Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Qua Nho Nhỏ Thổ Địa Bà

Chương 67: Đại án




Lại nói Kim Tĩnh giải quyết xong chuyện của Tam Nương cùng ma thai, trở về thần phòng xử lý việc của Đại Thanh, lại đem các thuộc tính của công pháp xem xét một lần, tiện tay sửa sang lại cống phẩm.

Lúc này, nàng mệt đến nỗi nằm vật ra giường, tiện tay lấy trong không gian ảo ra một món cống phẩm, ồ, là củ cải trắng lớn, bỏ vào miệng gặm hai miếng, có vẻ hương vị cũng không tệ, thật đúng là mệt mà vui.

Sau trận ác chiến kiểm kê chiến lợi phẩm cảm giác thật sự quá tuyệt, còn có cảm giác vui sướng mà thực lực tăng lên, thậm chí còn sâu sắc hơn cả cảm giác nhận được tiền thưởng khi còn sống!

Kim Tĩnh phát hiện, trong lúc vô tình nàng đã hoàn toàn chuyển biến suy nghĩ, tán thành và hiểu rõ thân phận hiện tại, cũng yêu thích kiểu sinh hoạt có thể tự do thoải mái làm việc này.

Ân oán tình thù có thể trực tiếp giải quyết, mà không cần phải đè nén, thậm chí còn phải giả tạo giữ vẻ hòa hợp bên ngoài.

Củ cải đưa vào miệng có chút cay, sau đó là vị thanh hương và ngọt hậu, thật sảng khoái.

Kim Tĩnh vừa gặm củ cải trắng khôi phục tinh lực vừa xem xét kinh nghiệm tổng kết sau một ngày chiến đấu.

Sau đó, không biết tự bao giờ nàng ngủ thiếp đi, một giấc ngủ thật nhẹ nhàng thoải mái.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, Kim Tĩnh cảm thấy hồn lực dồi dào, tinh lực tràn đầy, vặn vẹo lưng rồi ngồi dậy, sau đó... nàng lại thấy trên bàn chất đầy cống phẩm như núi.

Dù nàng đã có nhiều kinh nghiệm sắp xếp cống phẩm, nhưng lần này cả quy mô lẫn chất lượng cống phẩm đều lớn và tốt hơn trước nhiều.

Lần này ngoài nhang nến tiền giấy thông thường, phần lớn đều là gà vịt nguyên con, thậm chí cả đầu heo...

Còn có mâm cơm trắng bày biện đẹp mắt, mâm trái cây các loại, bánh ngọt quà vặt cũng chồng chất lên nhau rất chỉnh tề.

Sau đó, Kim Tĩnh kinh ngạc nghe được tiếng van xin rỉ rả từ các cống phẩm này...

【Cầu thổ địa thần phù hộ cho chúng con một năm mới bình an, mưa thuận gió hòa...】 【Thổ địa thần phù hộ, năm mới cả nhà đều mạnh khỏe, mùa màng bội thu...】 【...】 À, thì ra đã là năm mới, chẳng trách.

Xem ra, nàng đến thế giới thần quỷ này cũng đã gần nửa năm rồi.

Kim Tĩnh lại lần nữa sắp xếp các đồ vật theo quy tắc, lộ ra trên bàn những cống phẩm chỉ còn lại ảo ảnh — cống phẩm bị phong ấn.

Đây đều là những chuyện trước kia... Nói chính xác là chuyện của năm trước mà dân làng ủy thác.

Một trong số đó chính là lời nguyện ước trước kia của Nhị Ba Tức Phụ.

Nội dung chính là: Vào hôm nọ Nhị Ba Tức Phụ giặt đồ ở mé rạch ngoài thôn, không cẩn thận trượt chân ngã xuống nước, vừa lúc Thổ Địa Ba đi ngang qua, liền nhảy xuống cứu nàng.

Nàng thì được cứu, nhưng Thổ Địa Ba lại bị các dân làng khác chạy đến cứu lên sau thì luôn hôn mê bất tỉnh, đến tận bây giờ...

Lúc đó, vì những đám đầu trâu mặt ngựa kia đều chưa bị giải quyết, sợ bản thân rời thần phòng quá xa thì lưng sẽ bị địch đánh úp.

Cho nên mới kéo đến tận bây giờ.

Ban đầu 【Ghi Chép Cầu Nguyện】 và 【Ghi Chép Tu Hành】 phần lớn đều liên quan đến Tam Nương và ma thai, cho nên sau khi nàng tiêu diệt hai thứ này, tất cả các lời cầu nguyện liên quan đều coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.

Hiện tại trong danh sách 【Ghi Chép Cầu Nguyện】 chỉ còn lại chưa tới năm mươi nhiệm vụ, ngoài những nhiệm vụ cầu mong phát tài, muốn sinh con trai con gái, hoặc là tìm được lang quân như ý, cưới được vợ đẹp có thể làm việc và nghe lời ra, còn lại có gần hai mươi nhiệm vụ đều liên quan đến chuyện trượt chân ngã xuống nước, xem ra lại là một "vụ án lớn" rồi.

Kim Tĩnh xem lại vụ án sớm nhất liên quan đến chuyện ngã xuống nước, là cách đây hai năm.

Có điều, trong mười mấy vụ đó thì những người ngã xuống nước đều đã chết, số còn lại bao gồm Thổ Địa Ba chỉ có sáu người còn sống, nhưng đều trong trạng thái hôn mê.

Cho dù người cầu nguyện hay nạn nhân đã qua đời, chỉ cần kẻ cầm đầu chưa bị tiêu diệt, thì những nguyện vọng này vẫn luôn tồn tại.

