"Đập nát nó đi, đập nát nó đi..." Những người còn lại cũng hò hét theo.
Kim Tĩnh nhìn đám người này, mắt mở to kinh ngạc.
Nàng từ khi nào đã trở thành tà thần? Còn câu cả hồn phách trẻ con người khác?
Rõ ràng là nàng bị vu oan.
Thật đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Ngay ngày đầu tiên tiếp quản vị trí, Kim Tĩnh đã lo lắng về vấn đề này: Thần vị được sinh ra từ tín ngưỡng của loài người, bình thường yêu ma quỷ quái không làm gì được thần, nhưng nếu như con người muốn phá hủy thần miếu thì sao?
Vì thế, việc đầu tiên sau khi nàng có được thần lực còn sót lại là nâng cao hồn thể của mình, và sau khi có thể di chuyển vật thể thật, nàng bắt đầu chế tạo một vài vũ khí vật chất.
Không ngờ nỗi lo lắng của mình lại nhanh chóng trở thành sự thật như vậy.
Kim Tĩnh đương nhiên sẽ không tùy ý để bọn họ đập phá.
Nàng là thần che chở vùng đất này, giống như người mẹ của mảnh đất này vậy.
Vấn đề bây giờ là đám trẻ con không nghe lời, không, rất có thể là do đám trẻ con bị kẻ xấu lừa gạt, hiểu lầm nàng là người mẹ của chúng, rồi quay lại làm tổn thương mẹ mình.
Cho nên nàng là mẹ thì không thể để con mình tùy tiện làm hại được.
Con trẻ không hiểu chuyện thì nên dạy dỗ, nhất định phải giáo huấn.
Kim Tĩnh hồi tưởng lại mấy bộ phim truyền hình đã xem khi còn sống, những vụ tụ tập gây rối đó, thật ra chỉ có vài tên cầm đầu làm loạn, đánh trống reo hò mà thôi.
Loài người giống như đàn cừu vậy, đều có tâm lý bầy đàn, một khi đặt mình vào trong quần thể, họ sẽ tự nhiên giảm khả năng phân biệt và chạy theo đám đông để có được cảm giác được quần thể công nhận.
Lúc này mà nhảy ra giảng đạo lý với họ thì vô dụng, chỉ càng đẩy mình vào tình thế bị động hơn.
Dù sao thì trước kia Kim Tĩnh cũng đã xem trên tivi, cảnh nhân vật chính bị đám người tụ tập đánh cho một trận, lúc đó có ai đó đến cứu.
Điều đó khiến nàng không khỏi nhớ tới câu nói mà Đại Thanh đã buột miệng trước khi rời đi vào tối hôm qua — nếu trước đó đối phương thể hiện bản thân mình để gây hảo cảm với nàng, nàng có thể không nhận tình đó vì chưa thật sự lâm vào nguy hiểm. Nếu bây giờ để bọn người trong thôn này gây rối thành công, Đại Thanh lại tới diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân, thì cho dù không muốn thừa nhận cũng không được, trên thực tế sẽ tạo thành nhân quả.
Trước kia xem phim, Kim Tĩnh không hiểu vì sao hai nhân vật chính vốn không liên quan, lại trải qua hết lần này đến lần khác hiểu lầm và vô vàn sai sót, cuối cùng lại đến được với nhau.
Bây giờ nàng đã hiểu, tất cả là vì nhân quả.
Hết lần này đến lần khác hiểu lầm và sai sót vô tình tạo ra những nhánh nhân quả phức tạp giữa họ, liên kết vận mệnh của họ lại.
Cho nên, nàng tuyệt đối không thể để cho con mãng xà tinh từng khiến nhiều vị thổ địa thần trước đây biến mất có cơ hội nảy sinh bất cứ liên hệ nhân quả nào với mình!
Sau khi quan sát kỹ, Kim Tĩnh nhanh chóng phát hiện, người tên Vu Nhị Bá kia chắc là khổ chủ, cho nên điểm nộ khí cao nhất, còn những người khác về cơ bản điểm nộ khí chỉ khoảng hơn chục điểm, là bị xúi giục mà thôi.
Ngược lại là gã dân làng tên Nhị Lại Tử kia...
Hắn không phải khổ chủ, nhưng lại náo nhiệt nhất trong đám đông, về cơ bản là hắn không ngừng kích động cảm xúc của mọi người. Hắn tỏ ra vô cùng phẫn nộ và căm hận, nhưng điểm nộ khí lại chỉ có hơn hai mươi điểm.
Cho nên, Vu Nhị Bá và Nhị Lại Tử mới là mấu chốt của đám người này.
Trước đây Kim Tĩnh xem những loại kịch bản tụ tập gây rối như vậy, cũng từng nghĩ nếu mình đối mặt với tình huống này thì nên làm gì?
Nàng cảm thấy chắc chắn mình sẽ không giống như nhân vật chính trong phim truyền hình, phí lời khuyên bảo đạo lý với những tên bạo dân kia, bắt giặc phải bắt vua, chỉ cần dẹp được kẻ cầm đầu thì những kẻ còn lại tự khắc dễ đối phó hơn.
