Nghỉ ngơi chưa được hai ngày, mọi người lại rục rịch thu hoạch lương thực, gần như nhà nào cũng ra đồng, trừ trẻ con.
Vài nông dân nhìn ruộng nhà mình mà thở dài, "Năm nay thời tiết thế này, lúa không được tốt, không biết có nộp đủ thuế không đây.""Nhà ta cũng vậy, trước còn bị lợn rừng giày xéo, xem ra năm nay khó khăn rồi."
Một nông hộ xoa bó lúa, bên trong xơ xác, xoa đi xoa lại mãi mới thấy vài hạt gạo."Khó khăn quá!"
Nhà nào cũng không khác mấy, nhưng không còn cách nào khác, vẫn phải nhanh chóng thu hoạch lương thực, trưởng thôn bảo quan binh thu thuế sắp đến rồi, chỉ độ nửa tháng nữa thôi.
Nhà Kiều thì khá hơn nhiều, ruộng lúa nhà họ khác với những nhà khác, hạt lúa trông mẩy hơn hẳn, Kiều Đại Sơn xoa vài bó, thấy chỉ có một bó là lép.
Kiều Đại Sơn rất hài lòng, nghĩ năm nay chắc sẽ có một cái Tết ấm no.
Cả nhà khom lưng gặt lúa, Kiều Triều lần đầu làm nên tay còn vụng về, thậm chí suýt cắt vào tay.
Hắn ở phía trước, Kiều Trần Thị và Kiều Đại Sơn gặt phía sau, Kiều Tam còn gặt nhanh hơn cả hắn.
Kiều Trần Thị đứng thẳng người nhìn hắn, "Lão đại, con sao thế? Sao gặt được có tí thế kia?"
Kiều Triều: "Ờ..."
Kiều Đại Sơn: "Có phải mệt chưa hồi sức không?" Dù sao hai hôm trước đi bán rau đã mệt lắm rồi.
Kiều Trần Thị: "Vậy con nghỉ ngơi một chút rồi làm tiếp." Nói rồi nàng xoa lưng rồi lại cúi xuống gặt lúa tiếp.
Mồ hôi từ trán rơi xuống đất bùn, mọi người đều mặt hướng đất lưng hướng trời, đây chính là cuộc sống của nông dân.
Kiều Triều không nghỉ, thử gặt một lúc thì quen tay, không bao lâu liền gặt trôi chảy.
Buổi trưa, Chân Nguyệt mang theo bánh bao, đồ ăn và nước ra ruộng, một buổi sáng mà cả nhà chỉ gặt được một mẫu đất.
Chân Nguyệt bày đồ ăn ở bờ ruộng, "Mau lại ăn cơm thôi."
Mọi người thấy nàng đến đều đứng dậy, Kiều Triều khom người đi mà thấy xương cốt kêu răng rắc... Đau quá.
Kiều Triều lê bước tới bờ ruộng ngồi phịch xuống, thở một hơi dài, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, gặt lúa mệt hơn cả làm đồ ăn. Hắn nhìn ra xa, trừ nhà hắn ra thì các nhà khác cũng xêm xêm.
Hắn còn thấy có người gánh từng bó lúa trên vai về nhà, may nhà hắn có xe lừa, không thì chắc còn vất vả hơn.
Đây chính là số phận của những người thấp cổ bé họng sao? Kiều Triều trầm tư.
Bỗng trên lưng bàn tay hắn đặt một chén nước, "Uống đi." Là Chân Nguyệt.
Kiều Triều giật mình, một hơi uống hết nước, có chút vị mặn? Chân Nguyệt lại đưa bánh bao cho hắn, "Mau ăn đi."
Kiều Triều ăn bánh bao với dưa muối, bỗng thấy bánh bao sao mà ngon thế.
Bên cạnh, Kiều Nhị Tiền Thị cũng đang ăn ngấu nghiến, Chân Nguyệt thì nhìn đám lúa trên ruộng nhà, nàng sờ thử, thấy lúa nhà mình có vẻ cũng tốt, không uổng công nàng hai lần đến chăm sóc.
Vừa rồi nàng đến đây, nghe có người ngồi trên bờ ruộng than thở về năm nay phải làm sao, hình như năng suất một mẫu không được tốt.
Chân Nguyệt sờ bông lúa thở dài một hơi, "Tứ hải không nhàn điền, nông phu vẫn còn đói chết."
Nàng ngồi xuống cạnh Kiều Triều, thì thầm câu này, Kiều Triều kinh hãi nhìn nàng.
Tứ hải không nhàn điền, nông phu vẫn còn đói chết, sao mà đúng thế?
Nghĩ đến mình trọng sinh vào một nông phu như vậy, Kiều Triều mới cảm nhận rõ cái cảm giác này, trong trí nhớ của nguyên chủ, từ nhỏ đến lớn rất ít khi được ăn no, thậm chí mỗi khi đến mùa đông có người chết đói.
Mấy ngày nay hắn nghe ngóng cũng biết năm nay mùa đông sẽ rất khó khăn, không biết có bao nhiêu người sẽ chết nữa.
