Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua 70 Làm Kiều Thê

Chương 210: Khoa sản kiểm tra




"Không đâu, bọn họ đến khu vực đó là tìm thủ hạ trước kia của gia gia ta để quản lý khống chế, có thể điều kiện thiếu thốn một chút, nhưng đồ đạc đưa vào nhất định không có vấn đề."

Hứa Niên Niên lúc này mới yên tâm trở lại.

Lục Hoài Cẩn sờ sờ bụng nàng:"Sao còn chưa thấy bụng to lên?""Chàng nghĩ gì thế, ta mới có hơn hai tháng thôi."

Nam nhân này cũng quá nóng lòng rồi.

Bất quá kể từ khi biết mình mang thai, Hứa Niên Niên động tác đã rất cẩn thận, làm chuyện gì cũng đều chậm rãi.

Trở lại phòng ngủ, Hứa Niên Niên nhìn cuộn len màu tím, cầm thước dây ra, chuẩn bị đo chiều cao cho Lục Hoài Cẩn.

Không biết chừng nào hắn lại đi làm nhiệm vụ, quần áo trong nhà đang chuẩn bị, ưu tiên làm cho hắn trước.

Lục Hoài Cẩn hơi cao, Hứa Niên Niên kéo hắn đến bên giường, bản thân trực tiếp đứng lên giường, trước tiên đo chiều rộng vai hắn.

Rồi bảo hắn giữ chặt một đầu, nàng xuống giường, đo chiều dài nửa thân trên của hắn.

Sau cùng, lấy thước dây đo vòng eo.

Hơi thở nóng hổi của Hứa Niên Niên phả lên mặt hắn, Lục Hoài Cẩn rũ mắt, nhìn dưới ánh đèn mờ nhạt khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, nghiêm túc chuyên chú làm việc.

Hứa Niên Niên đo vòng eo, đứng rất gần hắn.

Mơ hồ có thể nhìn thấy cơ bụng dưới lớp áo sơ mi, lúc đo, nàng thuận tay sờ một cái.

Hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, Lục Hoài Cẩn có chút căng thẳng thân thể.

Hắn thấp giọng nói:"Có cần ta cởi áo khoác ra không?""Hửm? Thoát áo khoác làm gì?"

Lục Hoài Cẩn khàn giọng nói:"Như vậy nàng đo sẽ càng chuẩn."

Cái áo sơ mi này hình như cũng không chiếm nhiều diện tích, Hứa Niên Niên nghi ngờ hắn cởi ra sẽ không mặc vào lại, từ chối yêu cầu vô lý này.

Cuối cùng, nàng khom lưng, viết số đo của Lục Hoài Cẩn lên bàn trang điểm.

Đúng lúc đưa tay cầm kim móc và len sợi, Lục Hoài Cẩn liền đưa tay đè lên cuộn len:"Buổi tối làm mấy thứ này hại mắt, ban ngày hãy làm."

Nói xong liền đưa tay bế cả người nàng lên, hai người cùng nhau chui vào chăn.

Hứa Niên Niên nhớ tới lần trước đau mỏi cổ tay, nhíu mày hừ một tiếng:"Ta không muốn."

Lục Hoài Cẩn hôn lên đỉnh đầu nàng:"Không muốn cái gì? Không muốn ngủ? Hay muốn làm chút gì sao?"

Hứa Niên Niên nghe những lời này, vội vàng nhắm hai mắt lại giả bộ ngủ.

Nhìn dung nhan yên tĩnh của nàng, trong đầu Lục Hoài Cẩn lại vang lên câu chú mà mẹ hắn dặn dò:"Ba tháng đầu tuyệt đối không được động vào Niên Niên, nếu xảy ra chuyện gì, ta không tha cho con."

Tắt đèn, ôm người trong lòng ngủ thật say.

Mấy ngày nay Hứa Niên Niên ở nhà, không vội làm bao sofa, thì lại vội dệt áo len, ngày tháng cũng coi như trôi qua phong phú.

Cho đến hôm nay, bên ngoài truyền đến tiếng cãi nhau, Hứa Niên Niên cầm sợi len đi ra ngoài.

Thì ra bên ngoài đang có người chuyển nhà, là căn phòng ban đầu Vương Tú Anh ở.

Lý tẩu tử vừa thấy Hứa Niên Niên chạy ra, vội vàng đi đến bên cạnh nàng, mang theo vẻ mặt một lời khó nói hết:"Cô biết ai chuyển đến không?"

Hứa Niên Niên lắc đầu, căn phòng này bỏ trống cũng gần một tháng rồi.

Lý tẩu tử cũng là người không giấu được chuyện:"Là Khương Duyệt và Vương đoàn trưởng."

Lần này, trên mặt Hứa Niên Niên cũng lộ ra biểu cảm một lời khó nói hết:"Trùng hợp vậy sao?"

Ai ngờ, nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến.

Khương Duyệt mặc một thân váy đỏ bó sát người, hướng về phía các nàng đi tới:"Nghe thẩm thẩm nói, bà ấy muốn cùng cô kết nghĩa chị em, vậy sau này chúng ta chính là tỷ muội, chuyển đến đây, về sau xin chỉ giáo nhiều hơn."

