Nàng ăn nói phóng khoáng, kiến giải độc đáo, những quan niệm bình đẳng thời hiện đại càng khiến Lục Tử Ngâm cảm thấy nàng khác biệt hẳn so với những nữ tử khác.
Chỉ tiếc Lục Tử Ngâm sau khi được thăng nhiệm Lễ bộ Thượng thư, bị Lục Phụ ép cưới nữ nhi của một thương nhân đã từng giúp đỡ Lục Gia, nhưng hắn vẫn một mực si tình không đổi với nữ chính Diệp Phi Sương.
Về sau, Diệp Phi Sương trong buổi đi săn đã cứu Cửu Vương Gia Kỳ Yến khi hắn cưỡi liệt mã mất kiểm soát.
Kỳ Yến liền giả vờ phong lưu, đưa ra ý muốn nạp nàng làm thiếp.
Nữ chính vốn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tư tưởng hiện đại đương nhiên thẳng thừng từ chối, điều này cũng khiến Kỳ Yến nảy sinh hứng thú lớn lao và lòng tò mò với nàng.
Kỳ Yến bề ngoài phóng đãng, thành tính chẳng làm nên trò trống gì, nhưng kì thực là ẩn giấu tài năng, chỉ vì muốn che mắt chính mình và huynh trưởng của mẹ hắn, tức là bạo quân Kỳ Úc.
Trong thời gian bên nhau, nữ chính cũng phát hiện ra bí mật che giấu tài năng của Kỳ Yến, hai người trải qua đủ mọi gian nan cuối cùng cũng yêu nhau, cùng liên thủ lật đổ sự thống trị của bạo quân Kỳ Úc.
Kỳ Yến đăng cơ làm tân đế, nữ chính trở thành hoàng hậu.
Còn trong thế giới tiểu thuyết này, Vân Vũ chính là thê tử yếu ớt của nam phụ si tình Lục Tử Ngâm.
Sau khi cha mẹ qua đời, nàng nương theo hôn ước định ước từ thuở nhỏ mà gả cho Lục Tử Ngâm.
Nhưng Lục Tử Ngâm lại yêu thích nữ chính Diệp Phi Sương, một mực không chịu chạm vào Vân Vũ.
Ngay tại buổi dự tiệc thọ sau một tháng thành hôn, Vân Vũ vô tình nghe lén được cuộc đối thoại giữa tân hôn phu quân Lục Tử Ngâm và nữ chính Diệp Phi Sương, biết được sự thật.
Nàng lập tức nản lòng thoái chí, nhất thời vô ý trượt chân rơi xuống hồ, tuy tính mạng không nguy nhưng nàng vốn đã yếu ớt, lại thêm bệnh tim, từ đó về sau càng bệnh không dậy nổi vì sầu não uất ức, rất nhanh liền hương tiêu ngọc vẫn.
*Giờ này khắc này, Vân Vũ đang ẩn mình sau một hòn núi giả cao lớn, cách đó không xa một đôi nam nữ đang đối mặt trò chuyện.
Nàng vừa mới tâm tình không tốt lắm, liền quyết định trước tiên đi tản bộ ở tiền viện, đuổi Tri Thu đi trước dâng lễ thọ.
Kết quả, vô tình bắt gặp tân hôn phu quân cùng một nữ tử lạ mặt ở đây.
Dưới ánh trăng hai người họ trai tài gái sắc, nhìn qua cũng rất xứng đôi.
Tối nay là tiệc thọ của Diệp Lão Tướng Quân, nàng nhớ phu quân đã cho người thông báo nàng ban đêm có việc, nàng lúc này mới chọn một mình đến, nhưng vì sao…
Vân Vũ cẩn thận từng li từng tí nhìn dáng vẻ hai người họ đứng chung một chỗ, thực ra nàng và Lục Tử Ngâm chỉ gặp nhau vào đêm tân hôn, mà lại hắn khi đó còn say khướt.
Còn Lục Tử Ngâm cách đó không xa đang nhìn chăm chú Diệp Phi Sương với ánh mắt nhu hòa.“Lục Tử Ngâm, không nghĩ tới ngươi thế mà nhanh như vậy liền thành hôn, chúc mừng chúc mừng a.”“Phi Sương, ta…” Lục Tử Ngâm ánh mắt phức tạp, hắn kì thật muốn nói mình vẫn luôn có hảo cảm với nàng.
Diệp Phi Sương ngoài mặt không hề bận tâm, kì thực trong lòng vẫn thở dài một hơi, nàng kì thật đối với Lục Tử Ngâm vẫn rất có hảo cảm, chỉ là đáng tiếc hắn có hôn ước từ bé, nay đã thành hôn.“Kết hôn là ta bị ép buộc bất đắc dĩ, nhưng ta trước đó chưa từng thấy qua nàng, đừng nói đến tình ý, ta chán ghét nàng lợi dụng hôn ước trên sách Kinh Thành bức ta cưới nàng nhập môn…” Lục Tử Ngâm thần sắc cô đơn nói, hắn chỉ cảm thấy nữ tử kia nhất định đã dùng ân tình trước đây để áp chế, quả thực là muốn Lục Phụ ép hắn cưới nàng.
