Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Nho Nhỏ Thổ Địa Bà

Chương 55: Ta địa bàn ta làm chủ




Kim Tĩnh cuối cùng cũng lôi được cái hồn phách ngoan cố này ra, vội vàng lấy ra bình tụ linh, vặn nắp, không chút do dự đưa vào...

Ha ha, làm tuyệt? Thiên Cơ nương nương này cũng thật biết nói đùa.

Kim Tĩnh nhẹ nhàng lặp lại một câu, khóe miệng thoáng hiện lên một tia cười lạnh.

Lúc trước Tam Nương nói nàng "Hèn hạ", giờ Thiên Cơ nương nương nói nàng "Làm tuyệt".

Rốt cuộc là ai cứ đào hố cho thổ địa thần thôn Hòe Thụ, còn muốn luyện hồn phách của nàng? Rốt cuộc ai hèn hạ ai làm tuyệt?!

Điều này làm Kim Tĩnh nhớ đến mấy người từng gặp khi còn sống: Người khác gặp chuyện thì không giúp còn đứng bên cạnh nói mát châm chọc, đến khi bản thân có việc thì lại trách người ta "làm tuyệt".

Thiên Cơ nương nương chính là phiên bản nâng cấp của kiểu người này.

Với loại người như thế chẳng có gì để nói, Kim Tĩnh liền nhận, liền cứ làm tuyệt đó, sao nào!

Sức hút của bình tụ linh quá nhỏ, hồn phách của Tam Nương lại quá mạnh, hai tay nàng ta bám chặt lấy miệng bình, khàn giọng kêu la: "Không, ta không muốn bị luyện hóa. Van cầu ngươi tha cho ta đi, van cầu ngươi..." Rồi lại gọi Thiên Cơ nương nương "Nương, nương mau tới cứu con với, nương ——" Trong mắt Kim Tĩnh chỉ toàn là sự khinh miệt, vẻ đáng thương cùng cầu xin tha thứ lúc này của đối phương chỉ khiến trái tim nàng càng lạnh lẽo, cứng rắn.

Móng vuốt còn bám chặt miệng bình không chịu vào à? Tốt thôi, Kim Tĩnh liền vặn từng móng vuốt của đối phương ra, rồi dùng ngón tay chọc, đẩy vào trong.

Tha cho nàng ta?

Tha cho kẻ địch?

Hay là cho rằng mạng sống của mình rất dễ dàng?

Bóng của Thiên Cơ nương nương vì bạo nộ mà bắt đầu phình to ra, "Kim Tĩnh, ngươi nhớ cho ta, ngươi dám trước mặt ta giết con ta, ta sẽ bắt ngươi trả giá đắt! Chết đi ——" Chỉ thấy bóng chiếu của nàng bắt đầu vặn vẹo, có thứ gì đó nổ tung theo trung tâm.

Ngay lúc này, Kim Tĩnh trở tay ném một luồng tên nguyên năng đi qua, hư ảnh lập tức tan tành.

Ồn ào, ảnh hưởng nàng quét dọn chiến trường.—— Chỉ cho phép Thiên Cơ nương nương bày bố ở đó, người ta phản kích không cam tâm bị giết thì lại là "đối đầu" với ngươi!

Đi đi. Không ra tay "mời" nàng ta rời đi còn muốn làm càn ở đây?... Thiên Cơ nương nương cảm thấy như ngực bị người đấm một cú, đột ngột thu hồi phân thân.

Ngồi trên thần vị cao cao, một tay chống lên tay vịn, một tay che ngực, giận dữ không thôi.

Vừa rồi để trấn nhiếp đối phương, đầu tiên là dùng mấy trăm năng lượng truyền âm ngàn dặm, sau đó lại dùng đến ngàn năng lượng tiến hành phân thân hình chiếu.

Không ngờ đối phương không thèm để ý, không nói gì đã đành, còn, còn tấn công nàng?

Kim Tĩnh là được đó, thật đúng là không biết điều, lẽ nào không biết người trong giới này cần phải có qua có lại sao?

Cũng không chừa cho nàng chút mặt mũi nào, mối thù này xem như đã kết!

Tam Nương coi như đã hết đường, tiếc là bao năm nàng ta bồi dưỡng, cũng là một trong số những đứa con có năng lực của nàng.

Chỉ là không biết đối phương có phát hiện chỗ kia không?

Bất quá, chỗ đó bố trí đã lâu, rất kín đáo đã đành, lại còn có kết giới vô cùng lợi hại.

Coi như con thổ địa thần này tìm được thật, muốn phá giải cũng không dễ dàng gì, thậm chí còn sẽ...

Nghĩ đến đây, Thiên Cơ nương nương như nhìn thấy cái tên đáng ghét đó từng chút một hóa thành dinh dưỡng cho linh thai, tâm tình mới dễ chịu hơn chút.... Hắt xì.

Kim Tĩnh hắt xì một cái, hình như có cảm giác.

Ồ, bị ghi hận rồi à, nàng sợ thật đó nha.—— Nàng mà không phản kháng, hoặc giống mấy tiền bối thôn Hòe Thụ kia bị bọn chúng ăn sạch nuốt không còn thì mới vừa ý chúng, mới không bị "nhớ thương" đó. Bởi vì chết rồi thì người ta còn "nhớ thương" làm gì.

Xin lỗi nha, nàng không phải sinh ra để làm vừa lòng người khác.

Ngươi kính ta ta kính ngươi, ngươi muốn đối phó ta, vậy thì khỏi phải nói nhiều, cứ như vậy đi.

