Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Nho Nhỏ Thổ Địa Bà

Chương 33: Thiện Nhìn ngang thành dãy nhìn nghiêng thành đỉnh




Vuốt xong thần bài, Kim Tĩnh lấy ra tụ linh bình, Kha lão nhị cùng Đại Thanh đã triệt để luyện hóa, bên trong lưu lại gần bảy ngàn điểm năng lượng.

Nàng lại lấy ra 300 điểm, chuẩn bị cấp Tiểu Hắc tử.

Tại Nhị Lại tử công kích thần phòng thời điểm, hắn phấn đấu quên mình vì Kim Tĩnh giành được thời gian quý giá, cũng tạo cơ hội để Kim Tĩnh đánh lén đối phương.

Vì diệt sát ác quỷ cống hiến một phần sức lực trọng yếu, dựa theo ác quỷ thu hoạch gần ba ngàn năng lượng mười phần trăm để tính toán, Kim Tĩnh chia cho hắn 300 điểm, theo lẽ thường là hợp lý.

Khi nàng đem ý niệm thăm dò vào cây đào nhỏ linh thất, phát hiện hai tiểu gia hỏa đang thu mình ở góc, Yêu Yêu thì vòng quanh Tiểu Hắc tử chuyển, vừa kiểm tra vừa vô cùng lo lắng đau lòng, "Ngươi đối với thực lực của mình không có chút khái niệm nào sao? Ngươi xem này, linh thể thiếu đi một nửa rồi, chỉ thiếu chút nữa ngươi đã thành đồ ăn của người khác. Ngươi như vậy, tiểu thổ địa mà nhìn thấy thì sẽ lo lắng đó, ai, bảo ngươi đừng nhúc nhích, ta lại thổi cho ngươi…"

Tiểu Hắc tử rất mất tự nhiên xoay qua một bên, đẩy Yêu Yêu ra: "Ngươi đừng quản ta, chút linh thể của ngươi thì tự giữ lấy đi...""Ôi chao, sao ta có thể không để ý đến ngươi được…"

Kim Tĩnh thấy tình cảnh này, nàng không ngờ rằng lúc nãy Tiểu Hắc tử giúp nàng kiềm chế Nhị Lại tử mà bị thương nặng như vậy. Đối phương khi không có mệnh lệnh của nàng mà chủ động xuất kích bảo vệ nàng và thần phòng, tính chủ động như vậy thật đáng quý.

Nghĩ nghĩ, lại thêm hai trăm năng lượng.

Mà nàng thật sự không nghĩ đến, Tiểu Hắc tử bị thương là do giúp nàng thu hút sự chú ý của con chuột yêu kia.

Cũng may hắn là linh thể có thể độn thổ, đối phương vì thân thể hạn chế nên không ăn tươi hắn.

Dù là như vậy, hắn cũng mất đi hơn nửa cái m.ạ.n.g.

Tiểu Hắc tử thấy một quả cầu năng lượng màu trắng còn lớn hơn cả người hắn rơi xuống giữa đầu, sững sờ một lúc, theo bản năng giơ cánh tay que diêm bé xíu lên đỡ lấy quả cầu năng lượng, hắn nhìn Kim Tĩnh, "Cái này, cho ta?"

Kim Tĩnh thuận miệng nói: "Đương nhiên, đó là cái ngươi nên có. Nếu không muốn có thể trả cho ta."

Chữ “ta” cuối cùng còn chưa kịp nói xong, đã thấy Tiểu Hắc tử há to miệng, cơ thể tròn chia thành hai nửa, cái miệng đầy răng nanh ngay lập tức cắn hết hơn phân nửa quả cầu năng lượng, rồi lại một ngụm nữa, quả cầu năng lượng liền biến mất.

Vừa nuốt vào nhiều năng lượng như vậy, Tiểu Hắc tử trực tiếp nằm trong linh thất cây đào nhỏ rơi vào im lặng.

Yêu Yêu canh giữ bên cạnh Tiểu Hắc tử, có chút hưng phấn lại có chút lo lắng: "Tiểu thổ địa, Tiểu Hắc tử có phải ăn quá no rồi không? Có chuyện gì không?"

