Người chết đói đầy đường, bệnh tật hoành hành khắp nơi.
Từ đầu đến cuối không một ai đứng ra cải thiện tất cả chuyện này."Bưu, ngươi dẫn Tiểu An đi dạo trong thành này!""Rất nhiều phàm nhân mang lòng oán hận với nạn đói này, chắc chắn sinh sôi tà ma, đừng để chúng có cơ hội làm loạn!"
Lý Nguyên không thể chịu nổi cảnh tượng địa ngục trần gian này nữa.
Nếu không có ai ra tay, vậy thì để hắn quản một phen vậy!
Shota Bưu da ngăm đen kéo tay Lý Tiểu An, lười biếng đáp một câu.
Lý Nguyên nghiêng đầu, ánh mắt rất nghiêm túc: "Bảo vệ cẩn thận Tiểu An, dù sao ngươi đã chịu ân của hắn!"
Shota Bưu hít một hơi sâu: "Trừ khi thần tiên ra tay, nếu không không ai có thể động đến hắn."
Ánh mắt Lý Nguyên thoáng chớp lên: "Cũng đừng làm tổn thương những phàm nhân đó, họ chỉ là bị đói đến phát điên thôi."
Shota Bưu lên tiếng, kéo tay Lý Tiểu An đi tuần tra khắp cả tòa thành."Trương Thiên Sinh, ta biết ngươi bản lĩnh cao cường, ngươi hãy đi xem xét hoàng cung Đại Nguyệt quốc đi, xem rốt cuộc là ai đang làm ngơ lạnh nhạt!"
Lý Nguyên quay sang nói với Trương Thiên Sinh.
Trương Thiên Sinh trừng mắt.
Cái tên nhãi ranh này đang sai khiến ai vậy hả!
Hừ, là tam giới chi chủ, vạn linh thủ tôn đó!
Lý Nguyên thấy hắn không nhúc nhích, không khỏi nhíu mày:"Ngươi trừng mắt làm gì, đây là việc chính sự!"
Trương Thiên Sinh nói: "Vậy ngươi đi làm gì?"
Trên mặt Lý Nguyên lộ ra một nụ cười lạnh lùng chưa từng có:"Mấy cái sơn thần đó, không phải bọn họ thích trốn tránh sao, ta nhất định sẽ khiến bọn họ lộ mặt!"
Lý Nguyên vừa nói xong liền lừa Trương Thiên Sinh đi điều tra chuyện hoàng cung.
Hắn có chút bực mình, người trung niên tao nhã này rõ ràng thoạt nhìn cũng có tinh thần chính nghĩa mà, sao cứ bảo hắn làm chút chuyện liền tốn nhiều nước bọt vậy chứ!
Không ngờ, trong lòng Trương Thiên Sinh lại càng không nói nên lời.
Cũng tại ngô che giấu thân phận, không so đo với ngươi đó!
Nếu không, xét cả đoạn đường đi, chỉ riêng mấy lời ba hoa lảm nhảm mà ngươi đã châm chọc ngô thì thiên đình trảm tiên đài đã đón ngươi rồi!
Bốn người chia thành ba đường.
Một đường trấn áp tà ma sinh sôi trong thành, một đường điều tra vấn đề bên trong hoàng cung.
Lý Nguyên thì trực tiếp hóa thành một làn khói xanh, nhanh chóng đến Thiên Vân Sơn nổi tiếng nhất ở quốc đô Đại Nguyệt quốc.
Lý Nguyên nhanh chóng leo lên, phát hiện phía dưới núi dù hỗn loạn tứ phía, nhưng miếu sơn thần trên núi lại bình yên vô sự.
Không hề có bất kỳ dấu vết đập phá nào.
Những người cúng bái hương khói, chen chúc trên đỉnh núi.
Những người cầu thần kia, quần áo tả tơi, gầy trơ xương, lại chỉ yên lặng quỳ, thành kính cầu nguyện.
Còn có một số người, từng bước dập đầu, chỉ mong cầu sơn thần hiển linh, cứu vớt Đại Nguyệt quốc khỏi loạn thế này.
