Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Bị Nam Chính Điên Cuồng Và Cố Chấp Bắt Giữ

Chương 40: Chương 40




“Vân Vũ, ta, ta bụng có chút đói, ta đi ăn một chút gì đây, đợi lát nữa sẽ trở lại.” Lâm Hiểu Hiểu cười đùa tí tởn ghé sát tai Vân Vũ nói, lập tức nhấc tà váy dạ hội dài thướt tha của mình lên, vẫy tay chào Vân Vũ rồi rời đi.“Hiểu Hiểu…” Vân Vũ vừa định gọi Lâm Hiểu Hiểu lại, Thẩm Hoài đã thân sĩ đưa tay ra mời nàng.“Ta không có bạn nhảy, có thể mời tỷ tỷ cùng ta khiêu vũ mở màn không?”“Ta không hẳn sẽ nhảy giao tế vũ, xin lỗi A Hoài…” Vân Vũ có chút ngượng ngùng nói, Thẩm Hoài lại dịu dàng cười cười, còn nói thêm:“Không sao, nàng chỉ cần đi theo ta là được.” Ánh mắt Thẩm Hoài long lanh như nước, tội nghiệp đưa tay nhìn nàng.

Vân Vũ không đành lòng từ chối, liền đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn vừa đưa tới.

Bàn tay Thẩm Hoài vừa thu lại, bàn tay nhỏ bé nhu nhược không xương của Vân Vũ liền bị hắn nắm trọn trong lòng bàn tay.

Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, Thẩm Hoài khẽ cười.

A Vũ ngoan của hắn, đến cả tay cũng mềm mại thơm tho.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Thẩm Hoài nắm tay Vân Vũ đi tới trung tâm phòng khiêu vũ.

Ti Dục nhíu mày nhìn sang, hắn vừa nãy cũng muốn mời Vân Vũ, chỉ là đáng tiếc bị Thẩm Hoài nhanh chân hơn một bước.

Tô Cảnh Trần nhìn hai người đang đứng trong vũ trường, dù biết rằng họ là tỷ đệ trên danh nghĩa.

Nhưng trong lòng hắn vẫn ào ạt dâng lên sự chua chát, cầm chén rượu với vẻ mặt u oán nhìn họ.

Theo tiếng nhạc vang lên, hai người trong vai bạn nhảy giao tế vũ bắt đầu điệu nhảy mở màn.

Một tay Vân Vũ có chút mất tự nhiên khoác lên vai Thẩm Hoài.

Còn một tay Thẩm Hoài thì nắm tay Vân Vũ, tay còn lại ôm lấy vòng eo thon nhỏ trong lớp váy đen của nàng.

Ban đầu Vân Vũ còn có chút căng thẳng, nhưng từ từ cũng thả lỏng rất nhiều.

Thẩm Hoài rất quan tâm nàng, toàn bộ quá trình đều là hắn dẫn dắt nàng bước lên và lùi xuống, đôi khi sẽ còn ghé sát một chút đầy xấu hổ nhắc nhở nàng khi xoay vòng cần cẩn thận đôi giày cao gót.

Cử chỉ thân mật lại thân sĩ của Thẩm Hoài khiến Vân Vũ không để ý tới bàn tay hắn đang ôm vòng eo nàng đã siết chặt thêm mấy phần.

Mùi hương thoang thoảng từ người Vân Vũ quanh quẩn trong hơi thở Thẩm Hoài, tâm trạng hắn cực tốt, khóe môi khẽ nhếch.

Bàn tay hắn bất động thanh sắc vuốt nhẹ bên hông Vân Vũ, tựa hồ cách lớp vải mỏng manh cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại của nàng.

Điệu nhảy kết thúc, xung quanh vang lên vô số tiếng vỗ tay, có tán dương, có ngưỡng mộ và cũng có ghen tỵ.

Thẩm Hoài vẫn nắm tay Vân Vũ không vội buông ra, với lực đạo không rõ không nặng, kéo tay nàng đi về phía Tô Cảnh Trần và những người khác.

Quý Minh Hiên chớp chớp mắt, có chút nghi ngờ hỏi: “Thẩm Hoài, ta nhớ trước kia ngươi khiêu vũ mở màn đều tự mình nhảy, lần này sao lại muốn tìm bạn nhảy?”

Bọn họ biết Thẩm Hoài không thích những dịp như thế này, trước đây sau khi điệu nhảy mở màn kết thúc hắn đều rời đi.