Giống như việc tiêu diệt Tam Nương và ma thai trước đây, thật ra trong đó rất nhiều đứa trẻ bị mất hồn đã chết, nhưng nhiệm vụ cũng không biến mất.

Chỉ khi nào tiêu diệt Tam Nương và ma thai thì nhân quả này mới chính thức kết thúc. Những hồn phách chưa hoàn toàn bị ma thai hấp thu, nếu nhục thể còn thì sẽ tự động trở về thân thể, còn nếu nhục thân đã chết thì chỉ có thể vào luân hồi.

Có hai người rơi xuống nước mất hồn còn sớm hơn cả Thổ Địa Ba, e rằng sắp không trụ nổi nữa, cho nên Kim Tĩnh phải nắm chặt thời gian, tranh thủ tìm lại hồn phách cho bọn họ.

Kim Tĩnh nghĩ ngợi, hơi nhúc nhích ý nghĩ một chút, đem cái đầu lâu và "xiềng xích" trong không gian hư ảo lấy ra.

Khí huyết sát trên đó vẫn vô cùng mãnh liệt, hơn nữa hoàn toàn không bị ý niệm của nàng khống chế.

Nên làm sao tẩy sạch huyết sát trên đó? Làm sao thu phục để sử dụng được?

Lần đối đầu với Tam Nương và ma thai, tất cả đều nhờ vào một chữ —— hao tổn. Dùng thời gian và năng lượng để mài chết đối phương.

Vì là tác chiến tại địa phương của mình, cho nên trong thời gian ngắn không có tinh quái khác quấy rầy, nhưng lần này là bên ngoài địa bàn, thì chưa chắc đã có ưu thế đó.

Cho nên nàng nghĩ, nếu có thêm hai món pháp khí thì nhất định sẽ có thêm phần thắng.

Đúng lúc nàng đang cau mày suy nghĩ, thì có tiếng lá cây ma sát cửa sổ vọng tới từ phía cửa sổ, "Tiểu Thổ Địa, Tiểu Hắc Tử có lời muốn nói với ngươi... Nhanh nói đi, chẳng phải vừa nãy ngươi nói gì đó chỉ cần thần bài thăng một cấp là được sao? Ai da, ngươi chỉ lẩm bẩm một câu như vậy ta cũng chẳng nghe rõ, ngươi mau tự mình nói với Tiểu Thổ Địa đi? Thật là gấp chết ta, mau nói..."

Yêu Yêu dùng thân thể nhỏ bé của mình đẩy thân hình to lớn của Tiểu Hắc Tử ra từ đám lá, một lớn một nhỏ một đen một hồng ngã xuống bệ cửa sổ.

Tiểu Hắc Tử một bộ mờ mịt "Sao ta lại ở đây ta là ai" dáng vẻ, mang chút kháng cự và một vẻ thờ ơ, sau đó Yêu Yêu dùng hai tay nhỏ nhắn cố định đầu hắn, nhìn về phía Kim Tĩnh.

Yêu Yêu hoàn toàn không quan tâm đến gương mặt bị bàn tay nhỏ bé của mình đè ép biến dạng của Tiểu Hắc Tử, cũng không chú ý đến biểu tình kinh ngạc lại xấu hổ của Kim Tĩnh, đồng thời mang theo chút chờ mong phức tạp.

Sau đó hưng phấn nói: "Tiểu Thổ Địa, Tiểu Hắc Tử biết... thì ra gia hỏa này cái gì cũng biết, hừ, còn dám giấu gia Tiểu Thổ Địa, mau nói ——" Kim Tĩnh giơ tay, muốn nói gì đó hòa giải —— dù sao người nàng luôn chủ trương việc đôi bên tự nguyện, nếu người ta không muốn thì nàng cũng sẽ không miễn cưỡng.

Nhưng cuối cùng nàng đã không nói lời ngăn cản Yêu Yêu, dù sao trong lòng nàng giờ phút này vẫn rất hy vọng có người cho nàng chỉ điểm.

Trước mắt, có người giúp nàng làm những chuyện nàng ngại mặt mũi không tiện làm, nếu nàng lại giả bộ ra vẻ ngăn cản để tỏ vẻ mình là người đại độ dân chủ gì đó, vậy thì lộ liễu quá.

Cho nên, Kim Tĩnh chuyển tay đang định giơ lên thành chắp tay làm lễ, nói với Tiểu Hắc Tử: "...Vậy thì, nếu ngươi thật sự biết, mong được chỉ giáo. Đợi ta thu phục hai món pháp khí này, sẽ ghi nhớ công lao của ngươi."

Kim Tĩnh tư duy nhanh nhạy, chủ động cho đối phương một bậc thang.

Nàng sẽ không vì chuyện trước kia mà cảm thấy không tiện mở miệng đâu, đã làm ông chủ thì đến chút độ lượng này cũng không có, vậy thì đừng có làm nữa."Một ngàn ——" Tiểu Hắc Tử ít lời mà súc tích."Được —— cho!"

Quả nhiên năng lượng vẫn luôn hấp dẫn lòng người.

Kim Tĩnh phát hiện mình có năng lượng xong thì cũng trở nên hào sảng, vô cùng sảng khoái lấy một ngàn năng lượng cho Tiểu Hắc Tử.

Sau đó cười tủm tỉm nhìn Tiểu Hắc Tử, ánh mắt như đang nói: Tiền đã trao đúng chỗ rồi đó, xem ngươi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.