Vì sợ Chân Nguyệt vay tiền, nhà họ Kiều dạo gần đây đến cửa chó cũng không dám thả đi qua, trừ thôn trưởng là người biết rõ tình hình.
Nhưng thôn trưởng lại ở không cùng hướng nhà Chân Nguyệt, nên nếu không có chuyện gì thì thôn trưởng sẽ không đến đây.
Nhà họ Lâm gần họ nhất càng không thể nào ló mặt, cả Lâm Tiểu Hổ mà Chân Nguyệt còn chẳng thèm đoái hoài đến, bà Tiền thì loanh quanh cũng chẳng còn xuống gốc đa ngồi nghe chuyện phiếm nữa, nên người nhà họ Kiều nào có hay nhà mình giờ đã trở thành đối tượng bị mọi người trong thôn cố tình xa lánh.
Nhưng cho dù biết, Chân Nguyệt cũng chẳng bận tâm, như vậy tốt nhất, khỏi phải cả ngày có người đến quấy rầy.
Tiểu A Sơ đã biết lẫy, Chân Nguyệt tính ngày, thời tiết dạo này đã không còn nóng, thậm chí buổi sáng đã bắt đầu có chút se lạnh, rau củ tuy được dị năng của nàng hỗ trợ thì khi trời trở lạnh cũng sẽ sống được, nhưng nếu một ngày tuyết rơi dày hạt, rau củ mà không chết cóng thì thật sự quá chướng mắt, cho nên Chân Nguyệt định bụng trước khi trời thật sự giá rét sẽ không trồng rau nữa.
Tại sao muốn trồng đậu nành, chủ yếu là nàng muốn vào mùa đông đem đậu nành nảy mầm làm đậu giá, vào mùa đông đem đi bán nhất định sẽ kiếm được một món hời, hơn nữa còn có thể làm đậu phụ, sữa đậu nành.
Ban đầu Chân Nguyệt định trồng khoai sọ và khoai tây nhưng hỏi mua giống thì lại không có, Chân Nguyệt nghĩ có lẽ hai thứ này hoặc là chưa được mang đến vùng đất này, hoặc là có mà mọi người không biết.
Thôi thì mùa đông không có nhiều loại rau củ, ngoài củ cải trắng ra thì mấy loại còn lại trước cứ không trồng đã.
Chân Nguyệt liếc nhìn đàn heo trong chuồng, hai con heo giờ đã lớn béo tròn, chờ đến mùa đông thì có thể giết thịt bán, còn mấy con gà kia, cũng có thể ăn.
Chân Nguyệt sờ sờ cằm, cảm thấy có thể nuôi thêm mấy con heo nữa, gà vịt cũng nuôi nhiều thêm chút.
Nhưng... Chân Nguyệt lại nhìn ngôi nhà một chút... Xem ra căn nhà này vẫn nên sửa sang lại một chút, nếu không mùa đông tới mà tuyết lớn rơi xuống thì có khi nhà sập mất.
Quá nhiều việc, quá nhiều việc, Chân Nguyệt nghĩ phải ghi chép lại từng cái, nhưng ngặt nỗi giấy bút nàng lại không có.
Thôi được, giấy bút phải mua, dạo này nàng vẫn luôn cùng Kiều Đại nhận chữ, chắc là không khác biệt mấy, nghĩ chắc viết được rồi thì mọi người cũng sẽ không quá kinh ngạc đâu, dù sao nàng thông minh mà!
Chờ đến khi hạt giống được rải hết xuống đất, mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày nay mọi người đều vất vả, cho nên bà Kiều Trần đã bảo Kiều Đại Sơn đi mua một con gà về làm thịt, còn mua thêm một cân thịt, tối đến mọi người có một bữa ăn phong phú kẻo ai cũng gầy rộc đi mất.
Kiều Triều nhìn cánh tay mình đen nhẻm thì cũng có chút trầm mặc, vốn đã đen giờ càng đen hơn. Hắn liếc mắt nhìn Chân Nguyệt, trong nhà chỉ có cánh tay nàng là vẫn trắng.
Chân Nguyệt lại đưa ra ý kiến muốn tu sửa lại mái và vách tường nhà, "Nhân lúc trời chưa lạnh tranh thủ làm sớm một chút."
Mọi người còn chưa kịp nghỉ ngơi được hai ngày đâu, công việc lại bắt đầu.
Kiều Đại Sơn: "Ngày mai ta đi kiếm chút cỏ khô về."
Kiều Triều: "Dùng ngói đi, như vậy sẽ không cần thường xuyên sửa nữa." Cũng sẽ không mỗi khi mưa dột thì anh và Chân Thị lại mất ngủ, nhất là mỗi khi mưa to.
Bà Kiều Trần: "Ngói đắt lắm."
Kiều Triều: "Không sao đâu, dạo này không phải mới kiếm được một ít tiền sao. Năm gian nhà chắc một hai ngàn cũng đủ nhỉ?"
Năm gian nhà đã bao gồm cả phòng bếp, vợ chồng Kiều Trần Thị một gian, ba đứa con trai một gian, còn về ba cô con gái nhỏ, Tiểu Niên thì ngủ cùng ba mẹ, trong phòng kê thêm một chiếc giường gỗ nhỏ.
Tiểu Hoa và Tiểu Thảo đều ngủ trong phòng của bà Kiều Trần, cũng ở góc tường kê giường gỗ, thỉnh thoảng Tiểu Niên cũng sang ngủ cùng.
