Đám người vừa mới yên lặng đột nhiên có người lên tiếng nghi vấn:"Cái này không phải là đồ second-hand à?"
Một câu nói, khiến mọi người nổ tung, ngoài sốc ra còn kinh ngạc.
Vừa vặn đụng phải Khương Duyệt kéo Vương Truyền Chí trở về.
Vương Truyền Chí hôm nay mới từ bên ngoài trở về, vào cổng không về nhà, trực tiếp đi đến chỗ làm việc báo cáo.
Khương Duyệt nhìn thấy người ở vách trở về, vội hỏi chồng mình, lúc này mới biết hắn đã về.
Nắm chặt thời gian thay quần áo rồi đi chờ.
Mãi mới đợi được người đến, vội vàng đem những khổ sở hai ngày nay chịu đựng, tất cả đều một lượt kể ra.
Vốn dĩ trong lòng Vương Truyền Chí đang phiền vì công việc, lại bị chuyện trong nhà làm cho đau đầu.
Tính toán về nhà lập tức đem người đuổi đi.
Kết quả lúc đi ngang qua, lại gặp phải bọn họ đang thảo luận.
Khương Duyệt lôi kéo người đi về phía nhà, trong lòng nghĩ mau chóng mời cái vị ôn thần trong nhà kia đi.
Liền nghe thấy có người đang nói đến tên mình.
Vội vàng nhìn sang bên cạnh.
Vương đoàn trưởng cũng nghe thấy, chỉ nghe có người đang nói:"Dù sao Khương Duyệt cũng là người một đời chồng, Vương đoàn trưởng sao lại tặng người ta một món đồ second-hand?""Thôi, coi như là đồ second-hand cũng đáng giá không ít tiền đâu."
Khương Duyệt nghe nửa ngày, mới hiểu rõ chuyện gì xảy ra, lập tức mặt nóng bừng lên.
Nhìn thấy Hứa Niên Niên dưới tàng cây.
Lại là nàng, cướp đi người đàn ông mình chọn trúng không tính, còn tới nhục nhã mình."Người ta Khương Duyệt đều không ghét bỏ là đồ second-hand, các ngươi ghét bỏ cái gì chứ."
Lời nói truyền đến tai Khương Duyệt, liền biến đổi ý vị, nàng cảm thấy người khác đang châm chọc mình gả cho một người đàn ông đã qua một đời vợ.
Truyền đến trong lỗ tai Vương đoàn trưởng, chính là hắn cưới một người đàn bà đã qua một đời chồng.
Sắc mặt lập tức liền xanh mét.
Cái radio kia cũng không phải cố ý, thật sự là kết hôn gấp quá, radio mới tinh không dễ mua ngay được, phiếu công nghiệp của hắn không đủ, bạn hắn vừa lúc có một đài second-hand, liền bán lại cho hắn.
Hắn thấy máy móc bảo quản rất tốt, có thể nghe được âm thanh, lại tiện nghi, là rất có lời.
Chính mình cũng không phải không đưa sính lễ, sao phải chịu đựng người khác "âm dương quái khí"?
Còn bị so sánh với đối tượng ái muội trước kia của vợ mình, đây không phải càng làm nền cho mình không ra gì sao?
Có mấy quân tẩu nhìn thấy vợ chồng Khương Duyệt tới, lập tức che miệng lại.
Bãi đất trống đột nhiên vắng vẻ hẳn xuống.
Ban ngày không nói người, buổi tối không nói quỷ.
Lời này quả thật không sai.
Từ lúc trên xe lửa gặp Hứa Niên Niên đã cảm thấy nàng ta làm ra vẻ, sau đó ở trong đại viện lại nói không ít lời xấu về nàng ta, Vương Tú Bình nhìn thấy Khương Duyệt cùng Vương đoàn trưởng liền muốn lấy lòng.
Lạnh nhạt nói:"Sống không biết tiết kiệm, mỗi ngày mua đồ lớn đồ nhỏ trong nhà, đây cũng là do mới cưới, không thì Lục đoàn trưởng đã không để yên, ta thấy sớm muộn gì cũng ly hôn."
Xung quanh các quân tẩu nghe xong nhíu mày, có hai người trước kia từng đến nhà Hứa Niên Niên ăn cơm, cùng tán gẫu về chuyện dệt áo lông.
Cũng đáp trả lại một chút:"Người ta dáng dấp như thế, Lục đoàn trưởng vui vẻ cưng chiều, về bảo chồng ngươi cưng chiều, ngươi xem hắn có cưng chiều ngươi không."
Vương Tú Bình bị nghẹn lời, nhớ tới nàng ta có con trai, liền nói:"Nhìn cái chân tay mảnh mai, eo nhỏ kia, vừa nhìn liền biết không thể sinh con trai, đến lúc đó Lục đoàn trưởng liền uổng phí cái radio.""Người ta sinh hay không sinh con trai, liên quan gì đến ngươi, mỗi ngày nhìn chằm chằm vào bụng người khác, ngươi không phải là phụ nữ sao, tự mình khinh thường mình à?"