Kim Tĩnh miễn cưỡng nói: "Không cần để ý đến hắn. Yêu Yêu, ngươi biết dưỡng hồn mộc không?"

Yêu Yêu suy tư một chút: "Dưỡng hồn mộc? Ta hình như có chút ấn tượng."

Kim Tĩnh đặt bốn khúc dưỡng hồn mộc lên bệ cửa sổ, lá cây đào nhỏ thì ở bên cạnh phe phẩy."Yêu Yêu, ngươi xem chuyện này là thế nào? Hồn phách của bọn họ như bị cái gì kẹt lại…"

Lá cây lay động một hồi, chắc là không nhìn ra gì, sau đó một quả cầu nhung hồng theo lá cây xông ra, rơi vào một khúc dưỡng hồn mộc.

Lúc này, một tia tàn hồn hư ảnh hiện ra ở mặt bên, "Đại Thanh, ngươi trở về? A, vị này là…" "Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, ai, nói đến lúc trước đều do ta quá mức dễ tin mấy thứ âm tà đó, mới rơi vào bẫy của chúng. May mắn có ngươi, mới miễn cưỡng giữ được một tia tàn hồn này…"

Yêu Yêu vây quanh mấy tàn hồn đi một vòng, nói: "Bọn họ xác thực là mấy đời thổ địa thần trước kia, còn có hắn... không ngờ hắn bị người luyện hóa thành ra như thế này."

Yêu Yêu nhào đến trước mặt tàn hồn cuối cùng mà khóc nức nở, đó chính là thổ địa thần đã khai linh trí cho cậu lúc trước.

Kim Tĩnh nhìn cảnh tượng trước mặt, lòng cũng không hiểu trở nên nặng trĩu, một lúc lâu sau, cảm xúc của Yêu Yêu thoáng ổn định lại mới nói: "Có thể giúp gì cho bọn họ không?"

Yêu Yêu lắc đầu, thần sắc ảm đạm, "Bọn họ hiện giờ nhìn như còn một tia tàn hồn, trên thực tế chỉ còn lại một đoạn ký ức bị người ta ép buộc bóp méo... hình ảnh."

Kim Tĩnh thở dài.

Yêu Yêu nói liên miên kể lại sự tích của các thổ địa thần, sự cố gắng của họ trong việc bảo vệ vùng đất và người dân nơi đây.

Họ tràn đầy bao dung đối với toàn bộ sinh linh, đối với tất cả sinh mệnh và việc tu luyện đều tràn đầy kính sợ.

Theo lời của họ, mọi sinh mệnh trên thế gian đều không dễ dàng, tu luyện cũng hết sức gian nan, họ sẽ cố gắng chiếu cố cho tất cả trong khả năng của mình.

Không ngờ cuối cùng, những kẻ kia lại lợi dụng lòng tốt của họ mà hãm hại họ đến ch.ế.t!

Yêu Yêu: "Thật ra, lúc trước bọn họ cũng không hoàn toàn không biết ý đồ của lũ yêu quái ác linh đó, chỉ là… họ muốn tin đối phương sẽ thay đổi, sẽ cảm động, sẽ hướng thiện" Kim Tĩnh ừ một tiếng tỏ vẻ đã hiểu — tin vào sự tốt đẹp của thế giới, tin rằng người xấu sẽ thay đổi.

Ký ức sâu trong tiềm thức tuôn ra vô số đoạn lộn xộn, khiến khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười trào phúng.

Nàng từ lúc thực tập bắt đầu đến nay đã làm gần sáu năm hộ công, đã chứng kiến vô vàn kiểu người.

Thay vì tin vào "nhân tính bản thiện", chi bằng nói đến nhu cầu lợi ích sinh tồn.

Mỗi người có nhu cầu lợi ích sinh tồn không giống nhau, điểm mấu chốt khác nhau, vị trí khác nhau, góc độ khác nhau, định nghĩa về thiện lương cũng khác nhau.

Hơn nữa, yêu cầu về sự thiện lương đối với người khác và yêu cầu về sự thiện lương đối với chính mình cũng khác nhau.

Đối với người khác, ta có thể nhẹ nhàng nói ra những lời lẽ chính nghĩa cao cả, nhưng khi đặt lên bản thân thì luôn có những "khổ tâm" để trốn tránh trách nhiệm.

