Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Cổ Đại Chủng Điền Dưỡng Hài Tử

Chương 48: Đụng tới Lâm Trân Nương




Dọc theo đường đi cũng gặp phải những thôn dân khác, tất cả mọi người hỏi bọn họ muốn đi đâu.

Khi Kiều Triều nói bọn họ đi lên núi, Chân Nguyệt nghe lén được hai người thôn dân đi xa nói chuyện phiếm: "Chắc chắn là đi kiếm ăn rồi, nhà họ Kiều thiếu nhiều tiền như vậy, có lẽ muốn bán thóc để trả nợ thôi, không có thóc thì chỉ có thể vào núi tìm thức ăn.""Đúng đấy."

Chân Nguyệt: ... Nàng thật sự không hiểu, rốt cuộc vì sao thôn dân ai nấy đều cảm thấy nhà bọn họ thiếu rất nhiều tiền? Chẳng lẽ là do Trương Bà tử, Chu bà tử suốt ngày rêu rao, nên mọi người mới tin chắc như vậy không chút nghi ngờ?

Đi vào chân núi, đi được một đoạn, Trình Cửu Ca liền thấy rất nhiều nấm, "Ta hái ít nấm." Vừa mới mưa xong, nên nấm lớn nhanh chóng, nàng thậm chí còn thấy cả mộc nhĩ trên những khúc gỗ mục ẩm ướt.

Chân Nguyệt cũng hái hết chỗ mộc nhĩ đó, về chuyện trồng mộc nhĩ thì Chân Nguyệt cũng từng nghĩ tới, nhưng nàng cảm thấy chuyện này cứ từ từ đã, ăn một miếng chẳng béo lên được, cứ lo gieo trồng lương thực tốt đã, rồi nuôi heo với gà cho tốt hãy tính.

Hái xong mộc nhĩ, hai người tiếp tục đi về phía trước, Chân Nguyệt chủ yếu xem mấy khúc gỗ, nàng sờ tay xem cây nào đủ cứng cáp.

Một lát sau, nàng liền chọn được một loại cây, một loại cây không lớn lắm, nhìn rất cứng. Cây này dưới gốc không có nhiều cành, lá cây cũng không nhiều, nhìn có vẻ rất dễ chặt."Chọn cây này đi, làm trước một ít, về thử xem sao. Nếu được thì ngươi và cha hoặc Kiều Nhị đến chặt thêm, ngươi thấy thế nào?" Chân Nguyệt hỏi ý kiến Kiều Triều."Được.""Vậy được, ngươi chặt cây này trước đi. Ta qua một bên xem.""Ừm; ngươi đừng đi quá xa.""Ừ."

Chân Nguyệt liền đi qua một bên tìm chút rau dại quả dại nấm gì đó, còn Kiều Triều thì đang ra sức chặt cây.

Không lâu sau, Chân Nguyệt đã tìm được một đống đồ, chất đầy cả sọt của Kiều Triều, Tiểu A Sơ ở bên cạnh không biết chuyện gì xảy ra thì khúc khích cười.

Chân Nguyệt thấy Kiều Triều bên kia còn đang mồ hôi nhễ nhại, nàng ngồi xuống một bên đùa với Tiểu A Sơ, "Tiếu Tiếu cười, bộp bộp bộp, nương, nương, biết tại sao kêu không?"

Tiểu A Sơ giơ tay về phía Chân Nguyệt, vẫn luôn bộp bộp bộp, không biết đang cười cái gì, bỗng nhiên từ trên cây rơi xuống một con sâu, vừa đúng lúc rớt vào quần áo của Tiểu A Sơ, Chân Nguyệt nhanh tay lẹ mắt liền nghiền chết con sâu đó.

Nàng ngẩng đầu lên thấy không được an toàn lắm, liền ôm Tiểu A Sơ vào lòng, nuôi con nhỏ đúng là một chuyện tốn sức.

Kiều Triều ở bên kia chặt củi, thỉnh thoảng nhìn sang một cái, liền thấy Chân Nguyệt đang đùa với con, không biết vì sao, trong lòng hắn lúc này xuất hiện một cảm giác không tên, cảm giác thỏa mãn? Vui sướng? Phức tạp?

Nói tóm lại, trong lòng có chút ấm áp.

Thấy thời gian không còn sớm, Kiều Triều vác một bó củi, Chân Nguyệt vác sọt, tay cầm giỏ, hai người chậm rãi đi xuống núi.

Kiều Triều đi phía trước, Chân Nguyệt đi phía sau, hai người đi ra khỏi núi rồi theo đường nhỏ về nhà, lúc này, có một người nghênh diện đi tới, là Lâm Trân Nương, vừa thấy Kiều Triều, nàng ta liền tiến lên chắn trước mặt Kiều Triều, "Kiều đại ca."

Kiều Triều ngẩng đầu, có chút nghi hoặc, một hồi lâu mới nhận ra là Lâm Trân Nương, hắn gật gật đầu chuẩn bị lách qua nàng ta để đi.

Lâm Trân Nương lại một lần nữa chắn trước mặt hắn, có chút cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Lần trước cảm ơn Kiều đại ca, nếu không có Kiều đại ca, chắc ta đã không còn mạng rồi." Nàng ta thấy mồ hôi trên trán Kiều Triều, liền lấy khăn tay ra, "Kiều đại ca, để ta lau mồ hôi cho anh nhé."

Kiều Triều lập tức lùi lại mấy bước, nhíu mày nhìn người trước mặt, bọn họ thân nhau lắm sao? Vừa lúc đó Chân Nguyệt từ phía sau đi tới, "Ngươi đứng đây làm gì? Mệt rồi sao? Nếu không ngồi xuống nghỉ chút?"

