Ban ngày mới nói phải từ từ thôi, chẳng lẽ bây giờ lại muốn làm gì đó với mình sao, nếu hắn có làm gì thật, thì mình nên thuận theo hay là không đây?
Vẻ ngoài của hắn, hình như mình cũng không thiệt thòi gì, hàng mi của nàng khẽ run rẩy.
Nàng còn chưa kịp nghĩ kỹ, Lục Hoài Cẩn đã ném qua một cái bao lì xì nhỏ:"Ngươi đếm thử xem."
Nếu không muốn món tiền lớn, vậy thì những món tiền nhỏ này, chắc hẳn nàng sẽ thích.
Hứa Niên Niên lập tức nhận ra, đây là cái bao lì xì nhỏ đựng tiền mừng giữa trưa nay.
Nàng lấy đồ vật bên trong ra, hiện tại người ta mừng không đơn giản chỉ có tiền, còn có các loại phiếu lương thực, phiếu đường, phiếu vải, các loại ngân phiếu định mức.
Nàng đem các loại ngân phiếu định mức phân loại, sắp xếp cho ngay ngắn; dùng dây thun buộc lại; rồi kiểm đếm tiền.
Tâm trạng vui sướng trong nháy mắt đã xua tan đi sự ngượng ngùng khi trai đơn gái chiếc ở chung một phòng.
Lục Hoài Cẩn nhìn nàng đếm từng tờ tiền một cách nghiêm túc ở trên giường thì không nhịn được cười, chỉ một chút tiền ấy đã làm nàng vui vẻ như vậy, vậy tiền của mình, sao nàng lại không muốn chứ?
Hứa Niên Niên đếm tiền xong, cũng cảm giác được một ánh mắt đang rơi trên người mình.
Lập tức lại nhớ ra, đây là đêm tân hôn của nàng, bàn tay trắng nõn như nước nắm chặt tấm đệm giường lớn màu đỏ, nàng khẩn trương nuốt nước miếng.
Lục Hoài Cẩn vào lúc này đứng dậy, nghĩ đến những chuyện nàng đã từng làm với mình ở trong phòng bệnh.
Hàn Lâm nói, muốn lấy lòng người này.
Hắn đưa tay lấy từ trong tủ ra một chiếc áo lót chữ nhân (人).
Một tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình, chiếc áo sơ mi này vẫn là do Hứa Niên Niên mua.
Hắn thuộc loại người mặc quần áo nhìn gầy, cởi đồ ra thì có da có thịt.
Đem áo sơ mi trắng ném sang một bên, cơ bụng rõ từng múi của hắn liền lộ ra.
Hứa Niên Niên nhất thời nhìn đến ngây người, trạng thái cơ bụng hôm nay so với những gì nàng thấy trong phòng bệnh còn tốt hơn.
Không giống loại cơ bụng khoa trương, ăn lòng trắng trứng của đời sau, khối cơ bụng rõ từng múi này, nhiều một phần thì ngán, thiếu một phần thì lại đơn bạc.
Xác định đã nhìn qua, là dáng người nàng thích.
Nàng lại nuốt thêm một ngụm nước bọt.
Lục Hoài Cẩn dùng ánh mắt còn lại quét qua Hứa Niên Niên, trong lòng có chút không biết nói gì, từ khi nào mà đến lượt hắn phải dùng nhan sắc để quyến rũ người khác vậy.
Đưa tay đem áo lót chữ nhân (人) mặc vào.
Lại cởi cúc quần, chợt quay đầu lại, liền thấy bộ dạng Hứa Niên Niên ngượng ngùng đến đỏ bừng mặt, mà vẫn muốn nhìn, vẻ mặt ngây ngốc, khiến người ta nhìn mà tan chảy cả cõi lòng.
Hai người đối mặt nhau, Hứa Niên Niên lập tức cúi đầu, có chút khẩn trương thêm vào:"Ta chọn cho ngươi chiếc áo sơ mi này mặc có thoải mái không?"
Nói xong, nàng chỉ muốn cắn rụng lưỡi mình, lời nói ngượng ngùng như vậy, sao lại có thể thốt ra từ trong miệng mình chứ?
Giọng của Lục Hoài Cẩn có chút trầm thấp:"Ừm, thoải mái."
Bên tai lại truyền đến thanh âm huyên náo, sau đó là tiếng quần áo rơi xuống đất, Hứa Niên Niên nhắm mắt lại, biết là hắn đã tiến hành đến bước kia.
Tiếp theo liền nghe thấy tiếng bước chân ngày càng đến gần mình, nàng mở mắt ra nhìn Lục Hoài Cẩn trước mặt.
Lục Hoài Cẩn nhìn tiểu nữ sinh trước mắt, khuôn mặt như ngọc, lông mi run rẩy liên hồi.
Vừa nhìn đã thấy rất khẩn trương, hắn nổi lên ý muốn trêu đùa:"Vừa rồi nhìn hết của ta, không cần chịu trách nhiệm với ta sao?"
Hứa Niên Niên:"Chịu... Chịu trách nhiệm?"
Sao lời này nghe vào tai, lại giống như là mình giở trò lưu manh vậy.
Nàng hơi mím môi, bỗng nhiên cảm giác khóe miệng có chút ấm áp, giây lát mất đi.
Giọng đàn ông hơi khô khàn:"Lợi tức."
Mặt của Hứa Niên Niên đêm nay cứ đỏ hết lần này đến lần khác, không hề nhạt đi.
