Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua 70 Làm Kiều Thê

Chương 252: Tuyển ra đại biểu đi cử báo Hứa Niên Niên!




Hứa Niên Niên và Lục Trạch đang vẽ tranh, bên cạnh Lục Ức Lâm đọc sách.

Ba người rất yên tĩnh.

Hứa Niên Niên sau khi vẽ xong mấy tấm, liền bớt chút thời gian nhìn bức họa của Lục Trạch.

Hôm nay hắn vẽ, là một người lớn ôm hai đứa nhỏ trong n·g·ự·c.

Người lớn rõ ràng chính là Hứa Niên Niên, hai đứa nhỏ chính là hắn và Lục Ức Lâm.

Hứa Niên Niên lấy cây bút vẽ mà Lục Hoài Cẩn mua cho hắn, đưa tới tay Lục Trạch:"Không bằng ngươi thử tô màu cho chúng?"

Lục Trạch cầm bút vẽ, trước tiên nghiên cứu màu sắc ở trên giấy nháp, sau đó mới chậm rãi tô lên.

Không thể không nói, bức tranh sau khi tô màu trông càng đẹp hơn.

Hứa Niên Niên sờ sờ đầu nhỏ của hắn:"Chờ thúc thúc của ngươi về, ta sẽ bảo hắn chuẩn bị cho ngươi cái khung gỗ, đến lúc đó lồng tranh vào, chúng ta treo lên tường."

Lục Trạch cười đến cong cả mắt và môi, không ngờ thím lại coi trọng tranh của hắn như vậy, trong lòng ấm áp.

Tiến lại gần thím, "chụt" một cái hôn lên.

Lông mi thật dài khẽ rung động, đôi mắt còn chớp chớp.

Hứa Niên Niên cúi đầu, cũng hôn lên mi tâm hắn một cái:"Được rồi, hôm nay hơi trễ, đi ngủ thôi."

Lục Ức Lâm đã ở bên cạnh nhìn hồi lâu, đợi đến những lời này, cũng xông tới, hôn Hứa Niên Niên một cái.

Ba người cười đùa một hồi rồi mới trở về giường ngủ.

Mấy ngày sau, Hứa Niên Niên có truyện mới, Lục Trạch liền cầm truyện tranh đến nhà trẻ kể cho các bạn nhỏ nghe.

Gặp những chữ khó, Lục Ức Lâm còn có thể viết lên bảng đen.

Ngay cả từ ngữ cũng vậy, làm như thế sẽ có lợi giúp các bạn nhỏ hiểu rõ nội dung hơn.

Ngay cả các cô giáo ở nhà trẻ, đôi khi cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, đám nhóc này khi nào thì biết nghe lời như vậy.

Sau khi về nhà, các bạn nhỏ đều sôi nổi thảo luận về truyện tranh.

Những quân tẩu ban đầu có ý kiến, giờ phút này càng không áp chế nổi lửa giận trong lòng.

Vì thế, lần này đại hội dưới gốc cây hòe chỉ triệu tập mấy quân tẩu có ý kiến lần trước.

Hiển nhiên mấy ngày nay chất chứa lửa giận khiến tính tình mọi người càng thêm nóng nảy, mở miệng nói, ai ai cũng đanh đá, lợi hại.

Đầu tiên là phê phán tình hình hiện tại, cho rằng việc để bọn trẻ đắm chìm trong những cuốn truyện tranh đó là sai lầm.

Cuối cùng, phê phán những hành vi của Hứa Niên Niên, nếu không phải vì nàng, con cái của họ đã không bị dạy hư.

Đặc biệt, Vương Tú Bình càng là ra sức phê phán Hứa Niên Niên, càng cảm thấy hành vi này của nàng đã phá hoại sự đoàn kết giữa các quân tẩu, ly gián tình cảm mẹ con.

Sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Mọi người quyết định ngày mai, bầu ra một đại biểu, đi theo chủ nhiệm hội phụ nữ để phản ánh mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Tuyển đi chọn lại, lại chọn trúng Vương Tú Bình.

Không gì khác, bởi vì nàng tích cực nhất trong chuyện này, thêm nữa, chồng nàng là phó đoàn trưởng, cấp bậc không thấp, thích hợp nhất làm loại sự tình này!