Kiều Triều nghiêng người để Chân Nguyệt thấy Lâm Trân Nương đang đứng trước mặt hắn.

Chân Nguyệt sững sờ một chút, "Cô là ai?"

Lâm Trân Nương vừa thấy Chân Nguyệt, thân thể liền run rẩy, cái thân hình liễu yếu đào tơ vốn đã ẻo lả nay lại càng thêm mong manh, mặt tái mét, liền hành lễ với Chân Nguyệt, "Chân tẩu tử, tôi là Trân Nương. Cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ đến cảm ơn Kiều đại ca vì lần trước tôi ngất xỉu, anh ấy đã giúp tôi."

Vừa nói, thân thể nàng ta lại lung lay sắp đổ, nhìn trông có vẻ như muốn ngã đến nơi.

Chân Nguyệt vội vàng lui về phía sau mấy bước, "Ngươi ngã thì đừng có ăn vạ đấy nhé? Nếu Trương Bà tử dám tới đây đòi tiền, ta sẽ đến nhà ngươi ăn vạ đấy."

Lâm Trân Nương cứng người, thấy mình đã ổn định được thân thể, nếu Chân Nguyệt đến nhà họ Trương, thì chắc nàng lại bị Trương Bà tử đánh cho một trận nữa."Thật, thật xin lỗi." Lâm Trân Nương nhìn rất nhút nhát.

Chân Nguyệt nhìn Kiều Triều: "Nàng ta đến cảm ơn ngươi đấy, ta đi trước." Nói xong Chân Nguyệt liền lách qua Kiều Triều đi về trước.

Cái dáng vẻ Lâm Trân Nương này vừa nhìn là thấy rất dễ bị bắt nạt, nghe nói thường xuyên bị Trương Bà tử ngược đãi, người không đứng lên được, không có tinh thần phản kháng thì đương nhiên sẽ bị người ta ngược đãi?

Kiều Triều: "... Chờ ta một chút." Hắn cũng vội vàng đuổi theo, nhưng vẫn kịp nói một câu: "Cứu cô không phải là tôi, cô đi mà cảm ơn người đã cứu cô đi."

Hắn chỉ hô người tới mà thôi, tính ra thì, lau mồ hôi cho hắn là cái gì? Người này thật kỳ quái.

Kiều Triều lắc đầu, đuổi theo bước chân của Chân Nguyệt.

Chân Nguyệt quay đầu nhìn hắn một cái, rồi bỗng nhận ra câu nói lúc nãy của Lâm Trân Nương bảo nàng đừng hiểu lầm, cái kiểu cách trà xanh này, đây là..."Có phải nàng ta coi ngươi như cọng rơm cứu mạng mà coi trọng ngươi không? Nãy nàng ta muốn làm gì vậy?" Chân Nguyệt hỏi Kiều Triều.

Trên mặt Kiều Triều thoáng qua một tia ghét bỏ, việc Lâm Trân Nương coi trọng hắn khiến hắn có cảm giác bị vũ nhục, coi hắn là cái gì? Hắn đường đường... khụ khụ, hắn còn lạ gì cái dạng nhan sắc kia, nói thật thì cái bộ dạng của Lâm Trân Nương chỉ có thể nói là không xấu thôi.

Thì... Kiều Triều liếc nhìn mặt của Chân Nguyệt một chút, đến cả Chân thị cũng còn đẹp hơn nàng ta. Hơn nữa, người quá yếu đuối khiến hắn xem thường, người hèn yếu quá."Ta hình như mới gặp nàng ta có hai lần." Kiều Triều quan sát sắc mặt Chân Nguyệt, kỳ lạ, sao nàng ta lại không giận? Chẳng phải hắn là chồng của nàng ta sao? Tính tình của nàng ta đâu có vậy, lại không làm ầm lên?

Nhưng... mấy ngày ở chung này, Chân thị hình như cũng rất biết phải trái, nếu đối phương cũng bình thường."Gặp hai lần ngươi đã làm gì nàng ta?"

Kiều Triều vừa nghe thấy lời này trong lòng không thoải mái, cảm thấy Chân thị đang hiểu lầm mình, "Ta có thể làm gì nàng ta chứ? Ta đâu có làm gì nàng ta."

Chân Nguyệt: "Không phải, thôi đi, ý của ta là lúc đó ngươi và nàng ta đã cùng xuất hiện trong tình huống nào?"

Kiều Triều: "Không phải lần trước mưa to thấy có người ngã nên giúp đỡ chút thôi sao? Ta còn không thấy rõ người là ai, cha nói đó là nàng ta, còn lần trước có người ngã ở ruộng, là Nhị đệ đi gọi người tới, ta có làm gì đâu."

Chân Nguyệt mắt đảo một vòng, "Có lẽ chính là hai lần đó, nàng ta chỉ là thật lòng muốn cảm ơn ngươi thôi."

Kiều Triều: "Ha ha."

Chân Nguyệt: "..." Chuyện gì xảy ra vậy, người này lại dám như vậy với nàng? Thật là gan càng ngày càng lớn, lúc đầu còn phải nhìn sắc mặt của nàng mà.

Về đến nhà, hai người đều mệt mỏi, đồ đạc để Kiều Đại Sơn cất, hai người uống nước xong rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Tiểu A Sơ đã ngủ, Chân Nguyệt bóp bóp cái tay đang rũ xuống, đi lấy nấm hái về phơi một chút...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.