Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Cổ Đại Chủng Điền Dưỡng Hài Tử

Chương 73: Kiều gia buôn bán lời đồng tiền lớn




Hai người ăn một chút đồ, Kiều Triều mới đem chuyện Chu Diễn cùng bọn họ nói kể lại.

Tiền thị rất cao hứng, vỗ đùi nhìn Chân Nguyệt, "Đây đúng là mối làm ăn lớn nha! Chị dâu, chúng ta làm thôi."

Chân Nguyệt: "Làm cái gì?"

Tiền thị: "Sau này chúng ta cung cấp đồ ăn hết cho tửu lâu nhà họ Chu à?"

Chân Nguyệt lắc đầu, "Nhà mình không có đủ nhiều, định kỳ đưa đồ ăn cho họ không ổn. Nếu mà làm giống Tống gia cũng không hay. Nhà mình giờ có mấy mẫu trồng rau vậy?"

Kiều Đại Sơn: "Trừ bốn mẫu cho thuê ra, chỉ có hơn một mẫu trồng rau cùng mảnh sau nhà nữa."

Tính ra thì tổng cộng có năm mẫu đất trồng rau. Nếu chỉ nhà mình ăn thì còn nhiều, nhưng mỗi lần đưa sang nhà Tống đều hai ba trăm cân, có khi ít hơn chút, phủ Chung, phủ Hoàng cũng vậy. Nếu thêm tửu lâu nhà họ Chu...

Phủ Tống người đông, nhưng hai ba trăm cân rau tiêu hao cũng rất nhanh, với lại người ta cũng có trang trại riêng, không thể chỉ ăn rau của nhà Kiều. Những nhà còn lại cũng gần như vậy, nếu giảm bớt một chút thì cũng không vấn đề lớn, chủ yếu là tửu lâu nhà họ Chu mỗi lần cần bao nhiêu rau mới đủ?

Nếu như tương tự Tống gia, cũng chỉ hai ba trăm cân, thì mỗi lần nhà họ ít nhất phải chở cả ngàn cân rau củ đến thị trấn, mà nếu có thêm mối khác thì sao?"Tửu lâu nhà họ Chu có nói cần loại rau gì không? Hay là có gì lấy nấy?"

Kiều Triều: "Không nói, mình có gì họ lấy nấy."

Chân Nguyệt nghĩ một chút, "Vậy thì năm sau mình có thể cung cấp cho tửu lâu nhà họ Chu, nhưng mà..." Chân Nguyệt khẽ gõ ngón tay lên đầu gối, "Mình kêu xe ngựa của họ đến chở, hoặc là người của họ tự đến hái cũng được, như vậy sẽ tươi hơn, mà họ muốn đến giờ nào cũng được.""Về giá cả có thể bớt một chút, như vậy mình khỏi phải đi đưa, chứ nhiều như vậy đưa không xuể mà mình cũng không có đủ thời gian."

Kiều Triều: "Chắc phải bàn với Chu Diễn một tiếng, nàng muốn đi không?"

Chân Nguyệt: "Không cần, ngươi đi bàn được rồi. Ta chỉ là một bà nông dân trồng rau bình thường, sao ta bàn được?" Chân Nguyệt nói mà không hề thấy chột dạ.

Kiều Triều: ... Chưa từng thấy ai là bà nông dân trồng rau bình thường như nàng.

Kiều Nhị: "Nếu rau không có thì sao? Hoặc rau chưa kịp lớn thì sao?"

Chân Nguyệt: "Vậy thì hết hàng, hết hàng thì không bán nữa thôi. Nếu mà ngày nào cũng có đủ thì rau nhà mình cũng đâu còn gì đặc biệt." Vật hiếm thì quý mà.

Kiều Triều: "Vậy đi, lần sau ra thị trấn ta lại đi hỏi thử.""Ừm."

Cho đến cuối năm, rau phía sau nhà dù mọc nhiều thêm nhưng Kiều gia không hái đem ra đưa cho tửu lâu nhà họ Chu, chủ yếu là nhà họ cũng phải ăn nữa.

Mà vốn dĩ cuối năm là thời điểm đòi nợ dữ nhất, bà Mã dạo gần đây vẫn luôn theo dõi Kiều gia, bà ta cứ lẩm bẩm sao nhà Kiều vẫn chưa thấy ai đến đòi nợ, không phải nói nhà Kiều mượn nợ hay sao?

Kỳ lạ thật? Nhà Kiều này không thể nhanh trả hết nợ được vậy chứ? Họ buôn bán kiếm được nhiều tiền thế sao? Bà ta chưa từng thấy ai vay nợ mà không bị phá sản bao giờ.

Lúc ra ngoài, bà Mã đụng mặt bà Trương, "Bà Trương, bà không phải bảo nhà Kiều mượn nợ sao? Sao giờ không thấy ai tới đòi nợ vậy?"

Bà Trương nghĩ ngợi cũng thấy đúng, "Đúng đó, sao chẳng ai đến đòi nợ hết vậy? Không lẽ nhà Kiều lừa mình?"

Bà Mã: "Không phải lúc trước bà nói nhà họ mượn nợ sao? Nếu không thì sao có tiền mua con lừa?"

Bà Trương: "Lúc đó ta chỉ đoán mò thôi, nhà Kiều có phủ nhận đâu?"