Trước khi trọng sinh, nước nhà nghèo, hắn cũng thấy nhiều vùng đất cằn cỗi rồi, nhưng khi tự mình trải nghiệm lại khác sâu sắc như vậy.
Mọi người ăn xong nghỉ ngơi rồi lại làm tiếp, Chân Nguyệt cũng mang đồ về nhà, "Lát nữa ta sẽ bảo Tiểu Hoa mang nước ra." Tiểu Hoa đang ở nhà trông Tiểu A Sơ."Được."
Vừa về nhà đã nghe Tiểu A Sơ khóc oe oe, Tiểu Hoa đang dỗ nhưng Tiểu A Sơ vẫn khóc.
Chân Nguyệt vội cất đồ rồi vào phòng bế con lên, Tiểu Hoa và hai đứa em bên cạnh áy náy, "Đại cữu mụ, em vẫn khóc hoài, chúng con dỗ không được."
Chân Nguyệt: "Không sao, chắc là đói thôi, các con vào bếp ăn cơm trước đi.""Dạ."
Đại cữu mụ ngày càng tốt, lâu lắm rồi không mắng chúng nó.
Khi mặt trời lặn, Kiều Triều và mọi người cũng về, thật ra xế chiều cũng có người đã về rồi, chủ yếu là dùng xe lừa chở lúa về sân.
Cả nhà ăn cơm xong nghỉ ngơi, ai nấy cũng mệt muốn chết, tối đến mọi người đều ngáy o o.
Cả nhà bận rộn suốt mười ngày, đôi khi tối muộn còn phải thắp đèn đập lúa bằng gậy, ban ngày lại phải phơi thóc, Chân Nguyệt cũng vào phụ giúp. Mỗi lần mệt đến vừa ngả lưng xuống là ngủ, nàng càng thêm khao khát kiếm nhiều tiền hơn.
Nhất định phải kiếm thật nhiều tiền!
Vừa thu hoạch phơi phóng hết lúa, trưởng thôn đã thông báo quan thu thuế sắp tới, bảo mọi người chuẩn bị lương thực ra cây đa lớn."Nhà mình phải nộp bao nhiêu?" Chân Nguyệt muốn biết cuối cùng nhà mình còn thừa bao nhiêu lúa.
Kiều Đại Sơn bên cạnh đang chuẩn bị giấy tờ kê khai: "Chắc là ba thạch."
Hiện tại nhà họ một mẫu đất thu được khoảng hai thạch rưỡi, tức là hơn trăm cân một chút, còn nhà khác chắc tầm một thạch rưỡi, ít hơn nhiều.
Chân Nguyệt tính toán, khoảng 20% thuế lúa.
Kiều Đại Sơn: "Còn phải nộp thuế đinh 5 tiền, nếu không có tiền thì có thể nộp bằng lúa."
Chân Nguyệt tính nhẩm, thuế này thật không ít, thảo nào ai cũng thấy khó khăn, riêng thuế đinh nhà mình đã 5 tiền rồi.
Kiều Triều đứng bên cạnh cũng nhíu mày, vừa nghe hắn đã hiểu, không ngờ triều đình lại đánh thuế nặng như vậy, thời đại hắn không cao như thế, chẳng qua lúc đó nước nhà quá nghèo nên mới thấp, hiện giờ hắn đi thị trấn thấy cũng khá giả rồi, không ngờ thuế lại nặng thế.
Thảo nào nông dân khó khăn như vậy.
Nếu không đi săn, Chân thị không bán được đồ ăn kiếm lời thì có phải nhà hắn cũng khó khăn năm nay không?
Ngày hôm sau, nhà Kiều đã chuẩn bị xong, sáng sớm mẹ Chân Thị đã đến, nắm tay Chân Nguyệt rồi lén nói: "Nhà con còn dư lúa không, cho mẹ mượn ít. Lúa trong nhà năm nay không được nhiều, mai sợ không có mà nộp thuế."
Chân Nguyệt: "... Nhà con năm nay thiếu tiền, vừa hay mẹ đến, cho con mượn ít tiền đi, nhà con còn đang xoay đây."
Chân Dương Thị: "Ta vừa vào thấy sân nhà con đầy lúa thế kia, còn bảo thiếu, không được, con phải cho mẹ mượn, không thì anh trai con phải làm sao? Con nghĩ cho anh con đi chứ?"
Chân Nguyệt cười khẩy: "Vậy thì để anh ấy nghĩ cho con, mượn tiền cho con đi, dù sao cũng không có thì là không có thôi."
Chân Dương Thị quan sát nàng: "Con không phải con gái ta!"
Chân Nguyệt giật mình, Chân Dương Thị lại nói tiếp: "Ta thấy con đúng là tát nước ra ngoài, thành con gái nhà họ Kiều! Rốt cuộc con có cho mượn hay không? Không cho mẹ liền đi."
Chân Nguyệt làm mặt lạnh: "Không cho mượn! Thích thì tới, không thì thôi!"
