"Tên khốn này, cơm mềm ăn đã không nói còn tẩy não cả con gái nhà người ta."
Nếu là người bình thường thì có lẽ cứ để hắn lừa gạt, nhưng cha của cô gái là người sáng suốt, sao có thể trơ mắt nhìn con gái bị lừa phỉnh mà làm ngơ?
Thế là, cha cô gái đã mạnh mẽ can thiệp, tìm người cho tên kia một trận nhừ tử.
Mọi người kể đến đây đều thấy may mắn cho bạn mình, nhớ ngày đó tên kia theo đuổi bạn mình cũng ra vẻ si tình không dời, cho dù bạn mình có thể tàn tật cũng biểu hiện tình cảm cao thượng không rời không bỏ, nhưng khi bạn mình bày tỏ thái độ tuyệt đối không chuyển nhượng tài sản cho hắn thì hắn liền lập tức lạnh nhạt đi, còn lấy công việc bận rộn làm cớ... Hóa ra bản tính hắn vốn là như thế, cuối cùng phải chịu cảnh bán thân bất toại thật quá hả dạ.
Kim Tĩnh thông qua chuyện của bạn mình mà lĩnh ngộ ra một đạo lý: Những kẻ trước kia không "bảo vệ" tốt mình, bất kể sau này có lý do gì hay hối hận đến cỡ nào, si tình đến đâu, thì cũng không thay đổi được bản chất rằng họ vẫn không thể làm tròn trách nhiệm "bảo hộ".
Nếu còn muốn ra vẻ thâm tình thì chắc chắn là có ý đồ khác!
Vì tiền tài, danh vọng, hay là vì tính mạng, thể nào cũng có một mục đích.
Trong đầu Kim Tĩnh như điện xẹt, lóe lên vô số mảnh ký ức. Tỉnh táo lại thì ở ngoài cửa, Đại Thanh vẫn đang thao thao bất tuyệt.
Chỉ là cái từ trường mị lực đặc biệt của hắn đối với Kim Tĩnh hoàn toàn vô tác dụng. Cho dù hắn nói nhiều hoa mỹ đến đâu, những lý do thoái thác có hợp lý và lay động lòng người đến mức nào đi nữa, giờ phút này đều không thể lay chuyển được quyết tâm của Kim Tĩnh.
Vì vậy, Kim Tĩnh không cần nghi ngờ cũng không cần phải thăm dò, Đại Thanh trong đầu Kim Tĩnh đã tự động bị gán cho cái mác tương tự với tên bạn trai cũ cặn bã của cô bạn thân.
Kim Tĩnh liên lạc với Yêu Yêu và Tiểu Tân trong cây đào nhỏ."Yêu Yêu, Tiểu Hắc tử, hai ngươi ở trong này lâu hơn ta, có biết con mãng xanh lớn kia có lai lịch gì không?"
Tiểu Tân đã chấp nhận việc Kim Tĩnh gọi mình là Tiểu Hắc tử, đáp: "Từ khi ta đến đây, trước sau thiên đạo đã phái đến hơn chục thổ địa thần, nhưng cuối cùng đều bị Lệ Nương, tức con hồ ly tinh kia dụ sát. Có hai thổ địa thần không bị Lệ Nương lừa, nhưng khi đại mãng xanh này ở đây giúp thổ địa thần xua đuổi mấy con sơn tinh dã quái thì được thổ địa thần tin tưởng, sau đó đi theo nó và không bao giờ quay lại nữa."
Yêu Yêu suy tư nói: "Thực ra, vừa rồi con mãng xanh nói nó được một thổ địa thần cứu thì đúng là thật. Khi đó, ta mới có chút ký ức. Thổ địa thần đời đó đã dùng thần lực gia trì cho con mãng xanh. Sau đó, nó tu luyện rất nhanh, thường xuyên đến đây chơi, thổ địa thần rất tin tưởng và cổ vũ nó tu luyện. Khoảng hơn ba mươi năm trước, thổ địa thần nói có việc phải đi, rồi không bao giờ trở về nữa."
Kim Tĩnh lại hỏi tiếp: "Yêu Yêu, vậy ngươi có nhớ lúc con mãng xanh bị thương nó có yêu lực chưa?"
Yêu Yêu: "Hình như là chưa. Ta nhớ là khi đó nó trộm trứng chim trên cây xà phòng gần ta thì bị ngã, thân thể bị gai xà phòng cào bị thương, vừa vặn rơi lên thần vị của thổ địa thần. Khi đó thổ địa thần còn nói đây là duyên phận gì đó, liền dùng thần lực cứu nó, nói việc nó có thể tu hành và có tạo hóa đến đâu thì phải xem chính nó..."
Kim Tĩnh: "Nói như vậy, con rắn lục tinh này cũng chỉ có chưa đầy trăm năm đạo hạnh."
Đối với việc tu luyện của động thực vật bình thường, trăm năm chỉ mới bắt đầu, căn bản không thể biến hóa.
