Bà Chu ở nhà họ Kiều bị từ chối, trên đường về nhà vừa về đến nhà liền bắt đầu nói Chân thị các kiểu đanh đá."Nàng ta còn dám nói cháu ta thua kém con lừa nhà nàng? Ngươi nói nàng ta nói cái thứ gì!""Còn nữa, nhà bọn họ không phải là kiếm ra tiền sao? Mượn một chút thì làm sao? Vẫn là cùng thôn đấy thôi, thật là không có một chút lòng trắc ẩn nào! Tim gan chắc là nát hết cả rồi!" Bà Chu hùng hùng hổ hổ, "Nàng ta lại còn đẩy ta, nói ra thì nàng ta phải gọi ta một tiếng bà Chu lớn tuổi, vậy mà dám đẩy ta!"
Một bên bà Nghiêm đi ngang qua, "Bà Chu, ta hai ngày trước đi ngang nhà các người còn ngửi thấy mùi thịt, rõ ràng nhà bà không thiếu tiền chứ? Sao lại còn tìm người ta mượn?"
Bà Chu: "Ăn thịt thì có nghĩa là không thiếu tiền à? Đó là... đó là con trai tôi hiếu thuận tôi thôi. Tôi cũng có tiền gì đâu."
Bà Nghiêm cười mỉa mai một tiếng, "Ừ, tiền của con trai không phải là tiền."
Bà Chu: "Bà Nghiêm bà làm gì bênh nhà họ Kiều vậy? Có phải là bọn họ đã cho bà mượn tiền không?"
Bà Nghiêm: "Tôi đâu có dày mặt thế chứ; trước đây nghe nói Chân thị đi vay tiền các người một đám không ai cho mượn, giờ thì ngược lại đi mượn tiền người ta? Hừ, đừng tưởng là người ta Chân thị ngu ngốc như thế chứ?"
Bà Nghiêm nói xong liền rời đi.
Bà Chu tức nghẹn ở ngực, giận không phát tiết ra được, lúc về nhà nhìn thấy con dâu đang ngồi một bên lập tức mắng: "Cả ngày ở nhà không làm việc! Cả nhà chỉ biết dựa vào ta! Hừ!" Rồi ưỡn mông về phòng hờn dỗi bỏ đi.
Con dâu bà: ? ? ?
Sau nhà họ Kiều lại có mấy gia đình tới nói muốn vay tiền nhưng vừa nghe đến chuyện vay tiền, nhà họ Kiều đều không mở cửa, mặc kệ ngươi gõ cửa, tóm lại là không mở.
Có người thậm chí thấy bọn họ không nói không mở cửa liền bắt đầu chửi rủa ở ngoài cửa, sau đó Chân Nguyệt hắt nước tắm ra, không lâu sau có người kêu lớn một tiếng, rồi không ai còn dám chửi rủa nữa.
Rất nhanh đến đêm giao thừa, sáng sớm hôm nay, cả nhà đều đang bận rộn, lại có người gõ cửa, "Ai vậy?" Kiều Trần Thị hỏi một câu."Thông gia, là chúng ta đây!" Bên ngoài vang lên hai giọng nói.
Kiều Trần Thị nghi hoặc, gọi thông gia trừ bà Tiền thì không phải là mẹ đẻ của Chân thị sao? Vừa mở cửa, phát hiện hai người là cùng đến."Ôi, thông gia, hôm nay là giao thừa, giao thừa cát tường nha." Bà Chân đưa một cái giỏ, Kiều Trần Thị nhìn thấy bên trong có trứng gà, củ cải còn có một phần bánh ngọt, lại cho nhiều vậy?
Bà Tiền cũng đưa một cái giỏ, bên trong có mấy quả dại với mấy quả trứng gà, so với bà Chân thì có hơi keo kiệt.
Bà Tiền lại không cảm thấy có gì, còn tỏ vẻ thân thiết nói với bà Chân: "Chị Dương à, vẫn là nhà chị có tiền nha, lại còn có cả bánh ngọt. Lần sau tôi qua nhà chị ngồi chơi chút."
Bà Chân cười khan hai tiếng, "Để rồi tính." Trong lòng thì liếc mắt, lại còn gọi nàng là chị? Nàng rõ ràng nhỏ tuổi hơn nàng ta được không? Hơn nữa ai biết bà Tiền này qua nhà nàng làm gì, đừng có mà muốn đi vay tiền nha?
Kiều Trần Thị thì nghi hoặc hai người tại sao hôm nay lại tới "Giao thừa cát tường, chỉ là hai người sao hôm nay lại tới vậy?"
Bà Chân lập tức cười nói: "Đây không phải là có chút việc tìm con gái tôi đó thôi, đúng rồi, lâu như vậy không gặp cháu ngoại tôi, tôi cũng nhớ nó quá."
Kiều Trần Thị: ... Lâu như vậy mới nhớ đến cháu ngoại của bà ấy; trước đây cũng không nghe bà ta nói nhiều như vậy.
Bà Tiền: "Tôi cũng tìm con gái tôi, với lại tôi cũng nhớ cháu ngoại gái của tôi nữa."
Kiều Trần Thị: ... Nàng vẫn còn nhớ trước đây bà Tiền nói con Tiểu Niên nhà nàng là đứa con gái tốn tiền.
