Kiều Triều lắc đầu, hắn cảm thấy mình hình như là một kẻ biến thái, nhưng mà... Trước đây sao không để ý đến chân của Chân thị đẹp đến vậy chứ?... Không phải, sao hắn còn đang nghĩ đến chuyện chân cẳng?"Tiểu A Sơ đâu?" Chân Nguyệt bên này xử lý chân xong thì ngồi lên giường.
Kiều Trần Thị: "Nó đang ngủ ở chỗ ta rồi; lúc nãy còn khóc nhè đấy.""Bế nó qua đây đi, ta xem nó nào.""Ừ."
Ôm đứa bé nhỏ được quấn kín đặt bên cạnh Chân Nguyệt, Kiều Trần Thị thì đi làm việc.
Đến chiều, Kiều Tam cảm thấy khỏe hơn nhiều nên tự mình hăng hái đi đưa cơm, Chân Nguyệt vì vết thương ở chân nên cũng không xuống giường, Kiều Trần Thị đã bưng thức ăn cho nàng tới tận nơi.
Kiều Trần Thị tuy yếu đuối nhưng nhìn cũng coi như một bà mẹ chồng tốt, nên Chân Nguyệt cũng rất có cảm tình với bà.
Tiểu A Sơ đã tỉnh từ lâu, tỉnh lại thấy nàng liền đòi nàng ôm, Chân Nguyệt trêu chọc nó một hồi làm nó cười khanh khách, Chân Nguyệt nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, bây giờ Tiểu A Sơ đã bụ bẫm hơn nhiều, xem tướng mạo, lông mày và mũi đều giống Kiều Triều, đôi mắt và mũi lại giống nàng, trông cũng là một đứa trẻ đáng yêu.
So với lúc mới sinh ra trông xấu xí, bây giờ nhìn tốt hơn nhiều. Khoảng nửa giờ sau, Kiều Tam mới về nhà, "Bố mẹ ăn xong còn phải tiếp tục làm việc nữa."
Kiều Trần Thị rất lo lắng, "Tối trời lạnh như vậy, sao không thể đợi ngày mai làm tiếp?"
Kiều Tam: "Khi bố và các anh ăn cơm, mấy tên quan binh kia lại đến bắt họ làm nhanh lên. Bố và các anh còn chưa ăn xong đã phải bắt đầu làm rồi."
Kiều Trần Thị cầu nguyện: "Ai. Hy vọng tối nay đừng có tuyết rơi nữa, nếu không ngã bệnh thì biết làm sao."
Buổi tối, Chân Nguyệt và đứa bé đang ngủ mơ màng thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một bóng người cẩn thận từng chút một đi vào.
Chân Nguyệt ngẩng đầu, giọng nói còn mang theo buồn ngủ, "Kiều Đại à?"
Kiều Triều nhìn về phía vị trí trên giường, "Là ta, ngươi ngủ tiếp đi.""Ừ." Chân Nguyệt trả lời rồi ngủ tiếp, bên kia Kiều Triều hì hụi sắp xếp đồ đạc xong xuôi thì cũng chui vào trong chăn, hắn quá mệt mỏi nên không lâu sau liền ngủ mất.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Chân Nguyệt mở mắt ra thì Kiều Triều đã không còn bên cạnh, chân Chân Nguyệt vẫn còn hơi đau nhưng không sao, nàng mặc quần áo chỉnh tề, cho Tiểu A Sơ đang tỉnh giấc ăn một ít đồ rồi mới bước ra ngoài, Kiều Trần Thị đang giặt quần áo ngoài sân."Kiều Đại họ đâu rồi?" Chân Nguyệt hỏi.
Kiều Trần Thị: "Sáng sớm đã lại đi xẻng tuyết rồi." Bà thở dài, "Vừa mới nghỉ ngơi được chút lại đã phải dậy."
Chân Nguyệt: "Có làm gì cho họ ăn không?"
Tiền thị từ trong bếp đi ra, "Ta buổi sáng đã làm mì cho họ, còn làm thêm mấy cái bánh bao để họ mang theo. Nước nóng cũng cho vào ống trúc để họ mang đi.""Vậy thì tốt rồi."
Về phía Kiều Triều, bọn họ lại cật lực làm việc thêm hai canh giờ nữa thì cuối cùng cũng làm xong đoạn đường của mình, đang định thu dọn đồ đạc về thì mọi người nghe thấy tiếng vó ngựa, một người mặc áo giáp cưỡi ngựa nhanh chóng phi về phía trước, phía sau là lính tráng, người thì cưỡi ngựa, người thì chạy bộ.
Những người đang xẻng tuyết sợ hãi liền chạy ngay vào rừng cây, Kiều Triều lại đứng ở ven đường mà không nhúc nhích, khoảng mấy trăm binh lính lướt qua trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy quân đội của Đại Chu ở nơi này.
Hắn để ý thấy trang bị trên người bọn họ tốt hơn nhiều so với thời Đại Hạ, ít nhất những người lính này đều mặc áo giáp.
