Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua 70 Làm Kiều Thê

Chương 203: Anh hùng cứu mỹ nhân?




Thẩm thẩm nói sau này nhạc sẽ nhanh hơn, hẳn là sẽ càng vui vẻ."Thẩm thẩm, sau này ta sẽ nuôi người."

Trong lòng hắn, thẩm thẩm đã trở nên quan trọng như mụ mụ.

Nàng đối tốt với mình; nuôi mình khi còn nhỏ, mình sẽ nuôi nàng khi về già.

Hứa Niên Niên giật mình, nàng từ trước đến giờ không nghĩ qua những điều này, chỉ là nếu hài tử ngoan, nàng cũng nguyện ý yêu thương, nếu quá nghịch ngợm, nàng có thể sẽ đổi một phương thức khác."Thẩm thẩm không cần ngươi nuôi nha, thẩm thẩm chỉ cần ngươi sau này khỏe mạnh, bình an trưởng thành là được rồi."

Lục Hoài Cẩn ở bên cạnh trầm giọng nói:"Đúng vậy, ta nuôi thẩm thẩm của ngươi là được rồi."

Hứa Niên Niên ăn hai miếng gà rán cũng có chút ngấy, nhịn không được chạy ra ruộng rau nôn khan mấy cái.

Lục Trạch chạy vội ra ngoài, nhưng lại bị Lục Hoài Cẩn mấy bước vượt lên.

Lục Hoài Cẩn vỗ vỗ lưng nàng:"Có muốn uống chút nước không?"

Hắn hôm qua đọc qua cuốn sách kia, hiểu được đây là phản ứng nôn nghén bình thường, giai đoạn này phụ nữ mang thai cũng sẽ mười phần không thoải mái, cần trượng phu thông cảm.

Nói xong liền bảo Lục Trạch đi lấy cốc nước.

Hứa Niên Niên súc miệng xong, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Lúc trở lại bàn ăn, mới phát hiện bọn họ đều không ăn, đều nhìn mình chằm chằm.

Giống như mình mắc bệnh nặng gì đó, lúc này mới nhớ ra, mình còn chưa nói với bọn họ chuyện mang thai."Các ngươi ăn tiếp đi, không cần lo lắng cho ta, ta mang thai rồi, đây là biểu hiện bình thường thôi."

Lục Trạch mắt sáng lên:"Ta sắp có đệ đệ sao?"

Lục Ức Lâm cũng hỏi:"Là muội muội à?""Hiện tại còn không biết là đệ đệ hay muội muội."

Lục Trạch húp một ngụm mì trường thọ:"Hôm đó thẩm thẩm trở về sắc mặt không tốt lắm, ta còn tưởng rằng không có thai được tiểu bảo bảo."

Sợ thẩm thẩm buồn nên hắn không có hỏi thẩm thẩm vấn đề này.

Hứa Niên Niên chấm cho hắn một ít sốt cà chua, nhét miếng khoai tây chiên vào miệng hắn:"Tuổi còn nhỏ, không nên giấu mọi chuyện ở trong lòng, có lời gì muốn nói với thẩm thẩm hoặc thúc thúc thì cứ nói thẳng, nếu không sẽ không cao lên được!"

Lục Trạch nhai nhai miếng khoai tây chiên trong miệng, phát hiện chấm sốt cà chua ăn ngon hơn:"Vâng; ta muốn sớm cao lớn để có thể bảo vệ thẩm thẩm và đệ đệ."

Trong nhà có chuyện vui, nên ăn cơm càng thêm vui vẻ.

Hứa Niên Niên không ngờ thứ hết sạch đầu tiên vậy mà lại là sốt cà chua!

Đúng, chính là món sốt cà chua chua chua ngọt ngọt.

Nàng có chút khó nói nên lời mà nhìn cái đĩa sạch bóng như vừa được liếm qua:"Các ngươi rất thích sốt cà chua sao?"

Lần này bốn đứa trẻ đều trả lời:"Đúng thế ạ."

Hứa Niên Niên tin rồi, vừa rồi thấy bọn hắn quệt khoai tây chiên, miếng nào cũng phải quệt một lớp sốt cà chua thật dày mới chịu.

Đại Ngưu cũng khen ngợi:"Hứa thẩm thẩm làm món tương này ngon thật, khiến người ăn rồi lại muốn ăn nữa."

Nhị Ngưu liếc qua ca ca mình, đây là lần đầu tiên thấy hắn nịnh hót người khác như vậy, Nhị Ngưu làm sao có thể chịu thua.

Lập tức nói: "Ta đi lấy trứng gà nhà ta cho thẩm thẩm ăn."

Tiểu tử này tư tưởng rất nguy hiểm, cư nhiên lại muốn ăn trộm trứng gà để nuôi mình.... .

Một lát sau, khi Hứa Niên Niên nấu cơm, Lục Trạch lẽo đẽo theo sau mông thẩm thẩm:"Ta rửa rau giúp thẩm thẩm nha, không thì đừng làm nữa, sáng sớm ăn mì trường thọ cũng rất tốt."