Bên trong miếu, đồ cúng vẫn được bày biện chỉnh tề, không hề có bất kỳ dân lưu lạc nào đến cướp đoạt.
Là những người kia quên mất nơi này có đồ ăn sao?
Lý Nguyên nghĩ chắc không phải.
Chỉ có thể nói, sơn thần nơi này "Uy vọng cao dày, thủ đoạn cao minh"!
Những phàm nhân đó dù chết đói, dù ăn thịt lẫn nhau, cũng không dám đụng vào bất cứ thứ gì của sơn thần này!
Nếu trêu đến sơn thần nơi này tức giận, có lẽ hạ tràng còn nghiêm trọng hơn chết.
Dưới chân núi là loạn thế, trên núi lại an nhàn thái bình.
Lý Nguyên hoàn toàn không thấy vui, thậm chí càng thêm phẫn nộ.
Thiên Vân Sơn này rộng lớn bao la hùng vĩ, sinh cơ dạt dào.
Ngươi Thiên Vân sơn thần hương hỏa phong phú, cúng bái không ngớt.
Nhưng vì sao ngươi lại thờ ơ lạnh nhạt?
Lý Nguyên chẳng màng đánh giá phong cảnh Thiên Vân Sơn, xông thẳng lên đỉnh cao nhất của Thiên Vân Sơn.
Hắn xông vào miếu sơn thần cao nhất trên đỉnh núi.
Nhìn miếu lớn sơn thần Thiên Vân Sơn sơn son thiếp vàng lộng lẫy, Lý Nguyên trực tiếp dùng tiên lực truyền vang ra xung quanh:"Thiên Vân Sơn Thần, An Sơn Sơn Thần Lý Nguyên đến đây bái kiến!"
Trên đỉnh Thiên Vân Sơn trống rỗng, chỉ có một tòa miếu sơn thần rộng lớn cao ngất đứng đó.
Lý Nguyên hô hoán không nhận được bất cứ lời đáp lại nào.
Nhưng thần thức của hắn cảm nhận được, Thiên Vân Sơn Thần vẫn đang ở trong Thiên Vân Sơn!"Thiên Vân Sơn Thần! Vì sao không hiện thân ra gặp mặt!"
Lý Nguyên đè nén cơn giận trong lòng, lần này ngay cả giọng thật của mình cũng đã dùng đến.
Những phàm nhân dập đầu trên đỉnh núi ngẩng lên khuôn mặt khô gầy, kinh ngạc nhìn Lý Nguyên.
Có người suy yếu thấp giọng:"Tiểu tử, sao ngươi có thể bất kính vậy? Nếu chọc giận sơn thần, e là nạn đói này sẽ không kết thúc được đâu!"
Lý Nguyên ngước nhìn sơn miếu sơn son thếp vàng, một lần nữa bước lên phía trước, đi đến trước cửa miếu sơn thần."Thiên Vân Sơn Thần!""Ngươi đừng có giả chết! Ta biết ngươi đang ở trong núi!""Nạn đói này xảy đến quá quỷ dị, chắc chắn ngươi biết chút ít nguyên do!""Nếu có khó khăn gì, ta có thể cố hết sức giúp ngươi!"
Giọng hắn lạnh lẽo, phẫn nộ với việc Thiên Vân Sơn Thần trốn tránh không ra mặt.
Dưới chân núi là một mảnh loạn thế, những phàm nhân đang chịu đựng khổ ải.
Là sơn thần quốc đô Đại Nguyệt quốc, sao có thể hờ hững quan sát như thế?
Những phàm nhân kinh hãi thất sắc, vội vàng quỳ xuống không ngừng dập đầu.
Lòng họ đầy sợ hãi, sợ Lý Nguyên thật sự chọc giận sơn thần, khiến tai họa ập đến lần nữa.
Thậm chí, có một vài người cố gắng đứng dậy, muốn kéo Lý Nguyên đi.