Nội tâm hắn bực bội, lúc này mới chọn cách đối xử lạnh nhạt để bày tỏ sự phản kháng trong lòng mình.
Diệp Phi Sương thở dài một hơi, lập tức nói với Lục Tử Ngâm: “Ta hiểu rõ, mệnh lệnh của cha mẹ trong hôn nhân thường là như vậy, ngươi cũng không thể từ chối, đây đều là những cặn bã của tư tưởng phong kiến.” Diệp Phi Sương lắc đầu với vẻ tiếc nuối nói, xã hội hiện đại như bọn họ đã khác xưa, nào giống nơi này mà khuôn phép đến vậy.
Lục Tử Ngâm thần sắc tối sầm, Diệp Phi Sương lập tức tùy tiện vỗ vỗ vai Lục Tử Ngâm.
Nàng cười nói: “Buồn bã gì chứ?
Ai nói ngươi thành hôn chúng ta liền không thể là hảo bằng hữu?
Ta mới không có cổ hủ như vậy đâu.”
Nghe hết lời nói của Lục Tử Ngâm, Vân Vũ thần sắc ảm đạm, trong lòng lo sợ đau đớn.
Đợi Lục Tử Ngâm và Diệp Phi Sương cùng nhau rời đi đến hậu viện, Vân Vũ lúc này mới dám từ phía sau núi giả đi ra.
Vân Vũ là nữ nhi của thương nhân, mấy năm trước gia phụ nàng đã gián tiếp giúp đỡ phụ thân của Lục Tử Ngâm khi ông sa sút tinh thần, Lục Phụ liền viết xuống một tờ hôn ước thông gia từ bé, hy vọng ngày sau khi sự nghiệp thuận buồm xuôi gió có thể báo đáp Vân gia.
Về sau gia đạo Vân Vũ sa sút, song thân cũng liên tiếp qua đời, Vân Vũ liền được Lục Phụ đón về Kinh Thành.
Lục Phụ muốn nàng cùng Lục Tử Ngâm thành hôn, ban đầu Vân Vũ không muốn, nhưng thái độ của Lục Phụ rất kiên quyết.
Cuối cùng Vân Vũ cùng Lục Tử Ngâm thành hôn, nàng đối với phu quân chưa từng gặp mặt cũng ôm sự chờ mong cùng tò mò, giống như vô số nữ tử xuất giá khác ước mơ một tương lai vợ chồng hòa thuận.
Khó trách đêm tân hôn Lục Tử Ngâm uống đến say mèm, chưa từng cùng nàng viên phòng.
Khó trách thành hôn một tháng nàng đều không gặp lại Lục Tử Ngâm, hắn đều chưa từng bước vào phòng ngủ của nàng.
Nàng còn tưởng phu quân cũng là thật lòng đồng ý cưới nàng, tự an ủi mình rằng phu quân chỉ là quan mới nhậm chức nên bận rộn việc vặt.
Thì ra… hắn sớm đã có người trong lòng, mà lại còn ghét bỏ nàng như thế.
Nàng chợt cảm thấy nản lòng thoái chí, cha mẹ qua đời nàng đã không nơi nương tựa, vốn tưởng rằng sau khi xuất giá có thể nương tựa phu quân mà sống êm ấm, không ngờ…
Vân Vũ nghĩ đến không yên, chưa từng chú ý rằng mình đi đi lại lại liền dựa vào gần bên hồ nhỏ phía tiền viện.
Nơi này cỏ dại rậm rạp, bóng đêm đen kịt lại nhìn không rõ đường.
Nàng chợt cảm thấy dưới chân bụi cỏ không còn, toàn thân liền đổ xuống về phía hồ nước.
Chợt một cánh tay có lực ôm lấy eo nàng, bàn tay rộng lớn và vòng eo của nàng chặt chẽ kề sát nhau.
Người kia khẽ dùng sức liền kéo Vân Vũ suýt nữa rơi xuống hồ lên.
Vân Vũ kinh hô một tiếng vì quán tính lập tức đụng vào lồng ngực người đã cứu nàng, hơi thở giữa tràn đầy mùi hương lạnh lẽo trên người hắn.“Tê…
Đau…” Trán nàng hơi đau, liên tiếp những điều bất ngờ khiến nàng nhịn không được cay cay mũi.
Vân Vũ với vành mắt hoe đỏ ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng mờ ảo, nam tử trước mắt mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt tuấn lãng.
Nhưng đôi mắt đó lại lạnh lẽo, tự mang theo cảm giác áp bức của kẻ bề trên.
Vân Vũ cảm nhận được bàn tay rộng lớn của nam nhân vẫn còn ở eo nàng, phải biết phu quân của nàng cũng còn chưa từng có cử động như vậy với nàng.
