Về đến nhà, Tiền thị đem chuyện gặp Chân Dương thị kể cho Chân Nguyệt nghe: "Cái kia chị dâu cả... Ta sợ mẹ Dương lúc ấy muốn xem đồ nhà mình mua nên mới nói thế thôi, ta thật sự không có ý xấu."
Chân Dương thị dù sao cũng là mẹ Chân Nguyệt, nên sau khi nghĩ lại Tiền thị vẫn có chút lo Chân Nguyệt sẽ trách nàng.
Chân Nguyệt nói: "Không sao, lần sau gặp lại cứ làm vậy. Cũng mong ngươi có thể đối xử với mẹ ngươi như vậy." Ý nói đừng có mỗi lần đều vay tiền người ta.
Tiền thị ngượng ngùng cười, những người khác thì nàng không sao, nhưng cứ gặp mẹ đẻ là nàng lại mềm lòng, mỗi lần mẹ nàng than khổ, nàng lại chạnh lòng.
Bên này, Kiều Đại Sơn đang chuẩn bị làm đèn lồng, cũng không cần loại quá phức tạp, để đến tết thì treo ở cửa, sợ đến lúc đó bận, nên cả nhà làm trước. Kiều Nhị và Kiều Tam ở bên cạnh giúp đỡ.
Kiều Trần Thị đang ở trong phòng chuẩn bị đồ đã mua, xem còn thiếu gì không thì chợt "Ôi" một tiếng, "Quên mua bùa đào rồi! Thôi, để gần tết ta lại đi chợ mua sau vậy, không cần mua sớm làm gì."
Chân Nguyệt vừa lúc đi vào, nhớ tới Kiều Triều làm trâm cho nàng, "Để anh Kiều cả làm đi, anh ấy làm được.""Lão đại khi nào thì biết làm?" Kiều Trần Thị nghi hoặc.
Chân Nguyệt nói: "Chẳng lẽ không học thì không biết sao? Ta đi nói với anh ấy."
Kiều Trần Thị: "... Vậy ngươi hỏi Lão đại xem có được không, nếu không thì ta lại đi chợ mua, hoặc để cha ngươi làm."
Đợi khi Kiều Triều nghe Chân Nguyệt gọi làm bùa đào thì ngơ ngác: "À..." Thực ra hắn chưa từng làm.
Chân Nguyệt nói: "Trâm mà anh làm còn được, chút đó chắc chắn sẽ làm được."
Đối diện ánh mắt tin tưởng của Chân Nguyệt, Kiều Triều hơi do dự: "Cho ta xem thử bùa đào trước đi?"
Chân Nguyệt lập tức nhờ Kiều Trần Thị lấy bùa đào ra, kiểu đơn giản là viết tên môn thần hoặc khắc hình môn thần lên thôi.
Chân Nguyệt: "Khắc tốn thời gian quá, anh viết đi... Anh làm xong thì nhờ Tam đệ viết chữ lên là được."
Kiều Triều nói: "Được." Trước khắc trâm, hắn cảm thấy tay nghề đã tiến bộ, sau này làm thủ công chắc Kiều Đại Sơn sẽ không ghét bỏ Kiều Triều nghĩ.
Trong nhà vẫn còn gỗ đào, Kiều Triều đi chọn lấy một khúc gỗ, bắt đầu cưa bào gọt tỉa...
Chân Nguyệt đang cho Tiểu A Sơ bú sữa, xong đặt con xuống giường phòng Kiều Trần Thị, "Tiểu Hoa, giúp ta trông em với nhé."
Tiểu Hoa và Tiểu Thảo lập tức từ một bên chạy tới: "Dạ, thím cả."
Chân Nguyệt thì trở về phòng mình dọn dẹp, không biết có phải do trời lạnh không mà không thấy con gián nào, Chân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nàng thật sự rất ghét gián.
Trong phòng đồ đạc linh tinh rất nhiều, còn mấy bao tải lớn lương thực, vì trước trong thôn có trộm nên vẫn để trong góc phòng của bọn họ.
Phòng không lớn lắm, một cái giường, một cái tủ, một cái bàn nhỏ, còn thêm một cái bàn và vài cái ghế đã là chật hết.
Góc tường còn để dao găm và cuốc, chủ yếu là sợ nhà có trộm thì nhanh chóng cầm vũ khí lên chống trả.
Giường, tủ đều phải lau một lượt, Chân Nguyệt xách nước từ ngoài vào, chậm rãi lau chùi, trong nhà mỗi người đều bận rộn.
Hôm sau, Kiều Trần Thị đã bắt đầu ngâm đậu, mai sáng sớm sẽ nấu cháo mồng 8 tháng Chạp. Kiều Triều cũng làm xong bùa đào, chỉ cần nhờ Kiều Tam viết chữ lên nữa là được."Tam đệ, phiền em viết tên môn thần lên bùa đào." Kiều Triều đưa bùa đào cho Kiều Tam.
Kiều Tam nói: "Tên môn thần hả? Thần Đồ, Uất Lũy à? Được thôi."