Lý Nguyên chỉ nhẹ nhàng phất tay áo, tiên lực nhu hòa đẩy những phàm nhân ra."Tiểu tử, dù ngươi là một kỳ nhân dị sĩ, có chút bản lĩnh bên người, nhưng cũng không thể bất kính với thần tiên được!"
Một lão nhân râu tóc bạc phơ rơi nước mắt, đau khổ khuyên nhủ.
Bọn họ chỉ là phàm nhân mắt thịt, chắc chắn không nhận ra thân phận của Lý Nguyên."Mau quỳ xuống xin lỗi sơn thần đi, thành tâm chút, đừng có cố chấp nữa!""Đúng vậy, đừng nên chọc giận sơn thần, khiến ngày tháng của chúng ta càng thêm khổ sở!"
Những phàm nhân nhao nhao khuyên bảo, yêu cầu Lý Nguyên mau chóng quỳ xuống, rồi mau chóng rời đi.
Lý Nguyên cười.
Hắn không trách những phàm nhân này.
Hắn chỉ đột nhiên cảm thấy, thần tiên, có lẽ mới là mầm mống lớn nhất gây bệnh ở cái dị thế giới này.
Lý Nguyên im lặng lên tiếng:"Được!""Vậy ta quỳ một quỳ với hắn, xem Thiên Vân Sơn Thần kia, có dám nhận hay không!"
Lý Nguyên ngẩng đầu bước vào, trực tiếp lấy ba nén hương dài từ trong miếu.
Trên không trung đột nhiên vang lên tiếng sấm hạn, tựa như đang cảnh cáo hành vi của Lý Nguyên.
Nhưng Lý Nguyên chỉ nhanh chóng đi đến bên cạnh bồ đoàn trong miếu, hai đầu gối khuỵu xuống, không hề do dự quỳ xuống!
Bên trong miếu sơn thần đột nhiên xuất hiện một bóng dáng, vai rộng lưng dày, râu tóc xám trắng.
Những phàm nhân bên ngoài lập tức quỳ xuống thành một mảng lớn, mắt ngấn lệ:"Sơn thần đại nhân!"
Bóng dáng kia không hề để ý đến sự lễ bái của những phàm nhân, chỉ lóe mình, muốn ngăn cản Lý Nguyên quỳ xuống kính hương.
Nhưng lúc này lửa giận trong lòng Lý Nguyên đã bốc cao ngút trời!"Uy hiếp đến chính mình thì mới chịu hiện thân?""Muộn rồi!"
Lý Nguyên vung tay áo, tiên lực tuôn ra, chặn bóng dáng Thiên Vân Sơn Thần lại trong một khoảnh khắc.
Mà trong một khoảnh khắc này, Lý Nguyên đã quỳ xuống trước bồ đoàn, xoay người kính hương!
Trong khoảnh khắc, trên trời giáng xuống lôi đình, trời đất nổi cuồng phong loạn vũ!
Bất kể là Lý Nguyên hay Thiên Vân Sơn Thần vừa mới hiện thân, đều cảm nhận được, trong bóng tối, có hai dãy núi rộng lớn bị nhân quả liên lụy cùng nhau.
Có hai đạo ý thức mơ hồ cách xa ngàn dặm, đang giao tranh!
Chiến tranh giữa An Sơn và Thiên Vân Sơn, đột nhiên mở ra!
Thiên Vân Sơn Thần là một nam tử cường tráng, lúc này nhắm mắt thở dài:"Kỵ huý đã phạm, giữa An Sơn và Thiên Vân Sơn, không còn đường dung."
Lý Nguyên đứng dậy, cười lạnh một tiếng:"Đường sống?""Nếu như ngươi lưu cho dân chúng dưới địa hạt của mình một con đường sống, thì ta hôm nay hành động, cũng sẽ không đến nỗi không chừa cho ngươi một lối thoát!""Ngươi Thiên Vân Sơn Thần là sơn thần quốc đô Đại Nguyệt quốc, nếu không quản lê dân bách tính này, thì để ta quản!"
