Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Cổ Đại Chủng Điền Dưỡng Hài Tử

Chương 92: Tiết nguyên tiêu xem hoa đèn




Việc làm ăn khiến người trong nhà cũng bận rộn, trước tiên chọn một chút bùn đất mang về, Kiều Đại Sơn lại đi mua gạch.

Lúc mang gạch về, đi ngang qua trong thôn lại có người nói chuyện phiếm, một số người còn bàn tán nhà họ Kiều có thể muốn xây nhà."Đại Sơn, có phải muốn xây nhà không? Sao lại mua gạch?"

Kiều Đại Sơn: "À, không có, không có, chỉ là làm cái bếp lò nhỏ thôi.""Làm bếp lò dùng chút đá không phải tốt hơn sao? Sao lại dùng đến gạch?"

Kiều Đại Sơn cười cười không nói gì, hắn đã học được khi không biết nói gì thì cứ cười là được rồi, dù sao hắn cũng không giỏi ăn nói cho lắm.

Biết nhà họ Kiều không phải xây nhà, mọi người cũng không nói gì thêm, còn tưởng nhà họ Kiều buôn bán kiếm được nhiều tiền nên muốn xây nhà lớn.

Bếp lò vừa mới xong thì Nguyên Tiêu cũng đến."Nghe nói huyện lỵ hôm nay còn có hoa đăng để xem đấy." Người trong thôn nói chuyện phiếm."Thế tối nay các người có đi không?""Không đi không đi, sợ về muộn gặp phải thú dữ thì sao?""Cũng đúng."

Tiền thị nghe thấy cũng về kể cho mọi người nghe: "Nghe nói tối nay ở huyện lỵ có hoa đăng để xem, ta lâu lắm rồi không được xem." Hình như từ khi gả vào nhà họ Kiều liền chưa được xem nữa, trước khi gả thì cũng chỉ khi còn bé đi xem có một lần thôi, đi huyện lỵ xa như vậy, bình thường mấy người nông dân bọn họ sẽ không đi xem.

Tiểu Niên nhào vào lòng Tiền thị, "Nương, hoa đăng là thế nào vậy? Con chưa từng thấy bao giờ."

Tiền thị: "Ta nhớ là một thứ rất đẹp, ví dụ như con cá có đèn ở bên trong chẳng hạn.""Oa, sao có thể bỏ đèn vào trong cá được?" Tiểu Niên rất nghi hoặc, Tiểu Hoa và Tiểu Thảo cũng nghi hoặc, hoa đăng? Các nàng càng không thể có cơ hội xem.

Tiền thị: "Không phải, là dùng giấy làm thành hình con cá, bên trong bụng chắc là bỏ nến, ta cũng không rõ nữa, nương hồi còn bé xem có một lần thôi."

Kiều Nhị vừa nghe liền nhìn sang Kiều Triều: "Đại ca, hay là tối nay chúng ta đi huyện lỵ xem hoa đăng đi?" Hắn cảm thấy đi cùng đại ca chắc chắn không cần lo lắng vấn đề an toàn, giờ đại ca đã lợi hại hơn rồi.

Hơn nữa hắn còn thấy đại ca lúc rảnh buổi sáng còn đánh quyền trong sân, còn làm một vài động tác, trông rất lợi hại, hắn học theo một hai lần, nhưng cảm thấy mệt quá nên bỏ cuộc.

Kiều Triều thì nhìn Chân Nguyệt: "Đi không?"

Chân Nguyệt thấy mọi người đều muốn đi, "Vậy ăn cơm xong thì đi." Vừa hay xem hoa đăng thời cổ đại này là thế nào.

Mọi người vừa nghe tối nay muốn đi xem hoa đăng thì vô cùng vui mừng, Tiền thị lập tức đứng dậy: "Tối nay chúng ta ăn cơm sớm một chút, xuất phát sớm."

Kiều Nhị: "Con đi giúp xem lửa."

Tối nay lúc ăn cơm cũng không sợ đồ ăn bị nguội, nhà bếp được đặt trên bếp lò nhỏ, phía dưới là than củi, trong nồi hầm thịt khô, củ cải, đậu, dưa muối, nói chung là một nồi hầm, mọi người ngồi cạnh nhau ăn đồ ăn nóng hổi, cả người đều ấm áp.

Ăn xong, mọi người thu dọn một chút, Chân Nguyệt cũng cho Tiểu A Sơ mặc thêm quần áo thật dày, còn dùng chăn nhỏ quấn lại, đặt trên xe lừa.

Xe lừa có cái mui, che được một ít gió lạnh, Kiều Triều ôm Chân Nguyệt, Chân Nguyệt lại ôm con, những người khác cũng chen chúc vào, như vậy thì không lạnh.

Kiều Đại Sơn đánh xe ở phía trước, lát nữa lại đổi cho Kiều Nhị.

Cả nhà vô cùng vui vẻ đi huyện lỵ, đang mong đợi được thấy hoa đăng tối nay.

Đến huyện lỵ thì trời đã tối hẳn, nhưng cũng vừa vặn, trên đường có rất nhiều người, tối nay không giới nghiêm, rất nhiều người đều ra ngoài chơi.

Cất xe lừa xong, Kiều Triều và Chân Nguyệt đi cùng nhau, Kiều Nhị dẫn Tiền thị đi, Tiền thị tay kéo Tiểu Niên, "Kéo áo nương cẩn thận không? Coi chừng có bọn bắt cóc mang con đi mất, sau này không gặp được nương nữa là hết thịt ăn đấy."