Lão đại thế nào nhìn còn ra dáng hơn cả mình?
Lục Nhạc Chanh buổi chiều có nói, nam nhân thích mình, có phải là thật không.
Nàng có chút hoang mang, muốn nhìn ra chút câu trả lời từ trong mắt hắn.
Lục Hoài Cẩn nhìn đôi mắt trong veo, đơn thuần này, lại thầm mắng một câu ở trong lòng:"Đừng nhìn ta như vậy."
Nói rồi nắm chặt nắm tay, hắn sợ bản thân kh·ố·n·g chế không được, hôm nay cũng là đêm tân hôn của hắn, đối với người phụ nữ mình thích mà không có chút ý nghĩ nào, đó là chuyện không thể.
Nhìn cảm xúc cuộn trào ở trong mắt hắn, Hứa Niên Niên quỷ thần xui khiến cúi đầu nhìn, rồi nhắm tịt hai mắt.
Cẩn thận nói ra:"Chúng ta ngủ thôi."
Giọng nói mềm mại, nhỏ nhẹ của nữ nhân truyền đến, Lục Hoài Cẩn cảm thấy thân thể mình đều mềm nhũn.
Hắn cắn chặt răng hàm:"Được."
Nói rồi liền tìm kiếm chăn bông cũ ở trong tủ quần áo.
Hứa Niên Niên nghe thấy tiếng động, lại mở mắt ra:"Ngươi không ngủ ở trong phòng này sao?"
Lục Hoài Cẩn lại nắm chặt nắm tay, nhưng không quay đầu lại:"Ngươi muốn sao?"
Hứa Niên Niên ấp úng:"Ta không phải ý đó, ta chỉ là hỏi một chút."
Đêm tân hôn lại đuổi người ta ra ngoài, có phải là không tốt lắm không?"Không sao, ta ngủ dưới giường."
Hứa Niên Niên cúi đầu nhìn xuống mặt đất, là lớp xi măng tro nhẵn bóng, thoạt nhìn đã thấy rất lạnh.
Hứa Niên Niên quấn quýt, do dự không biết có nên để hắn ngủ ở trên giường không, dù sao thân thể của nam nhân cũng là bệnh nặng mới khỏi.
Ngón tay nàng xoắn lại, như vậy có phải là sẽ quá chủ động không.
Nam nhân đã trải đệm chăn xong ở trên mặt đất, đưa tay tắt đèn, trong phòng nháy mắt rơi vào một màu đen kịt.
Chỉ có tiếng hít thở của hai người.
Lần đầu tiên ngủ ở trên giường của Lục Hoài Cẩn, nghĩ đến đây là chiếc giường hắn đã ngủ rất nhiều năm, phảng phất như bị hơi thở của hắn bao phủ.
Nhưng mình vừa đến, hắn đã bị đuổi xuống dưới giường.
Không khỏi bắt đầu trằn trọc, trở mình, trong đêm yên tĩnh, nàng lăn qua lộn lại không ngủ được.
Dưới giường, Lục Hoài Cẩn nghe tiếng động trên giường:"Ngươi lạ giường sao?"
Không nên a, vậy lúc ở nhà khách, thoạt nhìn mỗi ngày đều rất tinh thần mà.
Hứa Niên Niên do dự một lát rồi mở miệng:"Hay là ngươi lên đây ngủ đi?"
Mặt đất vừa lạnh vừa cứng, hơi lạnh theo đó xâm nhập vào cơ thể, thân thể của người làm lính là quan trọng nhất.
Chiếc giường này rất lớn, cho dù hắn lên đây, giữa hai người vẫn có thể cách một khoảng rất lớn.
Hứa Niên Niên nói ra những lời này xong, thậm chí đều có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Trong một trận trầm mặc, Lục Hoài Cẩn đã mở miệng:"Ngươi nghiêm túc sao?"
Hứa Niên Niên gật đầu, nghĩ đến hắn không nhìn thấy, lại thêm một câu:"Ta sợ ngươi lại ốm."
Trong lòng Lục Hoài Cẩn cuồn cuộn dâng lên một dòng nước ấm, tâm tình thoải mái hơn một chút, trực tiếp xoay người nhảy lên giường, chỉ là lực đạo không được khống chế tốt.
Không chú ý tới Hứa Niên Niên vừa rồi đã nằm đến giữa giường, một bàn tay lớn cứ như vậy cầm lấy một thứ mềm mại.
Hình như nàng không mặc gì cả.
Thân thể cũng đè lên.
Mùi vị ngọt ngào kia tràn ngập nơi chóp mũi hắn, dù trong phòng có tối đen, hắn cũng biết hiện tại mình đang ở vị trí nào.
Lục Hoài Cẩn vội vàng nằm sang một bên:"Ta không cố ý."
Cảm giác kia phảng phất như còn lưu lại ở trong tay.
Hứa Niên Niên cảm thấy mặt mình có lẽ đã đỏ như đít khỉ, nhỏ giọng đáp lại một câu:"Ta biết."
Nhưng hơi thở xâm lược của nam nhân vừa rồi, còn rất lâu chưa tan đi.
Nói xong, nàng cũng xoay người sang một bên khác.
Đây là lần đầu tiên nàng cùng nam nhân chung giường chung gối, trong lòng không nói nên lời cảm giác.
Lục Hoài Cẩn còn đang nghĩ đến sai lầm vừa rồi của mình, vốn là muốn lưu lại ấn tượng tốt, kết quả lại làm hỏng việc...