Đợi những người kia đi qua, mấy người dân làng mới từ trong rừng cây chui ra, "Đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có quân đội?""Hèn chi giục chúng ta nhanh chóng xẻng tuyết, hóa ra là quân đội muốn đi qua sao?""Không phải là muốn đánh nhau đấy chứ?""Nhưng chỗ chúng ta cách biên giới xa như vậy, không thể nào đánh nhau ở đây được?""Có lẽ chỉ là muốn ra biên giới thôi? Nhưng mà người có vẻ hơi ít."
Mọi người bàn tán xôn xao, Kiều Nhị và Kiều Đại Sơn cũng đến chỗ Kiều Triều, "Đại ca, sao lúc nãy anh không chạy?"
Kiều Triều nắm chặt cái xẻng, "Chúng ta đâu có phạm tội, chạy làm gì?"
Kiều Nhị gãi gãi đầu, "Hình như cũng đúng."
Kiều Đại Sơn: "Chúng ta mau về thôi, không thì lão tam lại sắp phải mang cơm đến rồi.""Được."
Trên đường trở về lại đúng lúc gặp Kiều Tam đang chuẩn bị đi đưa cơm, thấy ba người trở về, Kiều Tam rất vui mừng, "Bố, Đại ca, Nhị ca. Sao mọi người lại về rồi?"
Kiều Nhị: "Làm xong rồi nên về thôi. Hôm nay nhà mình có món gì ngon thế?"
Kiều Tam: "Nương làm lạp xưởng và trứng gà."
Kiều Nhị xoa bụng, "Ta đói rồi, chúng ta mau về đi.""Được."
Về đến nhà, Kiều Trần Thị và mọi người cũng rất mừng, "Về rồi à? Chiều còn phải đi không?"
Kiều Đại Sơn: "Không cần đi nữa."
Kiều Nhị: "Bọn ta vừa làm xong đã gặp quân đội đi qua chỗ mà bọn ta vừa xẻng tuyết đấy. Không biết đã có chuyện gì."
Kiều Trần Thị vừa nghe thấy có quân đội liền sợ hãi, "Bọn họ không làm gì các con chứ?"
Kiều Nhị khoát tay, "Có thể làm gì chứ? Chúng ta đâu có phạm tội."
Kiều Triều cất đồ đạc rồi vào bếp liếc nhìn, "Chân thị đâu?"
Kiều Trần Thị: "Ở trong phòng ấy, chúng ta đã ăn xong rồi, các con rửa tay rồi vào bếp ăn cơm đi." Kiều Tam tay cầm làn đựng đồ ăn vốn chuẩn bị mang đi đặt lên bàn cơm.
Kiều Triều: "Để con vào xem nàng thế nào đã. Chân của nàng sao rồi?"
Kiều Trần Thị: "Không có gì đáng ngại, hôm nay có thể đi lại được rồi."
Kiều Triều vừa vào cửa phòng thì thấy Chân Nguyệt đang cho Tiểu A Sơ ăn bột củ sen, trên mặt nàng là nụ cười tươi tắn, khác hẳn với vẻ mặt không cảm xúc ngày thường, trông cả người có vẻ nhu mì hơn?
Nhu mì? Hắn lại thấy sự nhu mì ở Chân thị sao? Không hiểu sao, hắn lại nghĩ đến chân của Chân Nguyệt... Khụ... Thôi không thể nghĩ được, như biến thái vậy.
Nghe thấy tiếng động, Chân Nguyệt ngẩng đầu lên, "Về rồi à?"
Kiều Triều: "Ừ, chân nàng thế nào rồi?"
Chân Nguyệt: "Không sao, đỡ hơn nhiều rồi, ngươi ra ăn cơm trước đi."
Kiều Triều nhìn về phía lọ thuốc rượu trên bàn, "Còn đau không?""Có một chút, nhưng không sao.""Ta bôi cho nàng lần nữa." Kiều Triều cầm lọ thuốc rượu lên rồi đi đến trước mặt Chân Nguyệt ngồi xổm xuống, một tay kéo tất của nàng, động tác nhanh đến mức nàng không kịp phản ứng.
Chân Chân Nguyệt khẽ giật giật đã bị Kiều Triều giữ chặt "Đừng nhúc nhích."
Chân Nguyệt: ... Ta không muốn động, nhưng mà ngươi đừng sờ được không? Hơn nữa tay ngươi hơi lạnh.
Bôi thuốc rượu xong, Kiều Triều nhanh chóng đứng lên đặt lọ thuốc xuống, "Ta ra ngoài ăn cơm trước." Trông như thể rất ghét đôi chân của Chân Nguyệt.
Chân Nguyệt rụt chân lại, cảm thấy người này hôm nay kỳ lạ quá.
Đi ra bên ngoài, Kiều Triều lại dùng tay bịt mũi, một hồi lâu mới bỏ tay xuống thấy không có máu mũi mới hít một hơi thật sâu, trong lòng cảm giác bồn chồn dần bình tĩnh lại."Đại ca, sao anh lại đứng ở cửa vậy?" Kiều Tam từ nhà bếp đi ra thì thấy Kiều Triều vẫn đứng ở cửa phòng không biết làm gì.
Kiều Triều: "À, không có gì." Hắn đi rửa tay rồi vào bếp ăn cơm...
