Lúc trở về đương nhiên dùng cỏ dại che hết đồ vật, nếu không về nhà mà đụng mặt người thì chắc chắn bị nhìn thấy, mà một khi bị nhìn thấy thì rất nhanh chuyện sẽ lan ra khắp thôn.
Trên đường về, hai người còn nhặt được ít quả dại. Ngày đông trời tối nhanh hơn, hơn nữa trên núi lại lạnh hơn, nên hai người bước đi nhanh chóng. Sợ Chân Nguyệt bị ngã, Kiều Triều còn kéo tay nàng cùng đi.
Chân Nguyệt liếc nhìn hắn một cái nhưng cũng không từ chối. Hiện tại hai người về muộn, phải nhanh chóng về nhà.
Khi ra khỏi núi, mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, nhưng trời chưa tối hẳn, hai người càng đi nhanh hơn.
Không biết có phải do trời sắp tối không mà trên đường không gặp ai khác.
Trong nhà, Tiểu A Sơ vẫn đang khóc, khóc oe oe rất lớn, Kiều Trần Thị dỗ thế nào cũng không nín."Lão đại và vợ lão đại còn chưa về sao?"
Kiều Nhị: "Vẫn chưa, không lẽ đại ca đại tẩu gặp chuyện gì rồi?"
Tiền thị: "Hừ hừ, có chuyện gì chứ? Cũng sắp về thôi."
Kiều Đại Sơn lấy một bó đuốc, "Ta đi tìm bọn hắn."
Vừa ra đến cửa, đã thấy hai người từ phía xa đi tới, Kiều Đại Sơn vội vàng đón, "Các ngươi cuối cùng cũng về, dọa c·h·ế·t cả nhà."
Kiều Triều: "Hôm nay chậm trễ mất chút thời gian."
Chân Nguyệt: "Là lỗi của ta." Nàng không canh được giờ giấc tốt.
Kiều Đại Sơn: "Cháu đích tôn đang khóc lớn kia kìa, vợ lão đại mau đi xem xem đi.""Ừ."
Vào đến sân, mọi người thấy họ về đều thở phào nhẹ nhõm, "Vợ lão đại cô rốt cuộc cũng về, chắc là cháu đích tôn đói rồi.""Không ai cho nó uống nước cơm à?"
Kiều Trần Thị: "Có cho uống rồi, nhưng sau đó nó không uống, vẫn cứ khóc."
Chân Nguyệt đặt giỏ xuống, "Mọi người cất đồ đi." Rồi nàng đi rửa tay một lần, mới bế con vào lòng, đứa trẻ hình như nghe thấy mùi hương quen thuộc mà không còn khóc nữa, nước mắt còn đọng trên lông mi.
Đầu nó dụi vào n·g·ự·c Chân Nguyệt, vừa nhìn liền biết muốn bú sữa.
Chân Nguyệt vội bế con vào phòng, mở vạt áo cho con bú, Tiểu A Sơ lập tức mút lấy mút để.
Tiền thị đang xem giỏ của Chân Nguyệt, "Oa! Sao nhiều cá vậy?"
Kiều Trần Thị đến xem, quả thật đúng là, hơn nữa còn có cả mấy con sâu không biết tên nữa, "Mấy cái này bắt ở sông sâu à?"
Kiều Triều: "Ừ, tôm sông với cả cua nữa, ăn được."
Kiều Trần Thị: "Nhưng mà, ta không biết làm."
Tiền thị: "Ta cũng không biết, ta đi hỏi đại tẩu làm như thế nào." Nàng cảm thấy đại tẩu nhất định là biết.
Tiền thị đi vào phòng Chân Nguyệt, "Đại tẩu, mấy con tôm sông với cua kia làm như nào?"
Chân Nguyệt: "Nếu nó chưa c·h·ế·t thì cứ để trong nước mà nuôi, đậy nắp lại, nhưng đừng đậy kín, chừa chút khe hở, mai làm tiếp.""Được."
Cho con bú xong, đưa con cho Kiều Trần Thị, Chân Nguyệt mới đi ăn cơm, đồ họ mang về đã được cất kỹ, còn mấy con cá thì định làm thành cá khô.
Trưa ngày thứ hai, Chân Nguyệt đích thân vào bếp, chủ yếu là làm cua với tôm, cua thì cắt rồi xào lăn trực tiếp, còn tôm thì bỏ đường gân trên lưng, tách đầu tôm và thân tôm ra, thân tôm thì rán, đầu tôm xào qua rồi gắp ra, còn lại nước tôm thì thả rau vào luộc thành canh.
Sau đó, thái một con cá, xào một đĩa dưa muối, như vậy là xong bữa.
Mọi người chưa từng ăn tôm cua bao giờ, đều nhìn Chân Nguyệt ăn, chỉ thấy Chân Nguyệt cầm một cái càng cua lên, cắn vỡ lớp vỏ bên ngoài rồi kéo thịt bên trong ra ăn."Chỉ cần lôi được thịt ra rồi thì ăn kiểu gì cũng được. Hôm nay cua không nhiều, mỗi người ăn một ít thôi, nếu thấy rát miệng thì sau này không được ăn." Chân Nguyệt lại ăn một con tôm."Vì sao?" Tiền thị hỏi.
Chân Nguyệt: "Rát miệng là bị dị ứng, chứng tỏ ngươi không ăn được thứ này.""À."