Kiều Tam mang hai lá bùa về phòng, ngẫm nghĩ một hồi rồi bắt đầu viết... Kiều Đại Sơn và Kiều Nhị vẫn đang làm đèn lồng ngoài sân.
Trong phòng, Chân Nguyệt đang cùng Kiều Trần Thị và Tiền thị học cắt giấy trang trí... Chẳng qua mắt Chân Nguyệt thì học được, nhưng tay thì như không học được, cứ cắt là ra một hình thù quái dị.
Tiền thị đứng bên cạnh méo miệng: "Chị dâu... Chị trông Tiểu A Sơ đi, ở đây em với mẹ làm được rồi." Đừng có phí giấy đỏ nữa.
Chân Nguyệt: "... Ta cũng nghĩ vậy. Thôi, không cần phí cái này, ta cứ để trong phòng ta thôi." Nàng thả kéo xuống, đi lại chỗ giường ôm lấy con.
Cả nhà lại bận rộn một ngày, đến tối, Kiều Triều nhìn mấy tờ giấy dán cửa sổ trên bàn thì im lặng một chút... Đây là giấy dán cửa sổ sao?
Thấy Kiều Triều nhìn giấy dán cửa sổ mình cắt, Chân Nguyệt lên tiếng: "Sao thế? Đây là giấy dán cửa sổ mà? Đến lúc đó dán trên tủ là được rồi. Không cần dán trên cửa sổ."
Kiều Triều: ... May mà không dán trên cửa sổ, không thì hắn thấy mất mặt quá."Đây là nàng cắt sao?"
Chân Nguyệt: "Ừ hử."
Kiều Triều: ... Thì ra Chân thị cũng có thứ không làm được.
Đến đêm khuya, mọi người đều đang ngủ ngon thì bỗng ngoài kia vang lên tiếng la hét chói tai."Có hổ!""Á á á! Nhanh lên, có hổ kìa!"
Kiều Triều vừa nghe tiếng la hét đã bật dậy, cầm lấy dao găm chạy ra ngoài: "Nàng ở nhà đừng ra ngoài!"
Kiều Nhị nghe thấy cũng chạy theo ra ngoài. Kiều Đại Sơn định chạy ra thì bị Chân Nguyệt gọi lại: "Cha, cha đừng ra ngoài."
Kiều Đại Sơn dừng chân lại, Chân Nguyệt tiếp tục: "Hổ không phải lợn rừng, con sợ hổ xông vào nhà nên phiền cha ở nhà chờ."
Kiều Trần Thị sợ hãi vội kéo Kiều Đại Sơn về: "Vợ Lão đại nói đúng đó, nhỡ hổ xông vào nhà thì sao? Hổ chạy nhanh hơn mà?"
Kiều Đại Sơn gật đầu: "Ừ, cha không ra, cha đi đóng cửa cẩn thận lại. Gọi vợ Lão nhị với Lão tam lại đây, cả nhà mình vào chung một phòng. Vợ Lão đại ôm cháu ta vào phòng mình luôn.""Vâng."
Cả nhà ai cũng sợ hãi trốn vào phòng ngủ của Kiều Trần Thị và Kiều Đại Sơn, ba cô cháu gái cũng tỉnh dậy núp trên giường.
Tất cả đều không ngủ, bên ngoài lúc này dường như cũng không có động tĩnh gì, không biết tình hình bên ngoài thế nào.
Kiều Triều vừa cầm dao găm chạy đến thì con hổ lại nhảy lên nóc nhà một hộ gia đình, nhà đó trốn trong phòng cứ la hét thất thanh: "Cứu mạng với! Cứu mạng với!""Rống" một tiếng, con hổ kêu lên, nó thông minh nhảy xuống đất, húc vào cửa nhà, cái cửa vốn không chắc chắn, bị con thú lớn như vậy va thì xộc xệch.
Đám đàn ông trong thôn người nào cũng cầm vũ khí mà không dám xông lên, họ cũng sợ lắm: "Thôn trưởng, làm sao bây giờ?"
Hổ với lợn rừng không giống nhau, đó là hổ đó!
Kiều Phong nói: "Nhất định phải giết con hổ này, không thì nó xông vào nhà ăn người nhà thì làm sao?"
Kiều Triều đang quan sát tình hình, Kiều Nhị ở bên cạnh chân run run: "Anh cả, sao... Sao bây giờ?"
Kiều Triều nhìn hắn một cái: "Một lát nữa nếu đánh nhau thì em nhớ chạy, tốt nhất chạy về nhà trốn cho kỹ."
Bên kia hổ vẫn đang xô cửa, người bên trong không ngừng la hét kinh hoàng: "Á á á! Nó sắp vào rồi! Nó sắp vào rồi!""Ngô thị, ngươi ra ngoài cho nó ăn đi, thế nó ăn no thì sẽ không ăn hết chúng ta. Cũng sẽ không ăn thịt cháu ta!" Một giọng nói chanh chua vang lên.
Cô gái tên Ngô thị trợn tròn mắt: "Mẹ! Sao mẹ có thể như thế?"
Một cô gái khác run rẩy nói: "Chị dâu cả, chị ra đi? Chị ra chúng ta mới sống được!"