Tiểu Niên một tay còn lại nắm chặt vạt áo Tiền thị: "Con biết rồi ạ."

Tiểu Hoa và Tiểu Thảo cũng bị Kiều Trần Thị và Kiều Đại Sơn kéo tay, Kiều Tam cũng đi cùng bọn họ, bọn họ đi trước, Kiều Nhị đi giữa, Kiều Triều và Chân Nguyệt đi sau cùng."Nếu có lạc nhau, chúng ta sẽ tập hợp lại ở xe lừa là được." Kiều Triều nói.

Mọi người không có ý kiến gì, dù sao người ở đây đông lắm.

Chân Nguyệt còn dặn thêm một câu: "Nhớ trông chừng Tiểu Hoa cẩn thận, ta sợ có bọn bắt cóc."

Kiều Trần Thị: "Biết rồi, con yên tâm." Mấy đứa con gái nhỏ dù không đáng tiền nhưng cũng sẽ có người lừa bán, ví dụ như bán đến những nơi mua vui chẳng hạn.

Xung quanh đều là các quán hàng nhỏ, trên lầu cũng có một số người đứng xem cảnh vật phía dưới.

Không lâu sau liền thấy có người bày bán hoa đăng, "Hoa đăng đẹp mắt, lại xem, lại ngắm này."

Chân Nguyệt và mọi người thấy liền đi đến, bên cạnh cũng có người đến xem.

Chân Nguyệt và mọi người chỉ xem chứ không có ý định mua, bởi vì có người vừa hỏi cái đèn hình con thỏ giá bao nhiêu, không ngờ lại đòi một lượng bạc.

Đừng nói là những cái đèn hình hồ ly, cá chép hay một vài loại đèn phức tạp hơn, giá còn đắt hơn nữa.

Đương nhiên cũng có một số đèn hoa sen giá vài chục đồng, rất nhỏ, nhưng vài chục đồng Chân Nguyệt cũng cảm thấy đắt.

Một đám người cuối cùng không mua cái đèn nào, nhưng vốn dĩ là ra ngoài xem đèn, đâu nhất định phải mua.

Kiều Triều thấy Chân Nguyệt vẫn nhìn một cái đèn không rời mắt, liền lên tiếng: "Có muốn mua không? Nếu muốn mua cũng được." Dù sao tiền của hắn đều là ở chỗ nàng.

Chân Nguyệt lại lắc đầu: "Không cần."

Kiều Triều: "Ta có thể vẽ thêm mấy bức tranh."

Chân Nguyệt: "Của hiếm thì quý. Đừng vẽ nhiều quá. Để sau lại mua cũng được, không thì về nhà nhờ cha làm là tốt nhất, cha làm đèn lồng được, hoa đăng chắc cũng làm được, ngươi biết vẽ, ngươi vẽ là được."

Kiều Triều nghĩ một chút: "Hình như là được đấy."

Chân Nguyệt: "Đi thôi. Nhị đệ muội và mọi người đã đi ở phía trước rồi.""Ừ."

Một đường đi dạo, xung quanh còn có một ít món ăn ngon, Tiểu Niên ở phía trước nuốt nước bọt, cuối cùng kéo áo Tiền thị chỉ vào một quán nhỏ bên cạnh nói muốn ăn, nàng chỉ vào một loại bánh ngọt, giờ có tiền, Tiền thị hào phóng mua cho nàng một cái.

Tiểu Hoa và mấy đứa thấy thì có chút hâm mộ, nhưng rất nhanh Kiều Trần Thị cũng mua cho mỗi đứa một cái, Tiểu Hoa và Tiểu Thảo đều rất vui vẻ.

Kiều Triều thấy vậy cũng đi mua một cái, sau đó đưa cho Chân Nguyệt, Chân Nguyệt: "... Ta không phải trẻ con."

Kiều Triều lại đưa tới bên miệng nàng: "Ăn đi."

Chân Nguyệt cắn một miếng, cảm thấy không ngon lắm, không biết có phải do không có đường hay không, thật nhiều món ngon đều không có.

Chân Nguyệt trong đầu đã nghĩ đến việc trồng mía hoặc khoai lang để chế đường, chỉ là thời đại này có hai thứ này không? Sau vẫn nên hỏi thử xem.

Chân Nguyệt ôm con, Kiều Triều thấy nàng ăn xong lại đưa bánh tới bên miệng, Chân Nguyệt lắc đầu: "Ngươi ăn đi, ta không ăn."

Thấy Chân Nguyệt có vẻ không thích lắm, Kiều Triều liền ăn hết cái bánh ngọt đó, đợi ăn xong hắn bỗng phát hiện... Hình như mình vừa ăn nước miếng của Chân Nguyệt.

Không đúng... Kiều Triều bỗng phát hiện gần đây mối quan hệ của mình và Chân Nguyệt hình như thân mật hơn rất nhiều, trên đường đến đây hắn luôn ôm nàng, hơn nữa vừa rồi còn cho nàng ăn đồ, giờ lại ăn đồ ăn thừa của nàng.

Kiều Triều dừng lại, nhìn Chân Nguyệt, sao mọi thứ bỗng nhiên trở nên quá đỗi tự nhiên như vậy?...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.