Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Nhanh: Tích Trữ Vật Tư, Đại Lão Dựa Vào Làm Ruộng Để Sinh Tồn

Chương 46: Chương 46




Khát quá, nàng cũng không thấy có điều gì bất thường, thế là cứ thế tu ừng ực.

Nàng uống được hơn nửa bình thì cất tiếng hỏi: “Tống Khải, Cocacola nhà ngươi sao có vị lạ vậy?” Tống Khải nhìn chằm chằm bình Cocacola kia một lúc lâu mới sực nhớ ra hình như đây không phải Cocacola.

Vật này có lẽ là thuốc tráng dương mà mẫu thân hắn nhờ vị đại sư nào đó chế riêng cho hắn.

Mẫu thân hắn cứ nghĩ hắn không có bạn gái là do phương diện đó có vấn đề.

Thế là bà đi khắp nơi tìm thầy thuốc, còn dặn hắn rằng loại thuốc này được đựng trong chai cola.

Bà không cho để trong lọ thủy tinh, làm vậy hắn mới có thể uống thứ đồ uống này một cách vui vẻ.

Thanh Nịnh không tiếp tục uống nữa, nhưng sao nàng lại cảm thấy một luồng nhiệt khí xông lên khắp người!

Đồ vật trước mắt bắt đầu xuất hiện bóng chồng, nàng đưa tay dụi dụi, rồi dần dần không nhìn rõ mọi thứ.

Tống Khải đỡ lấy Thanh Nịnh đang xiêu vẹo muốn đứng dậy.“Thanh Nịnh, ta thực sự xin lỗi!

Thứ này.......” Hắn có chút chột dạ, vừa định tiếp tục giải thích, cúi đầu nhìn, Thanh Nịnh đã tựa vào ngực hắn.“Lạnh lẽo quá.” Nàng ghé mặt cọ vào ngực hắn.

Đôi mắt màu nâu nhạt của nàng mê ly, đặc biệt hấp dẫn người khác.

Bàn tay ngọc ngà đang nhẹ nhàng vuốt ve vành tai hắn.........

Khiến cho tay hắn bối rối không biết xử trí ra sao, hắn ngây người tại chỗ, hai gò má dần dần ửng đỏ.

Hắn vội vàng khống chế lại hành vi tiếp tục làm loạn của nàng, lúc này hai tầng áo khoác của hắn đã rơi xuống đất, dường như không hề có chút âm thanh nào.

Thanh Nịnh ở rất gần.

Chóp mũi Tống Khải đều là mùi thơm thoang thoảng trên người nàng, ý thức của hắn cũng ngày càng mơ hồ.

Không được rồi, phải đưa nàng đi bệnh viện.“Thanh Nịnh, nàng tỉnh lại đi!

Ta sẽ đưa nàng đến bệnh viện ngay!” Tống Khải nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt nàng, Thanh Nịnh mơ màng nhìn hắn.

Thanh Nịnh ngây ngốc nhìn hắn một cái, dường như không nhìn rõ.

Nàng đưa tay tháo kính của hắn xuống, lúc này ánh mắt ngây ngô của hắn lại trùng lặp với hình bóng Thỏ Khải trong trí nhớ nàng.

Nàng vẫn luôn rất nhớ hắn, không tự giác hai cánh tay trèo lên gáy hắn, môi đỏ lướt tới.

Ai có thể chịu nổi?

Hơi thở Tống Khải bắt đầu trở nên gấp gáp hơn, một bàn tay ôm lấy vòng eo uyển chuyển của nàng.

Hai người loạng choạng đi về phía phòng ngủ của hắn.

Quần áo rơi lả tả trên đất, có chút lộn xộn.

Tống Khải dừng lại một chút, Thanh Nịnh cảm thấy có chút kỳ lạ, nàng lẩm bẩm một mình.

Lời này khiến sắc mặt Tống Khải đỏ bừng, hắn nhanh chóng đứng dậy, đi vào phòng tắm xả một gáo nước lạnh.

Hắn gửi tin nhắn cho người bạn thân duy nhất của mình là Bạch Trang, lúc này hắn tuyệt đối đang nằm trên giường của một cô gái.

Bạch Trang nhìn thấy tin nhắn của hắn, cả người đều cười đến đau bụng.

Tống Khải: “Ta có một người bạn, hắn cùng bạn gái tại cái kia thời điểm, đã xảy ra một ít vấn đề.” Bạch Trang: “Ngươi nói đánh bài poker, là ta hiểu cái kia “Bài poker” à.” Tống Khải: “Chính là tạo ra con người vận động, hiểu không?” Bạch Trang: “Hiểu, sau đó người bạn này là chính ngươi sao?” Bị bắt tại trận, lúc này Tống Khải mặt đầy bực bội nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động.“Không phải, chính là một người bạn, ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?” Bạch Trang cười rất không tử tế đến toét miệng: “Huynh đệ cho ngươi phát 20G tài liệu học tập quý giá.

