Lúc này, Tri Thu bưng bát canh giải rượu nóng hổi vừa được nấu xong bước đến. Nhìn thấy Lục Tử Ngâm, nàng khẽ sững sờ, nhưng vẫn kiên trì đi vào.“Phu nhân, đã đến lúc uống thuốc rồi ạ...” Vân Vũ đang nhắm mắt, hàng mi khẽ run lên trong sự bất an, nhưng nàng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh tự nhiên, đón lấy bát canh giải rượu mà Tri Thu đưa tới.“Phu nhân có phải bị bệnh không? Người khó chịu ở đâu vậy?” Lục Tử Ngâm vội vàng hỏi, gương mặt gầy gò tuấn tú của hắn tràn đầy vẻ lo lắng.“Phu quân không cần lo lắng, đây chỉ là chén thuốc điều dưỡng thân thể mà thôi...” Vân Vũ cúi thấp đôi mắt nói. Lục Tử Ngâm là phu quân đã thành thân cùng nàng, làm sao nàng có thể cam lòng nói cho hắn biết chuyện đó? Chỉ cần thời gian lâu dần, nàng sẽ quên lãng, nàng sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đúng vậy...“Ta nghe cha nói, hai ngày nay ta ở trong ngục, ngươi lại phải lo chuyện nhà, lại phải bốn phương bôn ba tìm người trợ giúp ta. Phu nhân đã vất vả rồi.” Lục Tử Ngâm nói với vẻ biết ơn, đôi tay thon dài gầy guộc của hắn bao bọc lấy bàn tay của Vân Vũ.“Ta có thể ra khỏi ngục là nhờ bệ hạ thánh minh. Người đã hạ lệnh tra xét nhà Hộ Bộ Thị lang, phát hiện hắn đã giả mạo chứng cứ, vu khống ta thông đồng với địch. Nhờ vậy mà ta mới thoát tội.” “Có đúng không...” Khóe môi Vân Vũ nở một nụ cười nhàn nhạt, chỉ là có chút đắng chát.
Biết được chân tướng, sắc mặt Tri Thu đứng một bên cũng không được tốt. Nàng khẽ há môi muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Lục Tử Ngâm vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì được minh oan. Hắn nhớ lại chiếu thư hôm nay của Kỳ Úc, vội vàng lộ vẻ vui mừng nói:“Đúng rồi phu nhân, còn có một tin cực tốt nữa mà ta quên nói cho nàng biết!” “Chuyện gì khiến phu quân cao hứng đến vậy?” “Hôm nay bệ hạ truyền khẩu dụ phong ta làm Thượng Thư lệnh, quản lý công việc của Lục Bộ. Lần này ta cũng xem như nhân họa đắc phúc, thăng lên nhất phẩm.” Trên gương mặt Lục Tử Ngâm hiện rõ niềm vui sướng khó tả. Đối với một học sinh nhà nghèo mà nói, có nhiều đất dụng võ trong triều đình chính là mục tiêu lý tưởng cao nhất.“Ngày mai ta còn phải vào cung yết kiến bệ hạ để lĩnh chỉ tạ ơn.” “Chúc mừng phu quân...” Trên gương mặt Vân Vũ mang theo chút ý cười. Nàng nhìn dáng vẻ hết sức vui mừng của Lục Tử Ngâm, không hiểu sao đôi mắt lại có chút chua xót.
Nếu hắn biết nàng và bệ hạ...
Lục Tử Ngâm lại nắm chặt tay Vân Vũ, hắn nở nụ cười tươi hơn rồi tiếp tục nói:“Nhưng điều khiến ta vui mừng nhất là bệ hạ đã ban ân điển đặc cách phong phu nhân là Nhị phẩm Cáo Mệnh phu nhân. Có lẽ là bệ hạ muốn bồi thường cho chuyện Hộ Bộ Thị lang vu oan hãm hại ta chăng.” “Ta?” Vân Vũ hơi kinh ngạc hỏi, lập tức lại nghe Lục Tử Ngâm nói tiếp.“Đúng vậy, ta tuy cũng có chút không ngờ, nhưng có Cáo Mệnh thì dù sao cũng là chuyện tốt. Phu nhân ngày mai hãy cùng ta vào cung lĩnh chỉ.” Lúc này, điều Vân Vũ để tâm không phải là Cáo Mệnh phu nhân gì đó, mà là ngày mai nàng phải vào hoàng cung để gặp Kỳ Úc! Nhưng hoàng ân rộng lớn như trời, há lại nàng không muốn đi là có thể không đi được.