Lúc này trong ngõ nhỏ, có rất nhiều người vây quanh xem chuyển nhà, cũng hướng về phía các nàng nhìn lại.

Hứa Niên Niên nhíu mày:"Ta không cho rằng chúng ta có gì cần làm thân, có rắm mau thả, không có rắm thì cút."

Khương Duyệt nhất thời sắc mặt tức giận đỏ bừng, không nghĩ tới Hứa Niên Niên vậy mà thô tục như thế, lại có thể nói ra những lời thô tục như vậy."Cô thật sự không nói lý, ta hôm nay tới là muốn mời cô giúp làm cơm tiệc cưới cho chúng ta, không ngờ cô lại thấp kém, lòng dạ hẹp hòi, thật làm mất mặt Lục đoàn trưởng."

Nàng ta cũng không phải mời không, dù sao Hứa Niên Niên không đi làm, ở nhà làm tiệc mừng cho mười đồng, coi như giá rất cao.

Hứa Niên Niên có thể mắng người, nàng ta không thể mắng người.

Nhiều người nhìn như vậy, nàng ta phải giữ gìn hình tượng đóa hoa của đoàn văn công.

Vậy mà Hứa Niên Niên nghe mình mắng nàng ta không có tu dưỡng, lại không có chút phản ứng nào.

Ngược lại bình tĩnh nói với mình:"Nếu cô nhảy xuống Hoàng Hà, phỏng chừng nhân dân cả nước đều có thể uống trà xanh." (ý mỉa mai)"Đưa ta đi nấu cơm tiệc mừng cho cô, thôi để lần sau cô cưới thì lại mời ta, nói không chừng đến lúc đó ta sẽ đồng ý."

Còn nói cái gì mà nấu cơm tiệc cưới, rõ ràng là muốn chọc tức mình.

Huống chi nàng cũng không cảm thấy có gì cần nói, lẽ ra ban đầu lúc Khương Duyệt đi ra, nên đóng cửa lại mới phải.

Nghĩ đến đây, trực tiếp lôi kéo Lý tẩu tử vào nhà mình."Oành" một tiếng, đóng cửa lại.

Lý tẩu tử ở bên cạnh lầm bầm nói:"Khương Duyệt trên người có một loại tinh thần đánh không chết."

Hứa Niên Niên vừa nghe liền cười phun ra, đây không phải là đang nói con gián sao?

Lý tẩu tử nhìn nàng cười đến ngả nghiêng:"Cô ngốc này, người ta bắt nạt đến nước này rồi."

Hai người bọn họ vào cửa xong, Khương Duyệt chợt cảm thấy không thú vị, loạn quyền đánh chết sư phụ, nàng ta chưa từng cãi nhau với ai, hoàn toàn không phải đối thủ của loại người này.

Lúc này, Vương đoàn trưởng từ trong sân đi ra, thấy vợ mình đứng ở cửa nhà người ta, cau mày đi tới:"Cô làm sao vậy? Đứng ở đây làm gì."

Hắn trước đây loáng thoáng có nghe nói Khương Duyệt thích Lục Hoài Cẩn, vốn không định chuyển đến đây.

Nhưng mà căn nhà ban đầu mình và con trai ở chỉ có một phòng khách một phòng ngủ, sau khi kết hôn lại ở đó thì không thích hợp.

Chọn tới chọn lui, nơi này là vị trí thích hợp nhất.

Đành phải chuyển đến đây.

Bất quá, bản thân hắn trước đây cũng có một đoạn tình cảm, người trẻ tuổi từng thích một người.

Có thể hiểu được, thế nhưng đã kết hôn, lại còn qua lại với người khác.

Đây chính là giới hạn của hắn.

Khương Duyệt cười cười:"Không có gì, chỉ là mời Hứa đồng chí tới giúp chúng ta làm tiệc mừng, bất quá cô ấy hình như không muốn."

Vương đoàn trưởng nhẹ nhàng thở ra:"Không phải đã nói với cô rồi sao? Việc này giao cho ta làm là được, ta đã mời người khác rồi, cô cứ an tâm làm cô dâu của ta."

Khương Duyệt nhẹ giọng nói:"Vâng."

Bởi vì Vương đoàn trưởng là tái hôn, hơn nữa hiện tại cũng không thịnh hành tổ chức lớn, chỉ mời mấy bàn người đến nhà ăn cơm.

Tiến độ rất nhanh, tối hôm trước chuyển đồ đạc vào, ngày hôm sau liền bắt đầu tổ chức tiệc cưới.

Bên ngoài từ sáng sớm đã bắt đầu ồn ào huyên náo.

Lục Hoài Cẩn nhìn nữ nhân trên giường đang khó chịu, đem chăn kéo lên cao, ý đồ che lỗ tai lại.

Nghiêng người sang:"Rất ồn ào sao?"

Hứa Niên Niên mở to mắt, đưa tay bóp chặt cánh tay hắn:"Còn không phải tại chàng!""Người khác kết hôn thì liên quan gì đến ta?""Kết hôn là Khương Duyệt, ai biết cô ta chuyển qua đây có phải muốn làm ta tức chết hay không!"

Từ lúc mang thai đến giờ, những lời trước đây không nói ra được, bây giờ hình như có thể lẽ thẳng khí hùng nói với Lục Hoài Cẩn rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.