Bây giờ rốt cuộc cũng có cơ hội cho nàng thực hiện ý tưởng của mình, không nói nhiều nữa, bắt đầu làm thôi!—— Lười nói đạo lý, trước khống chế cơ thể đối phương, sau đó quay ngược lại bắt bọn dân làng không được gây rối là xong.
Nhưng khi nàng vừa tới gần Nhị Lại Tử, một luồng hắc khí đột nhiên đánh tới nàng.
Kim Tĩnh vội vung mạnh cây gậy gỗ ra, hắc khí lại đột ngột rút về.
Đi theo hướng hắc khí rút lui, nàng mới phát hiện ra hơi thở ác quỷ, nhưng lại nhanh chóng ẩn vào thần đình của Nhị Lại Tử.
Trong lòng nàng giật mình: Quả là ác quỷ đang thao túng dân làng gây rối.
Nhưng dường như có gì đó không đúng: Vừa rồi nàng quan sát những người này, ngoài nộ khí ra trên người họ không hề có hơi thở âm tà, thế mà bây giờ trên người Nhị Lại Tử lại có dấu vết của ác quỷ.
Cách giải thích duy nhất là, ác quỷ đã gửi thân vào thần đình của Nhị Lại Tử!
Bình thường âm hồn không thể xâm nhập thần đình của người sống, nhiều nhất chỉ có thể phụ thể, làm những chuyện đơn giản, hơn nữa hành vi nhìn rất cứng nhắc vụng về. Vì thế thường mà nói, những người bị âm hồn phụ thể có thể dễ dàng phân biệt với người bình thường bằng một cái liếc mắt.
Thế nhưng Nhị Lại Tử bất kể hành vi, thần sắc, hay là lời nói đều rất tự nhiên — vậy nên, Nhị Lại Tử không bị ác quỷ cưỡng ép khống chế, mà là được linh hồn bản thể của hắn cho phép!
Kim Tĩnh chau mày, trước kia chỉ nghe nói người giao dịch với ác quỷ, bán linh hồn cho ác linh, không ngờ hôm nay nàng lại tận mắt chứng kiến.
Hơi thở của ác quỷ kia vô cùng mạnh, hơn nữa đã hoàn toàn khống chế cơ thể của Nhị Lại Tử, chắc chắn mình không thể đánh lại.
Hơn nữa, đám dân làng kia chỉ còn cách thần miếu của nàng mấy trăm mét, nếu để bọn họ phá hủy thần vị thì muộn mất.
Nghĩ đến đây, Kim Tĩnh liền từ bỏ việc đi khống chế Nhị Lại Tử, mà đi tìm một vật chủ khác.
Kim Tĩnh tìm trong đám người một người có điểm nộ khí và linh hồn đều tương đối yếu, đó là một ông lão gầy gò với mái tóc hơi bạc.
Điểm nộ khí chỉ có 8 điểm, sau khi Kim Tĩnh khống chế được thân thể đối phương, nàng muốn ra lệnh cho thân thể ngừng lại, nhưng một luồng sức mạnh khác lại khiến cơ thể bước về phía trước.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đánh giá sức mạnh của linh hồn này, Kim Tĩnh cảm thấy đã tiêu hao mất mấy điểm năng lượng.
Nàng vội khống chế cơ thể lớn tiếng hô hoán: "Mọi người đừng nghe Nhị Lại Tử, hắn đang hại chúng ta đấy, thổ địa thần đang phù hộ chúng ta, chúng ta không thể phá hủy thần miếu..."
Do hai luồng sức mạnh trong cơ thể giằng co nhau, "ông lão" sau khi vừa hô lên một tiếng đã không ngoài dự kiến mà ngã sấp xuống đất.
Những người xung quanh hơi dừng lại, "Thôn trưởng ông không sao chứ?" "Thôn trưởng...""Nhị Lại Tử" đương nhiên nhìn thấy trên người thôn trưởng có một bóng người trong suốt, đó chính là con thổ địa thần đáng ghét phụ thể cưỡng ép khống chế người sống.
Mấy năm nay dù vị thôn trưởng này không có gì nổi bật, nhưng trong lòng dân chúng tín ngưỡng vào ông chắc chắn mạnh hơn Nhị Lại Tử, nên dù thôn trưởng vừa rồi chỉ gọi một tiếng, đám người vẫn dừng lại, vội vàng đỡ thôn trưởng dậy.
Nhị Lại Tử chỉ vào thôn trưởng giận dữ kêu la, "Mọi người đừng tin lời hắn, con thổ địa thần này là tà thần, mọi người tự suy nghĩ đi, mấy năm nay chúng ta đã trải qua biết bao nhiêu thiên tai nhân họa, con thổ địa thần này có từng giúp chúng ta tiêu tai giải nạn? Chúng ta phải chịu đủ ốm đau hành hạ, thổ địa thần có giúp chúng ta trừ bệnh không? Không hề, đều không có. Mà bây giờ thổ địa thần còn câu mất hồn phách con trai Vu Nhị Bá, nó đã là tà thần, nếu bây giờ không diệt trừ nó đi, sau này nó sẽ còn câu cả hồn phách con cái, thậm chí là cả hồn phách của mọi người. Vì vậy, hãy đập nát thổ địa thần đi, đập nát thổ địa thần!""Đập nát thổ địa thần đi..."