Trong lòng Vân Vũ lo sợ bất an, nàng tự an ủi mình rằng giao dịch giữa nàng và hoàng thượng đã kết thúc trong đêm đó, huống hồ lại có Lục Tử Ngâm đi cùng.
Nhưng nàng không biết, mình lại một lần nữa bước vào ổ sói.
* Chương 69: Bị bạo quân cưỡng ép pháo hôi thần thê 11 Hoàng cung tường đỏ ngói vàng, vàng son lộng lẫy, cung điện Kim Môn dưới ánh mặt trời chiếu rọi hiện lên vẻ sáng chói chói mắt.
Tào Toàn đích thân dẫn Lục Tử Ngâm và Vân Vũ hai người đến tiền điện Tuyên Chính Điện.“Bệ hạ hiện giờ vẫn đang phê duyệt tấu chương. Nô tài sẽ sai người trước đưa Lục đại nhân đi lấy triều phục mới.” Tào Toàn mang vẻ tươi cười nói với Lục Tử Ngâm và Vân Vũ. Lục Tử Ngâm gật đầu. Triều phục mà hắn mặc khi thăng quan đương nhiên sẽ không còn giống trước nữa.
Vân Vũ có chút tâm thần không tập trung. Từ khi bước chân vào hoàng cung, nàng đã cảm thấy vô cùng không tự nhiên, nhất là khi nghĩ đến việc có thể sẽ nhìn thấy Kỳ Úc...“Lục phu nhân cứ nghỉ ngơi một lát ở đây.” “Được...” Vân Vũ ngẩng đầu đáp lời, rất nhanh liền có một tiểu hoạn quan lạ mặt dẫn Lục Tử Ngâm rời đi.
Vân Vũ ngồi trên ghế gỗ đàn hương ở tiền điện. Tri Thu không thể vào cung, cho nên lúc này chỉ có một mình nàng.
Chỉ mới qua vài hơi thở, Tào Toàn đã bước nhanh đến, tay bưng một chiếc hộp.
Vân Vũ vội vàng đặt chén trà nóng vừa bưng lên xuống, đứng dậy.“Phu nhân, bệ hạ cho gọi ngài lập tức nhập điện yết kiến.” “Có thể... có thể phu quân của ta vẫn chưa đến... Xin công công chờ một lát, thần phụ sẽ cùng phu quân yết kiến.” Vân Vũ có chút kháng cự từ chối nói, đôi tay trắng nõn của nàng bất an nắm chặt trước bụng.
Sắc mặt Tào Toàn không đổi, trên mặt mang theo nụ cười nịnh nọt, đưa hộp gấm trong tay lên trước mặt Vân Vũ.“Bệ hạ nói, phu nhân mở vật này ra sẽ theo nô tài tiến điện.” “Bên trong đây... chứa vật gì?” “Nô tài không biết. Bệ hạ phân phó, chỉ phu nhân mới có thể nhìn, nô tài không dám mở ra.” Tào Toàn vừa nói vừa cúi người hạ thấp đầu, giơ cao chiếc hộp gấm kia.
Trong lòng Vân Vũ có chút sợ hãi, bởi vì lo sợ danh tiếng “bạo quân” của Kỳ Úc, sợ trong hộp này là thứ gì đó đẫm máu.
Nàng run rẩy đưa tay mở chiếc hộp ra, chỉ một cái nhìn kia nàng đã thấy tim đập loạn xạ.
Bên trong được bảo quản cẩn thận, chính là vật thiếp thân mà nàng đã đánh rơi hôm đó...“Phanh!” một tiếng, Vân Vũ đột nhiên đóng chặt chiếc hộp lại, một luồng khí lạnh dâng lên trong lòng. Đầu ngón tay nàng run rẩy siết chặt ống tay áo.“Làm phiền công công... dẫn đường.”
* Tào Toàn dẫn Vân Vũ từ tiền điện đi thẳng đến chính điện, nhưng lại không đi đại lộ.
Đi qua đại sảnh, xuyên qua một cánh cửa nhỏ, Vân Vũ liền bước vào chính điện.
Kỳ Úc đang mặc long bào thường phục màu vàng sáng, ngồi trên long ỷ, đôi mắt chuyên chú phê duyệt tấu chương trên bàn.“Bệ hạ...” Tào Toàn tiến lên một bước nói. Kỳ Úc nghe vậy liền ngẩng đầu, đôi mắt quen thuộc ấy khiến lòng Vân Vũ run lên.
Nàng bất an chớp mắt, cúi đầu khẽ cúi người hành lễ.
