Sau khi lén xem cuốn bí tịch võ công trong chăn vào tối hôm qua, Lục Ái Chanh hôm nay không dám nhìn mặt hắn.
Trương Lượng còn tưởng tân nương tử đang xấu hổ:"Ngươi xem nội thất trong nhà này bày biện, có hợp ý ngươi không?
Bởi vì trước khi kết hôn, hai người không thể gặp mặt, hắn cứ theo ý mình mà bày giường, tủ.
Rõ ràng tường quét xiêu xiêu vẹo vẹo, có nhiều chỗ còn dán chút báo; đồ đạc trong nhà trước đây dùng qua cũng đều đưa cho những gia đình khác.
Lục Ái Chanh nhìn chiếc giường mình đang ngồi, còn có xung quanh đặt tủ quần áo mới mua, ghế gỗ:"Rất tốt.""Chúng ta 'tam chuyển nhất hưởng', chờ có thời gian rảnh sẽ đi thị xã chọn."
Nói xong gãi gãi đầu, từ trong tủ quần áo lấy ra sổ tiết kiệm:"Lần trước ngươi không nhận, lần này nên chính thức nhận lấy."
Lục Ái Chanh vừa rồi rời nhà thất lạc, giờ đây được lấp đầy, giống như lời tẩu tử nói.
Người thân đều ở ngay cạnh, ở gần như vậy, ngược lại bản thân giờ có thêm một gia đình nhỏ, thêm một người yêu thương mình, mình nên vui vẻ mới phải.
Nàng định đưa tay nhận sổ tiết kiệm, Trương Lượng mới phát hiện hôm nay móng tay nàng đều là màu hồng phấn.
Theo bản năng liền nắm lấy."Móng tay của ngươi rất đẹp."
Lục Ái Chanh ban đầu có chút đắc ý, trong lòng còn có chút thẹn thùng, người này ban ngày ban mặt đã bắt đầu phóng túng.
Nhưng vẫn không chịu thua nhìn hắn:"Ta chỗ nào không đẹp sao?"
Trương Lượng nhìn khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của nàng, làm sao có thể nói ra lời chê bai, hắn khẽ chuyển động yết hầu, muốn hôn nàng.
Khoảng cách hai người càng ngày càng gần, không khí bắt đầu lan tỏa.
Lục Ái Chanh giờ phút này khẩn trương, không biết nên mở mắt hay nhắm mắt, từ trước hai người bọn họ chỉ có chuồn chuồn lướt nước, chạm môi mà thôi.
Nàng có trực giác mãnh liệt, lần này Trương Lượng muốn chơi lớn.
Trong sách kia không có ai dạy nàng có nên mở mắt hay không!
Trong phòng chỉ có thể nghe hai "học sinh tiểu học", tiếng tim đập thình thịch, đột nhiên bên ngoài truyền đến một tiếng."Trương ca, các huynh đệ đều đang chờ đợi ngươi, sao chui vào ổ chăn ấm áp liền không ra nữa."
Lục Ái Chanh lập tức lui về sau một bước, Trương Lượng cũng bật dậy.
Thanh âm đặc biệt lớn, có chút giấu đầu lòi đuôi nói:"Tới đây."
Sau đó nhỏ giọng nói với Lục Ái Chanh:"Tối nay ta quay lại thăm ngươi."
Hắn sau khi đi ra ngoài, Hứa Niên Niên cũng chạy vào, cầm trong tay đĩa điểm tâm:"Nếu lát đói bụng thì lót dạ tạm, còn phải mời rượu nữa.""Vừa rồi Trương đại ca đưa cho ta bát mì ăn."
Hứa Niên Niên trêu ghẹo nói:"Đều có thể nuốt trôi, vậy ngươi còn khẩn trương không?""Khẩn trương."
Đó là một loại cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi."Thôi được rồi, Trương Lượng nếu có lỗi với ngươi, còn có ca của ngươi thu thập, trước mắt xem ra là người tốt, ta cũng không thích cho người khác lời khuyên, ta chỉ muốn nói, sau khi kết hôn cũng đừng đánh mất chính mình, cố gắng học tập biết không?"
Lục Ái Chanh không biết chị dâu có chấp niệm từ đâu, thường xuyên bảo mình cố gắng học tập.
Nàng cũng coi tẩu tử là tấm gương, cảm thấy tẩu tử làm gì đều đúng, cho nên cũng nghiêm túc học tập."Ân, ta biết rồi tẩu tử."
Bên ngoài nhóm huynh đệ của Trương Lượng đã làm xong mồi nhậu, bắt đầu ồn ào, nhất định chuốc rượu tân lang:"Uống chút đi, nhà ai kết hôn không uống rượu.""Ta lát nữa còn phải đi mời rượu, chuốc ta nhiều như thế, có phải huynh đệ hay không, cố ý không cho ta đi phải không?""Tin tưởng thực lực của mình, làm sao có thể uống một chút liền ngã."