Dù người "thiện lương" đến đâu, một khi động đến lợi ích bản thân hoặc liên quan đến sự sinh tồn thì phản ứng cơ bản đều không khác mấy.

Việc đứng trên vực sâu đau khổ của người khác để múa may gậy đạo đức, cũng không ngoài điều này.

Kim Tĩnh đã gặp một ví dụ như vậy: Một người nọ trước đây trên mạng thường công kích đủ kiểu, chỉ trích những hành vi vô nhân đạo, phi đạo đức, không có nguyên tắc, mà còn nói với giọng căm phẫn hùng hồn, có lẽ quá nổi tiếng nên đến vài năm sau vẫn còn người nhớ đến người đó.

Chuyện là thế này: cha của vị “đại thiện nhân” trên mạng bị bệnh, căn bệnh đó lại rất tốn kém tiền bạc và thời gian. Sau khi điều trị một thời gian, người đó không muốn tiếp tục chữa nữa. Lúc đó, một đồng nghiệp của Kim Tĩnh chăm sóc cha của người đó, kể rằng người đó đã ở bệnh viện mà bắt đầu cãi nhau với cha mình, người đó nói tiền trong nhà đã bị cha tiêu hết, còn vay một đống nợ, vì chăm sóc cha mà bản thân không đi làm được, con cái cũng chẳng đoái hoài… Tóm lại là không có tiền, không chữa nữa.

Nhưng cha của người đó thì không muốn bỏ cuộc chữa trị, dù nhỏ như con kiến vẫn còn tham sống huống chi là con người, chỉ cần bác sĩ nói vẫn còn tia hy vọng thì cũng không chịu từ bỏ. Vì thế những người xung quanh đều như người đó năm xưa, bắt đầu chỉ trích – cha mẹ nuôi ngươi vất vả, cha mẹ bị bệnh mà ngươi lại nỡ lòng nào không chữa? Đúng là một kẻ nhẫn tâm, độc ác, vong ơn bội nghĩa, không bằng sinh một đứa xá xíu bao.

Thật là ứng vào chính những lời lẽ người đó đã nói với người khác.... Cho nên, Kim Tĩnh trong lòng không tin vào những lời nói rằng ai đó sẽ thay đổi, sẽ hướng thiện, nàng chỉ tin rằng những lựa chọn nào mang lại lợi ích tổng hợp cao hơn mới là chân lý.

Ví dụ như tiền tài, danh dự, tình cảm, sự vinh danh trong xã hội… tất cả đều nằm trong lợi ích tổng hợp.

Nếu làm một việc nào đó rõ ràng có lợi hơn trước đây, nàng tin rằng, đối phương có thể sẽ "theo thiện".

Kim Tĩnh vốn đang hứng thú cao độ, lúc này không hiểu có chút hờ hững.

Nàng chỉ lặng lẽ lắng nghe, tựa như kiếp trước, nghe chuyện của người khác, tích lũy kinh nghiệm cho bản thân.

Yêu Yêu: "... Ta nhớ hồi thổ địa đại đại này còn tại vị, ông ấy không chỉ có pháp khí tụ linh bình đó, còn có một cây thủ trượng và một sợi dây trói tiên pháp khí, sau này hai pháp khí đó biến mất cùng với sự mất tích của ông. Cuối cùng, thổ địa thần này mất tích cũng là khi ông tính mang theo tụ linh bình, lúc đó ông nói chỉ là đi tuần núi bình thường, không cần phải mang những đồ vật giết chóc lớn như thu nhiếp âm hồn trên người…"

Tinh thần Kim Tĩnh lập tức chấn động, mắt nhìn về phía quả cầu nhung đỏ trên bệ cửa sổ, không kìm được ngắt lời: "Cái gì, Dao Dao, ngươi nói trước đây thổ địa thần ở đây không chỉ có pháp khí tụ linh bình? Còn có thủ trượng và dây trói tiên?"

Còn nữa, cũng may cuối cùng thổ địa thần mất tích không mang theo tụ linh bình, nếu không có lẽ nàng đến cái pháp khí này cũng chẳng có.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.