Kiều Đại Sơn: "Nào cần nhiều như vậy. Ta ngày mai đi hỏi thử xem có bớt chút được không."
Kiều Nhị: "Vậy ngày mai con cùng cha đi."
Hôm sau, Kiều Đại Sơn cùng Kiều Nhị đến lò gạch ngói hỏi thăm giá cả.
Quản gia lò ngói nói: "Ngói nung màu đen rẻ nhất ba đồng một miếng, ngói xanh thì một đồng một miếng, tùy các ngươi muốn mua bao nhiêu." Còn các loại ngói khác thì không phải người bình thường có thể dùng nên ông quản gia kia cũng không nói thêm.
Kiều Đại Sơn tính toán số lượng ngói cần cho căn nhà, rồi lại tính toán giá tiền, trở về nhà thì nói lại với Kiều Triều và Chân Nguyệt."Trong nhà chắc cần khoảng 2000 viên ngói, nếu mua ngói nung đen thì mất mấy trăm đồng là cùng." Nếu mua ngói xanh thì 2000 đồng, dù mặc cả cũng không bớt được bao nhiêu.
Kiều Triều nhìn sang Chân Nguyệt, anh có biết cái gì là ngói đâu, anh chỉ biết là ngói trong cung điện đều màu vàng.
Chân Nguyệt: "Cứ dùng ngói nung trước đi." Đợi sau này kiếm nhiều tiền xây nhà lớn lại dùng ngói xanh.
Dùng 600 đồng mua 2000 viên ngói nung, Kiều Đại Sơn và Kiều Nhị lôi xe lừa đi chở về.
Trên đường về lại đi ngang qua cây đa lớn, mọi người rất nhanh đã thấy được ngói nung trên xe lừa."Ôi chao! Mua nhiều ngói thế này à? Đại Sơn, nhà ông đây là định xây nhà mới à?" Bà Chu đưa tay ra sờ sờ vào mái ngói, mắt láo liêng nhìn Kiều Đại Sơn và Kiều Nhị, chuẩn bị lấy vài miếng.
Nhưng Kiều Nhị cứ trừng trừng nhìn bà ta, "Bà Chu cẩn thận chút đừng làm vỡ đấy, không thì chị dâu tôi nổi trận lên đó."
Bà Chu vừa nghe nhắc đến Chân Nguyệt thì tay lập tức rụt lại, trước đó bà ta nghe thiên hạ đồn là thấy Lâm gia bị vợ chồng Chân thị đánh cho một trận, sau đó bà ta có gặp Lâm Thạch kia rồi, sưng hết cả mặt mũi, mà hắn ta lại không dám đi kiện cáo? Thật là đồ vô dụng!
Mấy người còn lại cũng xúm vào hỏi có phải xây nhà hay không "Không phải chứ, chú Đại Sơn, nhà chú không phải còn đang nợ nần đấy sao? Sao còn có tiền mua ngói xây nhà?"
Kiều Nhị: "Không có xây nhà, chỉ là sửa sang lại một chút thôi, tiền mua ngói cũng là vay mượn mà." Dù sao trong nhà thống nhất nói là vay tiền."Không đúng mà, ai còn cho nhà các người vay tiền? Các người không phải còn đang thiếu nợ hay sao?"
Kiều Nhị đã bắt đầu rối trí, "Hả?"
Bà Trương: "Nhà anh không phải đi mượn tiền mua lừa đấy sao? Tiền nợ đấy khó trả lắm nha? Nói đi, tổng cộng nợ bao nhiêu?"
Kiều Nhị lắp ba lắp bắp không nói nên lời; trước đó thôn trưởng đến hỏi qua, nhà bọn họ đâu có mượn nợ ai đâu? Kiều Đại Sơn cũng lắc đầu nói không rõ ràng.
Nhìn xem xung quanh đông nghịt người, Kiều Nhị lại thấy bà Chu chực chờ sờ mó vào đống ngói, cuối cùng chỉ có thể hét lớn một tiếng: "Tôi, tôi không biết gì cả, đều là chị dâu tôi cho mượn cả đấy. Tránh ra tránh ra, bọn tôi phải về nhà đây."
Kiều Đại Sơn lập tức vội vàng thúc lừa đi nhanh, nhưng lừa lại đi không nhanh, bà Trương lại cứ chạy theo sau, "Ê ê? Nói cho mọi người nghe nhà các người thiếu bao nhiêu tiền xem nào. Tôi chắc chắn không nói với ai khác đâu."
Kiều Nhị: "Bà Trương, tôi thật sự không biết mà. Tránh ra tránh ra, lỡ ngói vỡ là chị dâu tôi đánh đấy."
Mọi người vừa nghe lập tức tránh xe lừa ra một đoạn.
Nhưng bà Trương vẫn cứ vừa đi vừa hỏi, có vẻ nhất quyết muốn biết được nhà họ đang nợ bao nhiêu tiền, rõ ràng thiếu nợ nhiều như vậy sao còn có người cho họ vay tiền mua ngói?
Hay là nhà họ Kiều quen biết với gia đình giàu có nào sao?
Chân Nguyệt vốn đang ở trong sân phụ giúp lột cỏ tranh trên mái nhà xuống, vì biết hôm nay Kiều Đại Sơn sẽ mang ngói về nên chờ đến khi họ về đến nơi là bên này có thể bắt đầu lợp mái...
