Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Bị Nam Chính Điên Cuồng Và Cố Chấp Bắt Giữ

Chương 38: Chương 38




“Tô Đồng Học?

Tô Đồng Học?” Phải đến khi Vân Vũ cất tiếng gọi lần thứ hai, hắn mới kịp thời đáp lại một tiếng "ân".

Bàn tay trắng nõn của Vân Vũ khẽ đan vào nhau vì căng thẳng, nàng ngẩng đầu nhìn ngũ quan tuấn tú của Tô Cảnh Trần.

Nàng lấy hết dũng khí nói ra: “Cái kia...

Không có ý tứ Tô Đồng Học, chúng ta, chúng ta hay là đừng yêu đương đi...” Giọng Vân Vũ càng lúc càng nhỏ, sau cùng thì thầm khẽ ngẩng đầu nhìn Tô Cảnh Trần đầy cẩn trọng.

Đôi mắt vốn mang theo ý cười nhạt của Tô Cảnh Trần chợt trầm xuống, hắn nhíu mày hỏi: “Vì sao?” “Ta... quả thật có hảo cảm với Tô Đồng Học, nhưng mà... nhưng mà còn chưa...” Vân Vũ yếu ớt nói, cuối cùng ngẩng đầu dùng ánh mắt ướt át nhìn về phía Tô Cảnh Trần.“Còn chưa... đến mức muốn cùng Tô Đồng Học ở bên nhau.” Nói xong Vân Vũ liền sợ hãi đến muốn khóc, nàng sợ Tô Cảnh Trần sẽ tức giận.

Nhưng nàng cũng không muốn thế này, rõ ràng nếu tỏ tình với Tô Cảnh Trần thì trăm phần trăm sẽ bị từ chối, nàng chỉ muốn sau khi bị từ chối thì có thể ngừng lại hảo cảm đối với Tô Cảnh Trần.

Tránh cho về sau lại lún sâu hơn, sẽ khó mà rút ra tình cảm.“Ý của ngươi là, chúng ta chia tay sao?” Giọng Tô Cảnh Trần có chút buồn buồn truyền đến, đôi mắt ngày thường bất cần đời của hắn giờ chợt trở nên có chút ảm đạm.

Vân Vũ thấy thế trong lòng càng thêm áy náy, nhìn Tô Cảnh Trần dáng vẻ bị tổn thương nàng cảm thấy mình tựa như kẻ bội tình bạc nghĩa.“Thật xin lỗi, thật xin lỗi...” Vân Vũ vội vàng nói, trong lòng nàng khẩn trương vô cùng, trái tim cứ đập thình thịch.

Bất quá, may mà lời nên nói thì vẫn nói rõ ràng.

Tô Cảnh Trần rất khó chịu, trừ Thẩm Hoài và hai người kia của hắn ra, không ai biết thật ra Tô Cảnh Trần là một xử nam ngây thơ.

Mối tình đầu của hắn vừa mới bị tuyên bố kết thúc.

Lần đầu tiên chủ động nếm thử yêu đương, thời gian chỉ có: 24 giờ.

Hắn thậm chí còn chưa từng nắm tay nương tử mềm mại, thơm tho!

* Chương 30: Nữ phụ độc ác trong văn học vườn trường 5 * Đợi Tô Cảnh Trần xuống lầu đến phòng khiêu vũ, mọi người cũng đã đến gần hết.“Mau nhìn!

Là Tô thiếu!” “Cũng không biết đêm nay ai may mắn vậy có thể làm bạn gái Tô thiếu nha!” Tô Cảnh Trần coi thường những tiếng xì xào xung quanh, mang theo áp suất thấp đi về phía Ti Dục và Quý Minh Hiên đang đứng ở đó.“Sao vậy Cảnh Trần?” Quý Minh Hiên lung lay ly rượu đỏ trong tay hỏi, hắn nghi hoặc nhìn sắc mặt cực tệ của Tô Cảnh Trần.

Hắn nhớ rõ vừa rồi trước khi Tô Cảnh Trần đi ra hình như không phải bộ dạng này.

Tô Cảnh Trần không nói lời nào, chỉ giật lấy ly rượu đỏ trong tay Quý Minh Hiên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Ti Dục hơi nheo lại, dường như hắn đã nghĩ ra điều gì đó.“Ngươi... sẽ không phải bị đá đó chứ?” “Đừng phiền ta.” Tô Cảnh Trần nhíu mày nói, lập tức tùy ý ném chiếc chén rượu rỗng trong tay cho nhân viên phục vụ rót rượu.

