Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Bị Nam Chính Điên Cuồng Và Cố Chấp Bắt Giữ

Chương 58: Chương 58




"Bọn hắn đều quá phận muốn từ bên cạnh ta cướp đi nàng, cho nên ta không chờ được.""Sau đó ta cố ý để A Vũ tiến vào gian phòng của ta, cố ý để A Vũ nhìn thấy những thứ kia.""A Vũ quả nhiên là muốn lén lút bỏ trốn, nhưng là... bị A Hoài bắt lấy rồi."

Thẩm Hoài giữ nguyên giọng điệu dịu dàng như thường, nhưng mỗi lời hắn nói ra, lòng Vân Vũ lại càng nặng nề, khóe mắt càng đỏ mấy phần.

Nàng biết, nàng không thể thoát.

*Chương 44: Nữ phụ độc ác trong văn học vườn trường 19* Thân thể Vân Vũ không ngừng run rẩy, Thẩm Hoài quăng những thứ cầm trong tay lên ghế sofa, sải bước dài tiến về phía nàng.

Nàng sợ hãi lùi lại, mãi cho đến cửa sổ sát đất ở phía đối diện phòng khách, lưng dán chặt vào mặt kính lạnh lẽo của cửa sổ, phía sau nàng đã không còn đường lùi."A, A Hoài, ngươi đừng như vậy...

Ta sợ hãi..."

Vân Vũ run run rẩy rẩy nói, hốc mắt nàng đỏ hoe, chóp mũi cũng hồng hồng, mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai, trông nàng yếu ớt vô cùng.

Ánh mắt Thẩm Hoài hạ xuống, nhìn đôi chân ngọc lộ ra dưới lớp váy ngủ của nàng.

Bàn chân nàng nhỏ nhắn, trắng nõn và đẹp mắt, ngón chân trắng muốt lại mềm mại, đi chân trần giẫm trên sàn nhà trắng tinh, trông thật trắng trẻo mũm mĩm."A Vũ lại không ngoan..."

Thẩm Hoài khẽ nói, Vân Vũ theo tầm mắt hắn nhìn xuống liền thấy đôi chân trần của mình.

Một giây sau, cả người nàng liền bị nhấc bổng lên, đầu váng mắt hoa."A..."

Vân Vũ không kìm được kêu lên một tiếng kinh ngạc, nàng bị Thẩm Hoài vác lên vai, sức của hắn vừa đủ, không khiến nàng khó chịu.

Hắn vững vàng vác Vân Vũ lên lầu, ngày mưa âm u, nàng vẫn đi chân trần trên gạch men sứ, cũng không sợ bị cảm lạnh."A, A Hoài, ngươi mau buông ta xuống!"

Vân Vũ hơi sợ hãi nói, hai chân mảnh khảnh không yên phận giãy dụa, nhiều lần đều đá vào người Thẩm Hoài.

Nàng còn chưa kịp giãy dụa mấy lần, liền chợt cảm thấy mông đau tê dại."Đừng động, A Vũ, coi chừng ngã."

Giọng nói trầm thấp dễ nghe của Thẩm Hoài vang lên, động tác giãy dụa của Vân Vũ dừng lại, cả người cứng đờ vô cùng.

Vân Vũ không dám tiếp tục giãy dụa nhúc nhích, mặc cho Thẩm Hoài vác nàng lên giường ngủ của nàng.

Vừa được đặt lên chiếc giường quen thuộc, Vân Vũ như theo phản xạ muốn kéo giãn khoảng cách với Thẩm Hoài.

Nhưng lại bị bàn tay hắn đè xuống đùi, giữ nàng ngồi yên bên giường không thể động đậy."Đi giày vào."

Giọng Thẩm Hoài trầm thấp, hắn không nói lời nào, liền quỳ một gối xuống trước mặt Vân Vũ, nhặt đôi dép lê bên cạnh mang vào đôi chân tinh tế trắng nõn của nàng.

Vân Vũ mắt đỏ hoe không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, ai ngờ giây sau, Thẩm Hoài đột nhiên đứng dậy."Ngô..."

Vân Vũ kinh hô một tiếng, bị nụ hôn đột ngột của Thẩm Hoài làm cho giật mình.

