng đêm như thác nước, Cố Hoàn Tri tựa như Tu La giáng thế.

Vân Vũ chỉ có thể run rẩy sợ hãi bị Cố Hoàn Tri ôm chặt vào lòng, hơi thở giữa không khí vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm trong sân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.