Quý Minh Hiên có chút khó có thể tin nhìn Tô Cảnh Trần, nói: “Cảnh Trần lại còn bị đá sao?” “Sao lại không thể?” Ti Dục nói, hắn cười càng rạng rỡ hơn, rồi đưa tay vỗ vỗ vai Tô Cảnh Trần.“Nhưng ta lại muốn biết, rốt cuộc là nữ nhân nào lại có gan như thế chứ?” Tô Cảnh Trần không để ý đến lời trêu chọc của Ti Dục, tự mình uống rượu, ánh mắt chạm đến nơi cách đó không xa thì động tác bưng chén rượu chợt khựng lại.

Quý Minh Hiên không để ý, nhưng Ti Dục lại nhận ra, hắn thuận theo ánh mắt Tô Cảnh Trần nhìn sang.

Chỉ thấy cách đó không xa bên cạnh chiếc bàn tròn nhỏ đang đứng một cô gái mặc bộ lễ phục nhỏ xẻ tà màu trắng, mái tóc dài vấn gọn lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp.

Nhìn nghiêng thì đường cong dáng người rất đẹp mắt, chiếc váy xẻ tà cao lộ ra hơn nửa cặp chân trắng nõn.

Ti Dục đầy hứng thú nhìn người phụ nữ khuôn mặt kiều diễm kia, nàng cũng không phát giác ánh mắt dòm ngó bên này, đang nói chuyện với người đối diện.

Ti Dục không nhịn được nuốt nước bọt, đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia khẽ nheo lại.

Hắn nhìn Vân Vũ đang cười nói tự nhiên, trong lòng dường như bị thứ gì đó đánh trúng, dù đã thấy qua vô số mỹ nữ, nhưng vẫn không nhịn được dán mắt vào nàng.

An Hân cũng vào lúc này bưng đĩa đến kệ bánh ngọt bên cạnh để bổ sung những chiếc bánh ngọt nhỏ mới làm xong.

Trên người nàng vẫn còn mặc đồng phục phục vụ viên màu trắng đen xen kẽ.

An Hân cất đồ vật xong liền hầm hầm xoay người rời đi, nàng hôm nay vốn muốn tham gia vũ hội.

Nhưng người mẹ đáng ghét của nàng lại nhất quyết không đồng ý để nàng dùng hết tiền lương làm thêm trong kỳ nghỉ để mua một chiếc váy hiệu đắt đỏ.

Khiến nàng chỉ có thể trà trộn vào bằng cách làm phục vụ viên.

An Hân vừa đi vừa hít sâu điều chỉnh tâm trạng, nghĩ đến chỉ cần tại vũ hội thuận lợi gặp được Tô Cảnh Trần là được.

An Hân trong lòng đang tính toán kế hoạch, không cẩn thận đụng vào người phía trước một chút.

Nàng lập tức cúi đầu xoay người lơ đãng nói xin lỗi: “Không có ý tứ.” Vân Vũ vừa rồi đang nói chuyện với Lâm Hiểu Hiểu, chợt bị người phía sau va vào một cái, may mà Lâm Hiểu Hiểu kịp thời đưa tay vịn nàng.

Bằng không nàng đã đụng vào mép bàn, đến lúc đó chén rượu trên bàn cũng sẽ đổ vào váy của nàng.

Lâm Hiểu Hiểu cau mày nhìn An Hân đang lộ vẻ không vui, nói với vẻ không bằng lòng: “Ngươi đi đường liền không thể nhìn một chút người sao?” Vân Vũ chậm lại, lập tức vỗ vỗ tay Lâm Hiểu Hiểu ngăn lại nói: “Hiểu Hiểu, ta không sao...” Vân Vũ nghĩ nàng cũng không bị thương, người nữ phục vụ kia chắc là không cẩn thận đụng vào, cũng đừng truy cứu thêm nữa.

An Hân ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu Hiểu đang lộ vẻ không vui, rồi lại nhìn Vân Vũ bên cạnh nàng.

Rõ ràng các nàng đều cùng tuổi, dựa vào cái gì các nàng lại có thể ăn mặc thật xinh đẹp tham gia vũ hội, mà nàng chỉ có thể mặc quần áo lao động khi bưng thức ăn bưng rượu.

An Hân cực lực che giấu sự bất bình trong lòng, giả bộ áy náy nói: “Thực sự không có ý tứ, là ta không thấy rõ phía trước có người.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.