Phương tẩu tử ở bên cạnh đứng xem mà vui như mở cờ, may là mình không ngu ngốc giống như nàng ta, trước đó không phải không xông pha, cuối cùng vẫn là thất bại.

Nàng sẽ chờ xem, lần này Vương Tú Bình có thể thành công hay không.

Thành công nàng vui vẻ, không thành công bản thân cũng chẳng có gì tổn thất.

Vương Tú Bình kích động đến nhiệt huyết sôi trào, quả thực muốn suốt đêm trở về viết thư tố cáo!

Đáng tiếc nàng chữ to còn không biết một chữ, đành phải bỏ ngay ý nghĩ này.

Vào ban đêm, nàng mặt mày hồng hào trở về nhà, vui vẻ cầm chổi lớn ở trong sân quét dọn sân.

Phó đoàn trưởng Vương nhìn dáng vẻ của nàng, cảm giác như nàng đang giấu chuyện mờ ám:"Ngươi có chuyện giấu ta đúng không?"

Vương Tú Bình lập tức chột dạ, nếu để cho chồng nàng ta biết, hắn ta sẽ không tha cho nàng!

Bàn tay đang cầm chổi cũng siết chặt lại."Cái gì? Ta có thể giấu diếm ngươi chuyện gì?"

Phó đoàn trưởng Vương nheo mắt, đi tới bên cạnh nàng ta:"Bao nhiêu năm như vậy, hễ ngươi làm việc gì chột dạ mà ta lại không biết chắc!"

Vương Tú Bình mồ hôi lạnh đã tuôn ra như tắm, dưới tình thế ép buộc, nháy mắt muốn nói thật, nhưng mà nàng biết, nói thật sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Lúc này, Thiết Đản, con trai của nàng xông ra:"Con biết, con biết! Chắc chắn nương cảm thấy mình không bằng Hứa a di, cho nên chột dạ!""Chuyện gì đã xảy ra?"

Hắn hai ngày nay đi sớm về muộn dĩ nhiên không biết rõ tình hình."Chính là Hứa a di có truyện tranh, mọi người ai cũng thích, mỗi ngày chờ truyện mới, con hỏi nương có không, nương nói không có, con liền biết cả khu gia đình quân nhân chỉ có mỗi Hứa a di là có truyện!"

Phó đoàn trưởng Vương nghe xong những lời này, quay đầu sang hỏi Vương Tú Bình:"Không đúng, vẻ mặt ngươi vừa rồi không giống khó chịu? Mà hơn nữa, nói ngươi từ khi nào thì cảm thấy không có học thức mà khó chịu chứ, còn không phải vì cảm thấy mình bị lỡ dở khi ở trong thôn hay sao?"

Vương Tú Bình thừa dịp này nhanh chóng làm rõ suy nghĩ:"Cha nó ơi, ông nói chuyện kiểu gì mà tổn thương người khác thế, ta với ông bao nhiêu năm rồi, ta là người thế nào ông còn không biết sao, đứa nhỏ có món đồ mà nó thích, ta còn mừng cho nó chứ, sao mà không vui cho được..."

Thấy vợ mình lại muốn bắt đầu bài ca dong dài, nói mà không nửa tiếng thì chưa dứt, đầu óc phó đoàn trưởng Vương lại thình thịch:"Thôi được rồi, ta đi ngủ đây."

Nói xong liền đi vào nhà.

Vương Tú Bình đứng ở trong sân, tâm tình tốt đẹp khi nãy không còn lại chút gì, đem cây chổi trong tay ném xuống đất.

Lớn tiếng quát:"Đại Nha, đi ra đây quét sân cho mẹ!"

Không ngờ đứa con mà mình thương nhất cũng bị Hứa Niên Niên làm cho mê muội, có thể không tức giận sao.

Càng thêm kiên định quyết tâm tố cáo của nàng vào ngày mai.... . .

Hôm nay thêm một chương nữa, mong các bảo bảo cho năm sao ở phần bình luận, cảm ơn các bạn đã khen thưởng, mỗi ngày ta đều có xem! ! !.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.