Hứa Niên Niên giữ chặt tay hắn:"Đáp ứng người khác chuyện gì thì không thể không làm, thân thể thẩm thẩm còn chưa có vấn đề gì, chờ bảo bảo sinh ra không chừng còn cần ngươi giúp một tay."

Lục Trạch vỗ vỗ ngực nhỏ của mình:"Ta khẳng định chăm sóc thật tốt."

Giữa trưa khách đến toàn là trẻ con, nên không có làm cơm, dùng dầu còn thừa lúc sáng sớm, rán chút khoai tây chiên, sữa tươi chiên, thịt viên chiên xù, cà tím nhồi thịt, đương nhiên còn không quên chuẩn bị sẵn sốt cà chua.

Còn có món canh gà ninh mấy tiếng, cuối cùng thêm một món nước ô mai giải ngấy, một món dưa chuột chua cay, một món nộm khoai tây.

Sau khi chuẩn bị xong, múc riêng một phần cho Lục Hoài Cẩn.

Bọn trẻ con thì để chúng tự chơi trong sân, người lớn không có mặt.

Lại mang theo canh gà đến nhà Chu thẩm tử, nàng muốn xem đứa bé do chính tay mình đỡ đẻ lớn thế nào rồi, hôm qua người ta cũng đưa tới không ít đồ.

Chu thẩm tử vừa thấy Hứa Niên Niên mang canh gà tới, vội vàng đón người vào.

Hứa Niên Niên vào cửa mới phát hiện trong phòng còn có một nam một nữ mà mình chưa từng gặp.

Chu thẩm tử giới thiệu với nàng:"Đây là con gái ta Khương Hồng Hồng, năm nay lớp mười hai tranh thủ được nghỉ nên về."

Bên cạnh là nam nhân thì bà không giới thiệu.

Khương Hồng Hồng có khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, cười lên còn có hai lúm đồng tiền, nhìn chính là kiểu người ngọt ngào.

Nam sinh đeo một bộ kính gọng vàng, nhìn rất nho nhã.

Chỉ là Hứa Niên Niên không biết có phải ảo giác của mình không, khi mình tiện tay vén tóc, trong mắt nam nhân thoáng qua một tia nhìn đầy mỡ.

Bất quá thoáng qua rất nhanh, nàng sau đó nhìn lại, cảnh tượng vừa rồi dường như không hề tồn tại.

Biết được Hứa Niên Niên đến xem con dâu, Chu thẩm tử liền dẫn nàng lên tầng hai.

Lúc lên lầu, đi ngang qua chỗ bọn họ, nam nhân lại cười với nàng một tiếng.

Sau lưng nàng cảm thấy một trận ác hàn.

Đợi lên lầu rồi, vẫn không nhịn được nhiều chuyện hỏi một câu:"Vừa rồi nam nhân kia là ai?"

Chu thẩm tử cười cười:"Là bạn trai của con gái ta, Uông Thụy, bất quá chuyện này còn chưa định, chờ định rồi sẽ đưa bánh kẹo cưới cho ngươi."

Hứa Niên Niên cũng cười cười:"Nhìn có vẻ lớn hơn Hồng Hồng mấy tuổi.""Đúng vậy, lớn hơn Hồng Hồng năm tuổi, đã đi làm, bất quá con gái lớn không giữ được, giữ lại giữ lại thế nào cũng thành lo."

Tổng thể, trừ điều kiện lớn tuổi hơn con gái, Chu thẩm tử vẫn hài lòng, nhưng nam nhân của bà hôm nay có việc không về được, nên chưa được gặp bạn trai của con gái.

Chẳng mấy chốc đã tới phòng Vương Thúy Phân, Chu thẩm tử gõ hai tiếng cửa rồi đi vào.

Vương Thúy Phân thấy Hứa Niên Niên đến, chống người muốn ngồi dậy, nhưng bị Hứa Niên Niên ngăn lại:"Ngươi vừa sinh con xong phải chịu tội, đừng xuống giường vội, ta có nấu cho ngươi một chút canh gà, ngươi xem có hợp khẩu vị không.""Ngươi nấu ăn ngon nhất rồi; gạch cua tương ngươi đưa lần trước ta đã ăn được một nửa."

Chu thẩm tử thấy các nàng nói chuyện, liền đi xuống lầu với con gái và con rể.

Hai người Hứa Niên Niên nói chuyện một lúc cũng nhắc đến đôi nam nữ dưới lầu kia.

Thì ra Khương Hồng Hồng là con gái út của Chu thẩm tử, trong nhà đặc biệt cưng chiều nàng, lên cấp ba nàng mới vào thành phố ở ký túc xá.

Lần trước cuối tuần đi ra ngoài gặp nguy hiểm, vừa vặn đụng phải Uông Thụy, được hắn ra tay cứu giúp.

Hứa Niên Niên trầm mặc một giây:"Lại đúng lúc gặp nguy hiểm thế sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.