Kiều Trần Thị trong lòng thì phàn nàn, nhưng không dám nói ra mặt, chỉ mời hai người vào trong phòng sưởi ấm.
Bà Chân và bà Tiền vừa vào phòng phát hiện người nhà họ Kiều thế mà lại đang nướng than, đúng là xa xỉ!"Ôi chao! Lại đang nướng than nữa, nhà tôi củi cũng không đủ dùng luôn." Bà Tiền than thở một tiếng, nàng cũng không có nói dối, nhà họ Tiền đúng là không đủ củi, chủ yếu là con gái nhà nàng đi lấy chồng trong nhà chỉ có một đứa con trai, đứa con trai kia được chiều thành không làm được việc nặng gì, chủ yếu là nàng trông nom tài sản của gia đình, còn cả nàng đi làm việc.
Thỉnh thoảng đi qua chỗ con gái khác xin chút tiền, để con rể làm việc cho mình; trước kia nàng đến nhà họ Kiều còn có thể vơ vét một chút, nhưng giờ thì mỗi lần đến lại như không có gì, Kiều Nhị thì lại đi giúp chặt củi, việc kia thì càng không có nữa, trước đây thì còn có.
Bà Chân cũng rất kinh ngạc, nhà họ Kiều lại đang nướng than, hơn nữa than kia trông có vẻ tốt; vậy thì mọi người nói nhà họ Kiều kiếm được nhiều tiền đúng là thật?
Nhà họ Chân bốn con trai, lao động nhiều, củi thì ngược lại đủ, chỉ là than thì tuyệt đối không có, cùng lắm thì lạnh quá sẽ đốt chút củi ở sân, than củi kia lãng phí biết bao nhiêu củi mới làm ra được chứ?
Chân Nguyệt vốn ngồi một bên chơi với con trai, việc vệ sinh, làm bùa đào gì đó sớm đã làm xong, chờ đến trưa sớm sẽ tắm rửa rồi bắt đầu làm tiệc lớn để ăn giao thừa. Kiều Triều cũng ở bên nhặt rau, vừa chơi với con trai.
Bà Tiền thì đang giúp con gái Tiểu Niên nàng tết tóc, sắp sang năm mới, Kiều Trần Thị còn mua dây đỏ cho ba đứa bé gái trong nhà, Tiểu Hoa, Tiểu Thảo và Tiểu Niên đều rất vui, ba người xếp hàng đang để bà Tiền giúp tết tóc.
Khi bà Chân và bà Tiền vừa vào cửa, bà Tiền hơi sửng sốt một chút, "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"
Chân Nguyệt cũng nghi hoặc, sao hôm nay bà Chân lại tới đây?"Mẹ, mẹ tới đây có chuyện gì không?" Chân Nguyệt trực tiếp lên tiếng hỏi, còn rất tự nhiên đưa con trai cho Kiều Triều, Kiều Triều xoa xoa tay nhận lấy đứa con trai trắng trẻo của mình.
Tiểu A Sơ thấy là Kiều Triều liền bô bô cười với hắn, "Ba ba ba ba."
Kiều Triều lau nước miếng cho con, hai cha con ngoan ngoãn ngồi ở một bên xem.
Bà Chân vừa nghe Chân Nguyệt nói liền nói ngay: "Lời gì thế, mẹ đương nhiên là qua đây xem con." Nàng muốn đánh Chân Nguyệt, Chân Nguyệt nhanh chóng nghiêng người né tránh, bà Chân lúng túng một chút, rồi nhìn về phía Tiểu A Sơ, "Ôi, đây là cháu ngoại lớn của ta đúng không? Nuôi khéo quá đi!"
Phải nói, Tiểu A Sơ được nuôi trắng trẻo mập mạp không có con nhà ai mà nhìn thấy so với thằng bé đẹp trai hơn, không những thế, trên người cũng sạch sẽ tinh tươm, cổ đeo yếm, trên y phục thêu chữ phúc, còn cả đôi tất chân nhỏ, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn người.
Bà Chân nhìn mà trong lòng mềm nhũn ra, "Ôi chao, bé ngoan đáng yêu quá, cho bà ngoại ôm một chút."
Kiều Triều không chịu, trước tiên nhìn thoáng qua Chân Nguyệt.
Chân Nguyệt gật đầu rồi mới để cho bà Chân ôm một chút, bà Chân ôm con lên, đầu tiên là hôn hít vài cái, "Cháu ngoại lớn của ta thật là ngoan."
Chân Nguyệt: "Nếu đã ngoan như vậy, mẹ có mang quà cho nó không?"
Bà Chân: "... Ờ... Mẹ mang chút bánh ngọt tới mà."
Kiều Trần Thị ở bên cạnh gật đầu, "Tôi mang đồ vào bếp."
Chân Nguyệt: "Nhưng mà con trai tôi ăn có hết đâu? Mẹ, không có quà thì cho nó ít tiền đi, con mua đồ cho nó. Là cháu ngoại lớn đó, mẹ có mỗi một đứa cháu ngoại, mẹ không thương nó à?"
Trước mặt nhiều người như vậy, bà Chân đâu dám nói không thương, cuối cùng xót của đưa ra năm đồng tiền, Chân Nguyệt liền đưa một tay qua, "Mẹ, năm đồng ít quá, cho mười đồng đi."