Có quân tẩu khác kéo người đáp trả kia:"Thôi thôi, không thấy người ta kia đôi mắt ghen tị đỏ lên rồi sao? Ta phải về nấu cơm, ngươi cũng về đi."
Xem xong náo nhiệt, đám người dần dần tản đi.
Vương Truyền Chí trầm giọng hướng về phía con trai:"Về nhà!"
Vương Minh chạy tới:"Ba, hôm nay con nhận được một bông hoa hồng nhỏ."
Vương Truyền Chí không nói một lời, mặt hắn hôm nay đều bị mất hết, còn quản gì đến hoa hồng nhỏ nữa.
Trên trán hắn liền viết hai chữ, mất mặt.
Khương Duyệt nhìn Hứa Niên Niên dưới tàng cây, một bài hát vừa phát xong, đang thu dọn radio.
Lục Hoài Cẩn cũng từ trong nhà đi ra, cầm lấy radio trong tay nàng.
Tà dương đỏ như máu, chiếu lên trên thân hai người, phảng phất như một tầng ánh sáng, một khắc kia nàng vậy mà cảm thấy hai người bọn họ thật xứng đôi.
Vương Truyền Chí theo ánh mắt Khương Duyệt nhìn qua, sắc mặt bắt đầu từ xanh chuyển sang đen, hắn có thể chịu được việc vợ mình trước khi cưới thích người khác, nhưng không thể chịu đựng sau khi cưới còn thích người khác.
Hắn lại một lần nữa hoài nghi, lần đầu tiên của vợ mình rốt cuộc là cho ai?
Không khỏi lạnh nhạt với nàng:"Khương Duyệt, về nhà."
Khương Duyệt thu hồi ánh mắt, đi theo sau hai người bọn họ về nhà.
Lục Hoài Cẩn đưa người về, buổi tối ăn cơm đơn giản xong, cầm một chồng tài liệu đi về phía nhà họ Khương.
Chu thẩm mở cửa, nhìn thấy là hắn, vội để người vào:"Khương lão nhà ta vừa nói có một thời gian không gặp cậu.""Gần đây bận việc, bây giờ có thời gian vừa lúc tìm Khương thủ trưởng có chút việc."
Chu thẩm nhìn thấy trong tay hắn cầm tài liệu, còn tưởng rằng hắn có chuyện đứng đắn, vào phòng khách liền chỉ chỉ lên lầu:"Đi thôi, ông ấy ở thư phòng tầng hai."
Lục Hoài Cẩn chú ý tới Khương Hồng Hồng cũng ở nhà, liếc mắt nhìn nàng.
Chu thẩm nói với hắn:"Trường học của nó gần đây học sinh đều đang tìm công việc, về cơ bản không có lớp, vừa đúng dịp tốt nghiệp nó kết hôn, liền về nhà."
Khương Hồng Hồng cũng xấu hổ nhìn qua:"Mẹ, mẹ đừng nói lung tung."
Lại hướng về phía Lục Hoài Cẩn chào hỏi.
Lục Hoài Cẩn gật đầu, siết chặt văn kiện trong tay, đi lên lầu.
Gõ cửa thư phòng, được sự cho phép mới đi vào.
Lục Hoài Cẩn đem tài liệu trong tay đặt trước mặt thủ trưởng.
Khương thủ trưởng hơi nghi hoặc, gần đây hắn hình như không có gì muốn báo cáo với mình.
Cho đến khi mở văn kiện ra, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng, trầm giọng hỏi:"Đây là cậu tra?"
Lục Hoài Cẩn gật đầu.
Khương thủ trưởng lại lật xem văn kiện trong tay, hỏi tiếp:"Vì sao đột nhiên muốn điều tra chuyện này?"
Lục Hoài Cẩn không muốn nhắc đến Hứa Niên Niên, chỉ nói:"Từng nhìn thấy hắn cùng những nữ sinh khác lôi lôi kéo kéo, cho nên mới nghĩ tra một chút."
Khương thủ trưởng chống một cánh tay lên bàn, xoa xoa mày.
Lần trước Uông Thụy đến nhà bọn họ ăn cơm, tạm thời có việc, mình liền không trở về.
Nghe vợ nói, người kia rất hiểu lễ phép, biết chừng mực, con gái cũng thích, liền để nó tự quyết.
Lén lút, hắn không phải không điều tra, chỉ là làm một chút điều tra đơn giản.
Những thứ chi tiết như thế này, hắn thật sự không tra được.
Thở ra một hơi nặng nề, thật sự không nghĩ đến, cha mẹ đều là công chức, lý lịch rất tốt, không nghĩ tới ở đây lại giở trò.
Vẫn là phải trách hắn đối với hôn nhân của con gái không quá để tâm.
Dưới lầu Chu thẩm pha một ấm trà, nói với Khương Hồng Hồng:"Đưa lên cho ba con, nhớ gõ cửa, bên trong cho phép mới được vào."
Khương Hồng Hồng làm mặt quỷ, nàng đương nhiên biết.
Chỉ là lúc nàng bưng khay, đang muốn gõ cửa, liền nghe thấy ba nàng ở bên trong nói:"Chuyện của Uông Thụy ta đã biết, chuyện này làm phiền cậu, ta sẽ xử lý."