Bà Mã tức tối, giọng bà ta đanh lên, "Vậy có khả năng nhà Kiều vốn không có mượn nợ?"

Bà Trương lạ lùng nhìn bà ta một hồi, "Nhà Kiều có mượn nợ hay không thì liên quan gì tới bà? Bà làm gì mà tức giận vậy? Hay là nhà họ mượn nợ bà?"

Bà Mã hơi ngượng, "Cũng đâu có, tôi chỉ là thấy lạ thôi, lúc đó sao Chân thị không nghĩ đến vay mình chứ?"

Bà Trương suy nghĩ một lúc, bỗng bà ta vỗ đùi cái "bốp", làm bà Mã giật nảy mình.

Bà Trương kéo tay bà Mã nói, "Bà nói xem có khi nào nhà Kiều không mượn nợ không? Nhà họ tự kiếm tiền đó? Chân thị không vay mình không phải là vì không muốn vay mình sao? Nhất định là vậy!""Không được, mình phải đi hỏi cho ra lẽ mới được." Bà Trương nói rồi vội vã bỏ đi.

Bà Mã vẫn còn lấn cấn chuyện bà Trương nói nhà Kiều kiếm tiền. Kiều gia kiếm tiền á? Sao có thể chứ, nhà họ không phải lúc nào cũng nghèo rớt mồng tơi hay sao? Làm sao mà họ kiếm ra tiền được?

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Bà Mã ngơ ngác bỏ đi.

Hôm nay Tiền thị ở nhà chán quá nên lại ra ngoài, vừa đến gốc cây đa liền bị bà Trương kéo lại hỏi: "Tiền thị, nhà cô có phải kiếm được tiền rồi không? Không thì sao không thấy ai đến đòi nợ vậy hả?"

Tiền thị: ... Vừa ra ngoài đã bị hỏi chuyện này rồi sao? Nàng phải trả lời thế nào đây?

Tiền thị đành cười gượng, "Sao có thể, ha ha, tôi có việc về nhà trước đây." Tiền thị xoay người nhanh chân chạy về, hôm nay ra đường đúng là xui xẻo, thôi không ra ngoài nữa.

Bà Trương lại đang đánh giá bộ đồ trên người Tiền thị, rồi nói với mọi người: "Ê này, mấy người xem bộ đồ Tiền thị đang mặc có phải đồ mới không vậy? Hình như trước giờ có thấy nó mặc đâu?"

Mọi người nghe nói cũng thấy có lý, "Hình như đúng đó, ai da, cái cô Tiền thị kia, nhìn béo ra đấy.""Không những thế, còn mấy đứa con của nhà nó nữa, Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, Tiểu Niên ba đứa, trước kia ăn mặc không phải toàn đồ rách hay sao? Giờ thì mỗi đứa đều mặc đồ sạch sẽ.""Bà nói vậy tui cũng thấy đúng đó, hồi xưa Tiểu Thảo còn không có quần mà mặc nữa, đúng không, tui còn nhớ cách đây một năm vào cái lúc trời lạnh teo người, con bé nhà Kiều còn run rẩy đứng làm việc trong sân đây này. Bây giờ... chậc chậc chậc, đúng là khác bọt.""Hay là nhà Kiều này kiếm ra tiền thiệt hả? Mà cái bà Tiền thị hồi trước hay xanh xao vàng vọt, giờ có khi nào rảnh đi ra ngoài thế đâu, không phải trước toàn ở nhà làm việc hay sao? Mấy hôm nay trông bà ấy có vẻ nhàn hẳn.""Nhưng mà, nhà Kiều này lấy gì kiếm ra tiền chứ? Bọn họ còn mua cả con lừa nữa. Không phải bảo mượn nợ sao?"

Bà Trương: "Nợ với nần gì chứ, chắc chắn không mượn đâu, gạt mình hết đó, sợ mình đến nhà họ vay tiền đấy.""Không thể nào? Ghê tởm vậy luôn á?"

Tiền thị về nhà liền kể lại chuyện này, "Đúng là xui xẻo, vừa ra đường đã bị bà Trương hỏi sao nhà mình không có ai đến đòi nợ."

Kiều Nhị: "Không cần để ý tới bọn họ, giờ ta mới hiểu ra, bọn họ chỉ muốn xem nhà mình náo nhiệt thôi." Sau khi nhà kiếm được tiền, Kiều Nhị cũng có tự tin hơn, trước kia nhà nghèo khó nên hắn tự ti, bây giờ cuộc sống nhà khá hơn nhiều, nên hắn không để ý những chuyện đó nữa.

Tiền thị: "Ngươi nói đúng đó, cả đám không biết làm sao mà không muốn nhà mình được yên, nhất là mấy cái bà Trương, bà Chu đó."

Lúc này bên ngoài càng ngày càng nhiều đồn đoán, đa số đều nói Kiều gia buôn bán làm ăn trúng mánh. Thậm chí ngay ngày hôm sau đã có người tới gõ cửa, Kiều Trần thị đang quét sân, vừa mở cửa đã bị người ta hỏi: "Trần tẩu t·ử, nhà cô có phải kiếm được nhiều tiền không?" Người nọ vừa nói vừa liếc nhìn sân nhà Kiều...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.