Còn có lần đầu tiên đánh bài poker, nhớ kỹ bảo bằng hữu ngươi đi Baidu xem nguyên nhân.” Tống Khải luôn cảm thấy Bạch Trang ở đầu dây bên kia đang cười tếu táo.

Mặc kệ, hắn dựa theo yêu cầu của Bạch Trang, ấn mở Baidu.

Thì ra là nguyên nhân này!

Lúc này tài liệu của Bạch Trang cũng đã được gửi đến.

Hắn vừa ấn mở, hình ảnh và âm thanh bên trong thực sự quá có lực xung kích, trong nháy mắt liền khiến hắn mặt đỏ tới mang tai.

Cố nén khó chịu, xem xong, thì ra chuyện này có thể như thế này sao?

Về đến phòng, lúc này Thanh Nịnh vẫn còn ở đó......

Hắn cúi người nắm giữ lên, “Thanh Nịnh, biết ta là ai không?” Chương 57: Gặp gỡ Về đến phòng, lúc này Thanh Nịnh còn giống đầu tiểu xà uốn éo qua lại......

Hắn cúi người nắm giữ lên, “Thanh Nịnh, biết ta là ai không?” Lông mày tú khí của nàng hơi nhíu lại, dường như vì không đạt được điều mình muốn mà phiền não.

Nàng nhẹ nhàng “Khải” một tiếng: Một tiếng này, khiến Tống Khải cảm thấy quen thuộc khó tả.

Hắn cúi đầu tới gần tai nàng, tay phải vuốt ve môi nàng, dụ dỗ: “Làm bạn gái của ta đi, được không?” “Được!” nàng vô thức đáp lại một tiếng.“Ngoan nhé!

Thanh Nịnh, ta thích nàng.” “Tỉnh lại về sau, cũng đừng né tránh, trốn không thoát đâu.” Hắn cũng không biết thế nào, cứ như đã giải khai thứ gì đó bị phong ấn từ lâu.

Tình yêu hắn dành cho Thanh Nịnh như thủy triều dâng trào, hắn thật sự yêu nàng, rất thích nàng......“Thanh Nịnh......” hắn từng tiếng gọi tên nàng, đôi mắt đen sâu thẳm dần chìm vào mê ly.

Hắn không để nàng một mình trôi nổi, cẩn thận từng li từng tí, dường như tiến vào một đám bông mềm mại ấm áp nào đó.

Thanh Nịnh phát ra những âm thanh cực nhỏ, nhiều nhất giống như tiếng cảm thán khi ngắm biển trong đêm.

Khi thì ôn nhu như nước, khi thì nhiệt tình như lửa.

Ánh trăng đổ xuống bậu cửa sổ, màn cửa bị gió nhẹ thổi bay, đổ xuống những vệt sáng lấp lánh.

Sáng sớm 5 giờ, Tống Khải ôm Thanh Nịnh ngủ say.

Trong đầu hắn mới sực nhớ ra, Thanh Nịnh trước đó vậy mà nói hắn không được.

Hắn về sau sẽ chứng minh cho nàng thấy mình “được” đến mức nào.

Cả hai đều trong giấc mộng, Tống Khải mơ thấy mình vậy mà mọc ra đôi tai thỏ, cùng Thanh Nịnh......

Thanh Nịnh trong mơ thì phát hiện, bạn trai cũ của mình đã thực hiện lời hứa kiếp trước.

Hắn muốn mãi mãi đi theo mình, còn biến thành bộ dáng Tống Khải.

Nàng thức dậy, sau khi tỉnh lại, cảm giác cơ thể như thể là......

Nâng trán, đêm qua, xong đời rồi, nàng vậy mà chủ động lôi kéo Tống Khải đánh bài poker.

Không phải nằm mơ đó chứ, vừa muốn xuống giường, đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

Cũng may Tống Khải kịp thời nắm lấy, ôm lấy eo nàng.

Giọng nói lười biếng vang lên sát bên tai: “Tỉnh rồi à?

Thanh Nịnh, còn sớm, ngủ thêm một lát đi.” “Không cần, ta phải đi, vậy thì ngươi cứ coi như đêm qua là một sai lầm đi.” Thanh Nịnh vội vã phủi sạch mối quan hệ của hai người.

Ai ngờ Tống Khải bình tĩnh mở điện thoại ghi âm, bật đoạn nàng đồng ý làm bạn gái hắn cho nàng nghe.

Thanh Nịnh mím môi, lập tức cảm thấy không còn thiết sống nữa.

Tên này sẽ không thật sự là Thỏ Khải biến thành chứ.“Ta vừa nằm mơ, mình vậy mà mọc ra đôi tai thỏ.” Tống Khải ôm eo nàng, thân mật nói bên tai nàng.

Mắt Thanh Nịnh trừng lớn, quả nhiên là......