Trương Lượng: Ta tin ngươi cái con khỉ.
Không qua bao lâu, chính thức bắt đầu dọn thức ăn, mỗi bàn đều đầy ắp gà hầm khoai tây, thịt kho tàu, giò heo, cải dầu, dưa chuột xào trứng, rau chân vịt... Thậm chí còn có điểm tâm ngọt Hứa Niên Niên làm.
Đều là vài món ngon, những người đến thấy đều kinh ngạc, một bàn đồ ăn này, theo kịp người ta ăn tết.
Không, ăn tết cũng không được ngon như thế.
Hôm nay tới phần lớn đều là người trong đoàn bọn hắn và vợ.
Còn có mấy hộ hàng xóm quen biết.
Đôi vợ chồng trẻ lần lượt từng bàn bắt đầu mời rượu, vừa rồi Trương Lượng đã uống chút, giờ phút này mặt đã hơi đỏ, may mà ý thức vẫn thanh tỉnh.
Nhìn thấy ba đứa nhỏ trong xe đẩy trẻ em bên cạnh Lục Hoài Cẩn.
Trước đây đại cữu ca hay nói mình thích trẻ con thì tự sinh, lần này, hắn có người giúp bận bịu sinh con rồi!
Giơ ly rượu trong tay lớn tiếng:"Đại cữu ca, ngươi chờ đó, hai chúng ta muốn vượt qua các ngươi, sinh bốn."
Nói lời này, bên cạnh Lục Ái Chanh cúi đầu, phía sau cũng có người bắt đầu ồn ào.
Một hồi hôn lễ liền kết thúc trong náo nhiệt.
Đến buổi tối, Lục Ái Chanh ngồi trên bàn, kiểm kê lễ vật hôm nay nhận được, có phiếu này, phiếu kia, cũng có người trực tiếp cho tiền mặt.
Trương Lượng ở bên cạnh đi tới đi lui, có chút lo lắng, lại sợ tiến lên quấy rầy nàng.
Ho nhẹ một tiếng:"Kỳ thật chúng ta có thể ngày mai đếm cũng được."
Lục Ái Chanh nắm tiền trong tay:"Có chuyện gì sao?"
Trương Lượng: Động phòng hoa chúc có tính là chuyện không?
Hắn uyển chuyển nói:"Trời không còn sớm, ta đã đun nước xong, ngươi có muốn đi tắm rửa không."
Lục Ái Chanh còn một chút cuối cùng chưa tính xong, nếu bây giờ đi tắm, lát nữa còn phải đếm lại một lần:"Ngươi đi lấy giúp ta áo ngủ, còn có khăn mặt, ở trong cái rương gỗ đỏ nhỏ nhất kia."
Trương Lượng nghe vậy, vui vẻ đi lấy.
Áo ngủ của nàng cũng là màu đỏ thẫm. Trương Lượng giũ ra, muốn xem kiểu dáng thế nào, liền sờ thấy phía dưới một quyển sách cứng cứng.
Sách tại sao lại ở trong rương này?
Hắn tò mò cầm lên, cuốn bí tịch võ công kia.
Mở trang thứ nhất chỉ cảm thấy xộc thẳng lên óc.
Lục Ái Chanh gần như đã đếm xong, ngẩng đầu nhìn lên, Trương Lượng đứng đó ngây ra như phỗng."Ngươi làm gì thế?"
Sau đó liền thấy quyển sách trong tay hắn, đến lượt Lục Ái Chanh đầu óc ong ong."Ta không phải... Cái kia."
Trương Lượng hít sâu một hơi, xoa xoa ngón tay, đưa áo ngủ cho nàng:"Ngươi mau đi tắm rửa đi."
Lục Ái Chanh chạy trốn vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn tắm, oán trách mình không cẩn thận, sao ngày đầu tiên đã lộ tẩy.
Tiền còn chưa tính xong, sách còn bị người ta nhìn thấy.
Thật bực mình.
Trong mơ hồ nghe bên ngoài có tiếng dội nước ào ào, sau đó tiếng lau người, rồi hắn đứng ở cửa phòng tắm:"Vừa rồi quên đưa cho ngươi áo khoác để choàng, áo ngủ của ngươi mỏng, ta đem áo khoác treo lên trên cửa, ngươi tắm xong ra nhớ mặc vào."
Lục Ái Chanh nhẹ nhàng thở ra, nghe giọng nói hắn bình thường, hẳn là không xem mình là người kỳ quái.
Nàng đưa tay cầm lấy khăn tắm lau sạch sẽ, sau đó mặc áo ngủ vào.
Áo ngủ tân hôn có chút tâm cơ, bên trong là hai mảnh.
Mới ra khỏi bồn tắm có chút lạnh.
Kết quả vừa ra khỏi cửa, nàng liền bị người ôm ngang, trên người sau đó được đắp thêm một chiếc áo khoác...