Lập tức, nàng bị một tay hắn giữ lấy gáy, tay kia ôm lấy vòng eo, cùng hắn lăn xuống chiếc giường mềm mại.

Hắn trở nên rất dữ dằn, rất đột ngột, dường như muốn nuốt chửng cả cuộc đời.

Vân Vũ bị hắn đè dưới thân, chỉ có thể buộc phải ngửa cổ đón nhận, hai tay nắm thành nắm đấm nhỏ, không ngừng đấm vào ngực và vai Thẩm Hoài trong không gian chật hẹp.

Nhưng sức lực của nàng quá nhỏ, căn bản không thể ngăn cản, giữa mỗi hơi thở đều là mùi hương trên người Thẩm Hoài, nàng bị hắn hôn đến choáng váng.

Tại sao nàng lại cảm thấy hơi quen thuộc?

Mãi đến khi nàng gần như không thở nổi, Thẩm Hoài mới dừng nụ hôn này."A ân..."

Vân Vũ há miệng lớn hít thở không khí đã lâu, ý thức cũng dần dần khôi phục.

Nàng cuối cùng cũng đã nhớ ra!

Thẩm Hoài hôn nàng thỏa thích, giờ phút này tâm trạng vô cùng tốt, hắn cúi người ngồi bên giường, bàn tay lớn chụp lấy, ôm cả người Vân Vũ lên đùi mình ngồi.

Môi hồng Vân Vũ khẽ hé, hốc mắt hồng hồng đọng nước mắt, có chút khó tin nhìn Thẩm Hoài."Nguyên lai... nguyên lai lần vũ hội mất điện đó là ngươi..."

Thẩm Hoài chỉ cười mà không đáp lại, trái tim Vân Vũ lại hoàn toàn nguội lạnh.

Nguyên lai người cưỡng hôn nàng trong bóng tối ngày đó là Thẩm Hoài, cảm giác hôn vừa rồi giống hệt ngày đó!

Nàng đã từng nghi ngờ Tô Cảnh Trần, nghi ngờ Ti Dục, duy chỉ chưa bao giờ nghi ngờ hắn!

Vân Vũ sực nhận ra mình đang ngồi trên đùi Thẩm Hoài, nàng giãy giụa muốn rời xa hắn."Chờ chút...

Ngươi trước hết để ta xuống có được không!"

Vân Vũ nôn nóng giãy giụa, tư thế của bọn họ quá thân mật, khoảng cách này khiến nàng đỏ bừng mặt.

Thẩm Hoài rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của nàng, một tay nhẹ nhàng giam cầm eo nàng, tay kia mê mẩn vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của nàng."A Vũ như vậy thật ngoan..."

Đầu ngón tay hắn lướt qua làn da Vân Vũ, mỗi lần đều khiến Vân Vũ không kìm được run rẩy, hàng lông mi dài của nàng cũng không ngừng chớp động.

Đầu óc Vân Vũ vẫn còn rối bời, nàng không biết tại sao mình và Thẩm Hoài lại trở nên như thế này.

Rõ ràng ngay từ đầu, Thẩm Hoài trước mặt nàng luôn là hình tượng ngượng ngùng, rụt rè.

Hôm nay nàng mới biết, nguyên lai hắn đối với nàng lại ôm một tâm tư như vậy."A, đúng rồi."

Mắt Thẩm Hoài sáng lên, như thể chợt nhớ ra chuyện gì thú vị."A Vũ còn không biết sao?

Chúng ta mỗi tối đều ở cùng nhau...

Ta thật rất thích A Vũ.""Cái gì?"

Vân Vũ kinh ngạc hỏi, nàng mãi về sau mới phản ứng được lời Thẩm Hoài nói.

Bởi vì nàng nhớ đến ly sữa bò nóng mà Thẩm Hoài đưa cho nàng mỗi tối.

Hình như từ khi nàng dọn vào Thẩm Gia, mỗi tối nàng đều ngủ rất say, gần như vào một giờ nhất định là mê man đi qua, mất đi ý thức.

Đôi mắt Vân Vũ lập tức trở nên hoảng sợ, là Thẩm Hoài đã bỏ thứ gì đó vào sữa bò, sau đó vào phòng nàng khi nàng mê man.

Cho nên hắn mới nói bọn họ mỗi tối đều ngủ cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.