Hôm nay không những mời Vân Vũ làm bạn nhảy nữ mà sau khi kết thúc còn không rời đi.

Thẩm Hoài vẫn giữ nguyên thần sắc nhìn về phía Vân Vũ, nói:“Ta chỉ muốn cùng tỷ tỷ khiêu vũ.” Ánh mắt thiếu niên sáng rực rỡ mang theo nụ cười ấm áp ngại ngùng, câu nói này của hắn có phần mập mờ nhưng lại tựa như chuyện đương nhiên.

Gương mặt trắng nõn của Vân Vũ nhiễm lên chút ửng hồng, phần da thịt lộ ra cũng trắng trong như phấn, dáng vẻ thẹn thùng khiến bốn người đều có chút không thể rời mắt.

Lúc này trên nền nhạc vẫn còn tiếp tục, những người khác cũng nhao nhao nắm bạn nhảy của mình thành đôi khiêu vũ giao tế.

Mà bên này Tô Cảnh Trần cùng ba người Thẩm Hoài vẫn quây quần bên cạnh Vân Vũ.

Điều này khiến những nữ sinh muốn chủ động mời họ làm bạn nhảy đều chỉ có thể chùn bước, đứng yên tại chỗ chờ đợi thời cơ.

Đúng lúc này, “Phanh” một tiếng, tất cả đèn trong vũ trường đều tắt, ngay cả tiếng nhạc du dương cũng dừng lại.

Cảnh tượng tức thì trở nên tối tăm, Vân Vũ có chút hoảng sợ bởi biến cố bất ngờ này.“Chuyện gì xảy ra vậy?”“Thật là hết nói! Tối om như vậy sao thấy được gì!”“Ấy ấy ấy! Ngươi đừng lùi lại giẫm lên ta!”

Mọi người xung quanh ồn ào nghị luận, trong bóng tối mịt mờ, đưa tay không thấy năm ngón, chỉ có các giác quan trở nên đặc biệt rõ ràng.

Vân Vũ có chút sợ hãi, nàng cố gắng mở to mắt nhưng vẫn là một màn đen như mực, không nhìn thấy gì.

Chợt, mắt nàng bị một bàn tay rộng lớn che lại.

Nàng giật mình theo bản năng muốn phát ra âm thanh, nhưng giây sau đã bị đôi môi hơi lạnh chặn lại.

Người đó rõ ràng là không muốn cho nàng có cơ hội đến gần nhìn thấy khuôn mặt hắn, cho dù xung quanh tối đen như mực không nhìn thấy gì, hắn vẫn che mắt nàng.

Cổ tay hai tay nàng cũng bị bàn tay khác của người đó giữ chặt.

Người đó hôn một cách kiềm chế, Vân Vũ chỉ cảm thấy môi lưỡi đều run lên vì bị mút, hốc mắt không tự chủ tràn ra vài giọt nước mắt.

Rốt cuộc là ai?!

Chỉ vài giây sau, người đó liền buông lỏng trói buộc, biến mất sạch sẽ.

Chưa kịp để Vân Vũ phản ứng, đèn trong phòng khiêu vũ lại “Xoẹt” một tiếng sáng bừng lên.

Đột ngột từ môi trường tối tăm chuyển sang sáng sủa, Vân Vũ có chút khó chịu đưa tay che mắt, lúc này mới từ từ thích nghi.

Tiếng nhạc lại một lần nữa vang lên, những người xung quanh cũng dần quên đi đoạn nhạc dạo ngắn vừa rồi, tiếp tục khiêu vũ giao tế.“Có sao không?” Bên tai truyền đến giọng nói lo lắng của Tô Cảnh Trần, Vân Vũ có chút ngây dại ngẩng đầu nhìn lại.

Hốc mắt nàng ửng đỏ, khóe mắt còn vương vài giọt nước mắt lấp lánh.

Tô Cảnh Trần cho rằng nàng bị tình huống mất điện đột ngột vừa rồi làm cho hoảng sợ.

Vân Vũ lúc này mới kịp phản ứng, cúi thấp đôi mắt có chút không đúng lau đi nước mắt nơi khóe mi.“Không, không có việc gì…” Giọng nàng mềm yếu đến lợi hại, âm cuối còn mang theo run rẩy, giống như một chú thỏ trắng nhỏ bị hoảng sợ.

Quý Minh Hiên nhìn về phía Vân Vũ vẫn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, nàng trông thật là ngon mắt đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.