Thôi được rồi, vậy khẳng định là không trốn thoát được, kiếp trước nàng đã biết tên đó rốt cuộc bám người đến mức nào.“Được rồi, coi như ta là bạn gái của ngươi, bạn trai Tống Khải, ta muốn đi tắm rửa.” Trong giọng Thanh Nịnh có chút bất đắc dĩ.

Tống Khải đạt được ý cười, đối mặt Thanh Nịnh lúc này, đâu còn cái vẻ lãnh đạm như trước kia.

Hắn hận không thể dính chặt cả người vào nàng, “Tốt!

Ta ôm nàng đi nhé.

Nàng dường như cũng không đi được nữa rồi.” Tống Khải trực tiếp bế người trong lòng lên, Thanh Nịnh quen thuộc ôm cổ hắn.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào che lấp một chút những âm thanh kỳ kỳ quái quái.

Thanh Nịnh lại lần nữa phế đi, nằm trên giường thêm một lúc.

Thay bộ quần áo mới Tống Khải mua cho, trên cổ giữa quấn khăn lụa trắng tinh che đi một vài vết tích, ăn bữa sáng hắn mua.

Chiến lực của thú nhân kiếp trước lợi hại như vậy, có thể hiểu được.

Kiếp này Tống Khải là người bình thường mà, chuyện này không khoa học a!

Chẳng lẽ cái kiểu một đêm đánh 7 lần bài poker là giả thôi sao?

Chẳng lẽ nhân vật giấy trong tiểu thuyết cũng đều có thực lực này?

Nàng còn chưa ngủ được mấy đêm yên tâm nữa đâu!

Ngửa mặt lên trời thở dài, ai!

Kiếp này lại phải bị trói buộc cùng nam nhân này rồi.

Tống Khải và Thanh Nịnh cùng ra ngoài, Tống Khải vẫn luôn muốn nắm tay nàng.

Hắn lái xe, hai người đến trường hắn, hôm qua xe của Thanh Nịnh còn đỗ ở đó.“Muốn ta ôm nàng xuống xe không?

Bảo bối.” Tống Khải tinh nghịch cười với nàng.

Thanh Nịnh không nói gì nhìn hắn một cái, “Không cần, chính ta xuống, cũng không thèm nhìn xem rốt cuộc là lỗi của ai.” “Lại đây một chút.” Môi mỏng Tống Khải khẽ mở, đáy mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.“Ta xuống xe.” Thanh Nịnh thần sắc mệt mỏi nhìn hắn một chút, sớm muộn gì cũng bị tên này......

Đang định đứng dậy, mở cửa xe.

Tống Khải tiến lên đón, nắm chặt hai tay nàng, nàng tựa lưng vào cửa sổ xe.

Bàn tay lớn của hắn chống lên phía trước cửa sổ xe, Thanh Nịnh không tự giác căng thẳng thân thể.

Nàng không tự giác đối mặt với đôi mắt đen của Tống Khải.

Hắn mạnh mẽ mà ôn nhu tấn công, hơi thở hỗn loạn của cả hai quấn quýt lấy nhau.

Hứa Cửu vừa mới buông Thanh Nịnh ra, may mắn là từ bên ngoài không nhìn thấy bên trong.

Thanh Nịnh sờ lên môi mình, bị tên này hôn đến hơi tê tê.

Nàng hơi giận dữ nhìn hắn một cái.

Ai ngờ lúc này người đàn ông lại cười đặc biệt rạng rỡ, ngay cả trong đôi mắt đen cũng dường như điểm xuyết lên những ngôi sao.“Ngoan rồi, đi thôi.” hắn đi cùng Thanh Nịnh xuống xe.

Thanh Nịnh đang định tách ra với hắn thì ngoài cổng trường, một người phụ nữ trung niên mặc quần áo có chút cũ và dính đất đang kéo Hạ Chi.

Bên cạnh còn đi theo một người đàn ông trung niên gầy gò.

Sắc mặt Hạ Chi nhìn vô cùng không tốt, Thanh Nịnh định đi lên giúp nàng.

Đây cũng là tình tiết trong nội dung cốt truyện, người nhà Hạ tìm đến nàng, muốn đưa nàng về làng để gả chồng.“Chờ chút, Thanh Nịnh, nàng chờ ta báo xong cảnh sát rồi đi.” Thỏ Khải ngăn cản nàng, hắn cũng không cho phép Thanh Nịnh lâm vào tình cảnh nguy hiểm nữa.“Được.” Thanh Nịnh cũng cảm thấy Tống Khải nói rất có lý.

Thanh Nịnh đợi một lát, liền tiến lên, nhân lúc bọn họ không chú ý.

Nàng giải cứu Hạ Chi đang bị vây khốn, kéo nàng ra sau lưng mình.

Hạ Chi nhìn chằm chằm bóng lưng Thanh Nịnh đã xuất thần, là Thanh Nịnh đã đến.

Nàng vậy mà vô ý thức thả lỏng mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.