"Không sờ mó?"
Đều đến nhà rồi, tại sao lại bắt đầu đếm tiền?
Hứa Niên Niên không ngẩng đầu:"Hôm nay là ngày đầu tiên ta khai trương, nơi nào có thể qua loa như thế... Ta muốn đếm nhiều mấy lần."
Một xấp tiền ở trong tay nàng, hôm nay lại bán được 150 cốc, bởi vì phần lớn mọi người đều không mang theo cốc, nàng thu về được 110 đồng tiền...
Đây là khái niệm gì?
Hiện tại ở thủ đô, một công nhân viên chức bình thường lương tháng chỉ có 50 tệ, có chút kỹ thuật cao như thợ nguội lành nghề một tháng cũng chỉ kiếm được 90 tệ.
Nàng một ngày này, tính cả các khoản chi phí, cũng có thể kiếm được bằng một tháng tiền lương của công nhân viên chức bình thường.
Đương nhiên ba ngày đầu khai trương thì lượng khách chắc chắn sẽ đông hơn một chút.
Hứa Niên Niên không dám nghĩ nhiều là những ngày sau cũng có thể duy trì được lượng khách hàng lớn như vậy, dù sao hiện tại là đang hạ giá!
Nhưng riêng bốn cửa hàng này mua lại mới có một ngàn, mình mới dùng một gian, chờ làm ăn phát đạt, những cửa hàng xung quanh đều phải mua hết!
Làm thành một con phố ẩm thực, đương nhiên hiện tại mới chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi.
Đang chìm đắm trong mộng đẹp, đột nhiên nhớ tới mình sơ suất một việc.
Quên đưa tiền sinh hoạt cho ông ngoại và bà ngoại.
Ngày kế, khi trời vừa tờ mờ sáng, nàng liền đạp xe đạp, hướng tới nhà ông bà ngoại đi.
Còn chưa đến đầu ngõ, liền thấy cậu từ trong ngõ hẻm đi ra.
Trên người mặc không phải quần áo nàng chuẩn bị sẵn, mà là một bộ quần áo mặc ở nông thôn.
Giống như một người làm công việc nặng nhọc.
Nàng có chút nghi hoặc, bất quá cũng không gọi cậu lại.
Vẫn đi đến tiểu viện, nhìn thấy Hứa Thanh Sơn đã rời giường, ở trong sân tắm rửa.
Hắn nhìn thấy Hứa Niên Niên đến, vội vàng chạy vào trong phòng, may mắn trên người hắn còn có một cái quần đùi cỡ lớn.
Lập tức mặc quần áo tử tế, dùng khăn mặt lau lau tóc, chạy ra:"Chị, chị tìm em có việc?""Không có gì, ông ngoại đã tỉnh chưa?""Còn chưa, bất quá cũng sắp rồi, đợi em xào xong đồ ăn sẽ gọi ông ngoại dậy.""Ân, em vừa rồi nhìn thấy cậu, cậu là đi đâu vậy?"
Hứa Thanh Sơn ngẩn người, nhớ tới cha hắn ăn bánh nhân đậu vừa mới đi ra, nhưng chuyện này trong nhà giấu Hứa Niên Niên, hắn nói ra cũng không hay.
Nhưng mà chị đã giúp bọn họ rất nhiều, không nói, luôn cảm giác như người ngoài."Chị. . . . . Cha em là đi. . . . .""Đi tìm việc làm sao? Hay là công việc chân tay."
Thần, chị hắn làm sao biết được?
Hắn giật mình nhìn Hứa Niên Niên:"Chị, sao chị biết được?""Khụ khụ" ông ngoại bị bọn họ nói chuyện ở trong sân đánh thức, chống gậy từ bên trong đi ra:"Niên Niên, hôm nay đến sớm như vậy có việc gì thế?"
Hứa Niên Niên cười cười tiến lên đỡ lấy cánh tay ông:"Đương nhiên là việc tốt!"
Nói xong liền từ trong túi lấy ra mười tờ 'đại đoàn kết':"Cháu gái ngày hôm qua kiếm được khoản tiền đầu tiên, tự nhiên là muốn hiếu kính ông bà."
Ông ngoại vội vàng lui về phía sau:"Cho tiền làm gì, cháu kiếm tiền theo lý ông ngoại phải cho cháu tiền tiêu vặt mới đúng.""Ông ngoại không nhận tiền chính là không nể mặt cháu!"
Vừa nói vừa dìu ông ngoại vào phòng, Hứa Thanh Sơn thấy thế cũng không đi theo, đàng hoàng ở phòng bếp bắt đầu nấu cơm, làm đồ ăn.
Hứa Niên Niên đưa ông đến một chỗ kín đáo:"Ông ngoại, trước đây ông nhờ cháu tìm đồ vật đều đặt ở dưới sàn nhà này, ông cần lấy thì theo chốt ngầm bên trong tủ bát."
Ông ngoại mở to hai mắt:"Mấy thứ kia nói tốt chính là cho cháu, lúc trước cũng là muốn cho mẹ cháu, đáng tiếc nó số khổ.""Không nói chuyện đó nữa, sau này còn nhiều chỗ dùng tiền, Thanh Sơn cưới vợ cũng cần tiền."
Hứa Niên Niên mặc dù nói thế nhưng không quan trọng những đồng tiền kia.