Vậy nên, đối phương hoàn toàn dựa vào một tia thần lực kia để khai mở trí tuệ. Nhưng ngoài ra, tốc độ tu luyện nhanh như vậy, nhất định là còn có con đường tắt tu luyện khác.
Chẳng lẽ là... thần lực của mấy thổ địa thần kia?
Thần lực đối với yêu quái mà nói quả thực như tiên đan, có thể giúp tu vi tăng trưởng nhanh chóng.
Tựa như dã thú nếm được vị thịt người, sẽ muốn đi săn người.
Rõ ràng, việc mất tích của mấy thổ địa thần trước đây chắc chắn có liên quan đến Đại Thanh này.
Dù Yêu Yêu bọn họ không tận mắt thấy hắn ăn mấy thổ địa thần ra sao, hơn nữa trên người Đại Thanh có vẻ cũng không có tà khí đặc trưng của yêu vật. Ví dụ như trên người Lệ Nương, giờ Kim Tĩnh hồi tưởng lại mới phát giác dù nàng có ngụy trang kỹ đến đâu thì trên người vẫn luôn mang một loại khí tức tà ác.
Còn Đại Thanh thì không có.
Không có tà khí không có nghĩa là đối phương là một yêu tinh chính nghĩa, mà cũng có thể là dùng thần lực của thổ địa thần để tu luyện.
Chỉ là, với loại yêu không trực tiếp nhào vào ăn thịt người mà còn cần bày mưu tính kế thì không thể tùy tiện xử lý—— dù sao thì bình tụ linh thu nạp năng lượng thứ nhất là phải là tà linh ác linh, tổn thương yêu vật hiền lành khác.
Vậy nên, nàng vẫn phải mưu tính cẩn thận mới được.
Kim Tĩnh thông qua thông tin của hai tiểu yêu này, mặc kệ Đại Thanh ở ngoài cửa tiếp tục kể câu chuyện cảm động nửa thật nửa giả, mặc kệ.
Suy nghĩ một lát, nàng lấy 10 điểm thần lực còn lại trong 13 điểm ra, cho Tiểu Tân.
Một quả cầu nhỏ màu trắng lớn chừng đầu ngón tay bay về phía Tân, dễ dàng hòa vào thân thể hắn.
Lập tức, thân thể tròn xoe màu đen dần lớn lên, cho đến khi gấp đôi ban đầu thì mới dừng lại.
Một cái miệng, cái miệng ở giữa thân cầu đen xì mở toạc ra, như thể chia cả thân hình ra làm hai nửa, lộ ra hai hàng răng nhọn trắng hếu.
Yêu Yêu vây quanh Tân reo hò: "Oa, Tiểu Hắc tử ngươi lớn rồi, ngươi có răng. Tiểu Hắc tử răng của ngươi đẹp quá..."
Kim Tĩnh nhìn thấy miệng của Tân há ra khi vừa tiến hóa xong thì tim thắt lại, a, toàn miệng là răng giống như răng cá mập, đáng sợ quá đi. Vậy mà còn nói đẹp.
Gu thẩm mỹ của cây đào nhỏ thật không giống người thường.
Nhưng mặt ngoài Kim Tĩnh vẫn ra vẻ vui vẻ nói: "Thật vậy sao, răng của Tiểu Hắc tử đẹp thật, chắc ăn hạt đậu nhanh hơn người khác nhỉ. Chúc mừng Tiểu Hắc tử tiến cấp!"
Tân liếc nhìn Kim Tĩnh, hắn rõ ràng cảm nhận được con người này nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của đối phương thì không bắt bẻ được, chỉ nói: "Vốn dĩ ta gần tiến giai rồi, lần này ngươi cho 10 điểm thần lực vừa vặn. Bây giờ cuối cùng ta đã có vũ khí để tấn công..."
Kim Tĩnh rất đồng tình gật đầu: "Đúng vậy, nếu ai dám động vào Yêu Yêu nhà ta, thì chúng ta cắn hắn!"
Yêu Yêu nhảy nhót: "Ta cũng muốn, ta cũng muốn răng."
Kim Tĩnh buông tay, "Ôi, thật đáng tiếc, lẽ ra lần này Yêu Yêu có thể..."
Tân vội vàng ngắt lời Kim Tĩnh: "Để lần sau cho Yêu Yêu đi, ta đi cùng ngươi..." Bảo vệ Yêu Yêu.
Kim Tĩnh như thể không hề nhận ra rằng vừa nãy mình đã đánh tráo công lao của người khác, thuận miệng đáp: "Được được, chúng ta nghe Tiểu Hắc tử, lần sau mang Yêu Yêu đi."
Tân nhìn vẻ tươi cười và khó đoán chân tâm của cô thổ địa thần kia, lại nhìn Yêu Yêu phấn khích mà không hiểu việc cơ hội lập công và nhận được thần lực vốn dĩ thuộc về mình, nó suy nghĩ một hồi rồi đưa một chiếc lá hướng ra cửa sổ, truyền âm cho Kim Tĩnh: "Thổ địa thần à, con Đại Thanh kia vẫn đang đứng ở ngoài cửa, ngươi định làm gì?"