Kim Tĩnh đánh tan phân thân phô trương thanh thế của Thiên Cơ nương nương xong, lập tức thực hiện quét dọn chiến trường.

Cắt lấy cái đuôi chuột dài hơn hai mét, nghe nói tu luyện gần hai trăm năm, chậc chậc, như thanh thép lại vừa mềm dẻo như cao su, nghĩ thôi đã thấy đánh vào người chắc đau lắm đây. Thu.

Sau đó là nội đan, cái này Kim Tĩnh đã có kinh nghiệm rồi.

Từ bụng chuột lấy ra một viên nội đan vàng nhạt lớn cỡ trứng chim cút, một cái bóng chuột bám ở trên đó.

Chính là yêu linh của Tam Nương, Kim Tĩnh liếc mắt, cái tên này còn định chui vào trong nội đan.

Bàn tay siết chặt, thế là thần lực phòng ngự vốn bám trên người nàng lúc này như mặt trời thiêu đốt tâm can, bao chặt lấy nội đan, thiêu đốt yêu linh bên trên kêu la thảm thiết.

Đại Thanh trong dưỡng hồn mộc nhìn thấy cảnh này, không khỏi nuốt nước bọt.

Lúc trước nếu hắn cũng giấu yêu linh trong nội đan, thì e là... Hắn cũng giống Tam Nương hiện giờ, đến một chút tàn hồn cuối cùng cũng không còn."Thổ địa thượng thần, van cầu ngươi tha cho ta, ta sau này không dám nữa, sau này ta nhất định làm điều thiện, không dám trái ý ngươi.""A Kim, Kim Tĩnh thổ địa, ta quy hàng, ta nguyện mãi mãi làm nô bộc của ngươi, mãi mãi trung thành với ngươi, tuyệt không phản bội, nếu không...""Ngươi giữ lại Đại Thanh đúng không? Ngươi cũng thu nhận ta đi, ta biết chắc chắn nhiều hơn hắn, ta..."

Theo tiếng cầu xin đáng thương của Tam Nương, một tờ khế ước rơi xuống trước mặt Kim Tĩnh.

Khế ước chủ tớ? Cái này còn cao cấp hơn cả khế ước "chủ tòng" nàng ký với Tiểu Hắc Tử và Yêu Yêu nữa.

Nghĩa là đối phương hoàn toàn phục tùng mình, đồng thời nắm quyền sinh sát đối phương.

Tam Nương lại vội truyền âm: "Chỉ cầu thổ địa thượng thần đừng luyện hóa hồn phách của ta... Nương của ta, không, Thiên Cơ nương nương đã ghi hận ngươi rồi, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi giữ ta lại đi, ta biết nhiều chuyện lắm, chắc chắn có thể giúp ngươi... Thực ra chúng ta chỉ là con nuôi của nàng, nàng điểm hóa chúng ta chỉ là để chúng ta thành công cụ làm việc cho nàng mà thôi..."

Xem ra những yêu tinh cơ bản tu luyện ra hồn thể và nội đan đều sẽ tính đường lui cho mình, bên trong nội đan cất chút hồn lực và ý thức.

Đại Thanh vậy, Tam Nương cũng vậy, đều biết chỉ cần còn tồn tại mới có vô vàn khả năng, một khi chết rồi thì mọi chuyện đều do người khác định đoạt.

Nên trước mặt sống chết, Tam Nương cũng không do dự cắn ngược lại Thiên Cơ nương nương một miếng.

Bọn họ đều biết đạo lý này, nhưng lại không cho những thổ địa thần kia cơ hội như vậy... Kim Tĩnh cũng không nghi ngờ gì, nếu là nàng trúng chiêu thì nàng cũng không có cơ hội này.

Yêu linh bị không chút do dự rút ra khỏi nội đan, ném vào bình tụ linh.

Nàng đã thắng, cũng đã có quyết định không cho đối phương chút hy vọng nào, cho nên... Nàng cũng không định phát biểu cảm nghĩ của người thắng lúc này.

Chỉ là, trong lòng nàng càng thêm kiên định quyết tâm phải mạnh lên: Về sau, nàng không muốn có một ngày phải rơi vào tay người khác!

Trong không gian ảo, Đại Thanh còn hơi mông lung, trong mắt hắn Tam Nương cường đại đến mức chỉ có thể quỳ xuống lấy lòng để cầu sinh mà vậy mà bại rồi, không, là chết, chết hoàn toàn tan biến. Còn có Thiên Cơ nương nương mà ngay cả những thổ địa thần cường đại nhất từng khiến ông ta kinh sợ cũng phải chịu thiệt thầm ở chỗ này!

Đại Thanh cảm thấy dù mình ôm chặt lấy dưỡng hồn mộc, tàn hồn cũng không thể không run rẩy mà tản ra.

Trong ý niệm tràn đầy sợ hãi cực độ, làm trong lòng hắn nảy sinh ý muốn phải thoát đi, thoát khỏi cái tên máu lạnh này!

Kim Tĩnh cũng không cảm nhận được ý nghĩ của Đại Thanh lúc này, tựa như ký sinh trùng trong cơ thể, người sao có thể biết được ý nghĩ của giun sán, trừ khi nó chủ động truyền âm.

Ánh mắt Kim Tĩnh dừng lại trên đầu lâu trên mặt đất, pháp khí à.

Cái thứ này vừa rồi suýt làm nàng thiệt lớn, có thể thấy rất lợi hại, nếu dùng được cho mình thì chắc chắn là một phần chiến lực rất lớn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.