Đó là tiền của trưởng bối, tin tưởng tương lai bản thân mình kiếm tiền không thua kém bất kì ai.
Ông ngoại nhìn biểu tình của nàng cũng biết là một đứa trẻ có tâm tính mạnh mẽ, bản thân cứ nhất quyết đưa qua cũng không thích hợp:"Vậy đi, cháu đem đồ trang sức bên trong lấy đi, đó là đồ hồi môn của bà ngoại cháu, nói là sau này để lại cho mẹ cháu, cái này thì đừng từ chối."
Hứa Niên Niên cười đồng ý:"Vâng."
Hai người lúc ra đến cửa, bà ngoại đang rửa mặt ở trong sân:"Tiểu Niên đến rồi.""Vâng ạ, bà ngoại."
Hứa Thanh Sơn đã dọn bàn ăn ra:"Chị, ăn cơm ở đây đi.""Được."
Nàng sáng sớm lúc đi ra thật đúng là chưa ăn gì.
Cắn một miếng cải dầu:"Thanh Sơn tay nghề này không tệ nha. Đến lúc đó dựa vào tay nghề này cũng có thể cưới được vợ đảm."
Hứa Thanh Sơn bị Hứa Niên Niên trêu chọc, tay đều run rẩy:"Em hiện tại cũng không có suy nghĩ gì nhiều, chỉ muốn kiếm tiền, đến lúc đó rồi tính."
Ở nông thôn mấy năm nay, chuyện tình cảm nam nữ sớm đã không phải là thứ hắn dám nghĩ tới.
Mấy năm nay ý niệm duy nhất chính là kiếm tiền thật tốt, sau này nuôi dưỡng người nhà thật tốt.
Hắn luôn cảm thấy nuôi gia đình nên dựa vào đàn ông, mà không phải dựa vào một người phụ nữ.
Nhắc tới cũng là có nhiều thiệt thòi cho chị hắn.
Hứa Niên Niên nhìn hắn bộ dáng rụt rè, đáng yêu kia, buồn cười.
Vị Hứa Thanh Sơn sắp phất nhanh này, cũng không biết chính mình sắp phất nhanh.
Riêng rương vàng thỏi kia sau này cũng có thể trị giá rất lớn:"Em đừng khẩn trương, chị chỉ nói đùa với em thôi, hiện tại cửa hàng trà sữa không thể rời xa em."
Tuổi trẻ xác thực cần rèn luyện tâm tính một chút.
Đột nhiên phất nhanh cũng không biết là tốt hay xấu.
Nói tới đây, Hứa Thanh Sơn vội vàng cam đoan:"Chị yên tâm đi, em sẽ làm rất tốt."
Hứa Niên Niên nhớ tới cậu:"Cậu kỳ thật làm việc ở bên ngoài, còn không bằng làm cho em, em có một vườn dâu tây, hiện tại trừ dâu tây còn trồng các loại cây giống khác, có chỗ ở, bên kia cũng yên tâm, làm việc ở vườn trái cây hẳn là cũng thoải mái hơn ở bên ngoài."
Hiện tại đi bến cảng bốc dỡ hàng hóa, cũng là tính tiền theo kiện, tiền công cho rất ít ỏi.
Đương nhiên còn có những công việc khác, chỉ là dựa theo thái độ của cậu cũng sẽ không chấp nhận, cho một công việc như vậy, là đôi bên cùng có lợi."Được, vậy để em về bàn bạc với cha em."
Đợi cơm nước xong xuôi, hai người liền cùng đi làm.
May mà bây giờ là thứ bảy chủ nhật, trường học được nghỉ, nhưng mà nhân viên đơn vị thì không.
Bằng không bị đám người ham học ở trường nhìn thấy, lại nói bản thân không làm việc đàng hoàng.
Đồng thời nàng cũng đang suy nghĩ, cho cửa hàng trà sữa thêm một người chuyên cắt hoa quả, bằng không Hứa Thanh Sơn một mình làm không xuể.
Muốn hay không muốn, nàng vẫn là muốn xem hiệu quả ba ngày nay.
Dù sao "đói khát marketing" sau này cũng không phải là một từ ngữ mới mẻ.
Hai người đến cửa hàng trà sữa, không ngờ là đã có người đang chờ.
Hứa Niên Niên hơi kinh ngạc, chỉ có những người ăn sáng mới dậy sớm như vậy mua cơm.
Không nghĩ đến uống trà sữa còn có nhu cầu này.
Chờ lão bản vừa đến, những người chờ đợi liền tiến lại gần:"Lão bản, cô rốt cuộc cũng đến, chúng tôi đã chờ cô nửa ngày rồi.""Mọi người sao đến sớm như vậy ạ?""Còn không phải sao, hôm qua không được uống, trở về vò đầu bứt tai cả đêm, cố tình hàng xóm còn khoe khoang, hôm nay tôi nhất định phải uống!"
Nói gì mà uống khi hạt hạt còn rất lớn và mới mẻ, cắn vào miệng ngập tràn trong veo.
Hắn hôm nay cũng không tin tà, nhất định phải mua cho bằng được.
Hứa Niên Niên nhanh nhẹn làm việc:"Vậy chờ một lát, dâu tây của chúng ta cũng sắp đến rồi, mỗi ngày đều là dâu tây tươi mới."