Mọi người liền hào hứng ăn, vừa ăn một chân cua, Tiền thị cảm thấy rất ngon nhưng mỗi người chỉ được ăn một miếng nhỏ.
Tiền thị liếm môi, vẫn thấy quá ít.
Thế mà không bao lâu, miệng nàng bỗng dưng s·ư·n·g lên, nàng cảm thấy có gì đó không ổn, Tiểu Niên đứng bên cạnh thấy miệng nàng liền nói, "Nương, miệng của người lớn ra kìa."
Mọi người liền nhìn sang Tiền thị, Chân Nguyệt lập tức kiểm tra, p·h·át hiện chỉ sưng mỗi miệng thôi, "Ngươi thấy không khỏe chỗ nào sao?"
Tiền thị: "... Miệng hơi tê tê, đại tẩu, đây chính là bị dị ứng sao?"
Chân Nguyệt: "Đúng là dị ứng rồi, nhưng không sao, sau này không được ăn nữa. Ngày mai mà vẫn không khỏi thì đi khám đại phu."
Tiền thị muốn khóc mà không ra nước mắt,... Trời ạ, sau này nàng không được ăn đồ ngon như vậy nữa sao?
Chân Nguyệt: "Thôi thì tôm cũng đừng ăn nữa. Nhưng trước ngươi ăn cá thì không sao, sau này ăn cá vậy."
Tiền thị cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi người ăn hết cua tôm, còn mình chỉ có thể ăn món khác.
Tối đi ngủ, Tiền thị trằn trọc không yên, nàng vỗ vỗ Kiều Nhị bên cạnh, "Phu quân, ngươi nói ta có thể lấy đ·ộ·c trị đ·ộ·c, ăn thật nhiều tôm cua không, biết đâu sau này ta sẽ không bị dị ứng nữa?"
Kiều Nhị: "... Ta thấy nàng cứ nghe lời đại tẩu thì hơn. Hơn nữa không phải đại tẩu còn bảo hai thứ đó có tính hàn, ăn nhiều không tốt sao? Sau này đừng ăn."
Tiền thị: "Thứ gì cũng không ăn nhiều được à?" Mùi cua ngon như vậy mà nàng chỉ mới nếm thử một chút, sau này cũng không được ăn nhiều, đau lòng quá đi?
Kiều Nhị: "Cái này ăn nhiều có thể không tốt cho việc mang thai."
Thật ra, Chân Nguyệt nói là phụ nữ mang thai thì không nên ăn, Kiều Nhị nghe nhầm.
Tiền thị: "Vậy thì thôi vậy." Nàng vẫn muốn sinh con mà.
Sau đó trời càng ngày càng lạnh, Kiều gia đã bắt đầu dùng than củi để sưởi ấm trong nhà, sau khi đặt than củi vào, họ mở hé cửa sổ, bên cạnh than thì để một bát nước, cả nhà ngồi quanh sưởi ấm vừa trò chuyện.
Còn về cái gọi là lò sưởi thì không có, Chân Nguyệt cảm thấy cái vùng của họ, nếu theo bản đồ kiếp trước thì chắc thuộc vùng phía nam, chỉ là không biết phía nam nào thôi.
Kiều Trần Thị đang giúp Kiều Đại Sơn vá quần áo, Tiền thị không biết đi đâu mang về một ít lạc, đang đặt trên bếp nướng đây, nướng chín liền bảo Kiều Nhị bóc vỏ cho ba cô con gái nhỏ ăn, còn chính họ cũng ăn.
Kiều Tam cũng không đi học nữa đã được nghỉ rồi, mỗi ngày ngoài việc ghi sổ thì chỉ đọc vài quyển sách của mình, còn thì giúp việc nhà, hiện tại thì đang dạy ba cô con gái nhỏ học chữ.
Đây là Chân Nguyệt yêu cầu "Tam đệ nếu rảnh thì dạy Tiểu Hoa các nàng học chữ." Khi Chân Nguyệt nói ra câu này, mọi người đều ngạc nhiên đến ngây người, bọn họ căn bản không cảm thấy con gái cần phải biết chữ.
Tiền thị cãi cả họng, "Đại... Đại tẩu... Tiểu Hoa các nàng đâu cần biết chữ chứ?"
Chân Nguyệt đang bế Tiểu A Sơ, "Vì sao không cần?"
Tiền thị: "Biết chữ có ích lợi gì đâu?" Chúng nó có đi làm kế toán được đâu.
Chân Nguyệt: "Sao lại không dùng được? Sau này thấy giấy tờ còn biết đó là gì, khỏi sau này bị người l·ừ·a, ép phải điểm chỉ thì sao? Với lại cô nghĩ xem mấy bà chủ của nhà giàu người ta có biết chữ không?"
Tiền thị: "Nhưng nhà mình chỉ là n·ô·ng hộ, với lại bọn nó cũng chỉ là con gái."
Kiều Trần Thị tuy không nói gì nhưng cũng có suy nghĩ giống vậy.
Chân Nguyệt: "Vậy ngươi cảm thấy một cô gái biết chữ có giá trị hay không biết chữ có giá trị hơn?"
Tiền thị: "Đương nhiên là biết chữ rồi." Nghe nói mấy con nha hoàn ở nhà giàu đều biết chữ cả đây mà...
