Sau đó, nàng bỗng hiểu ra, hơn phân nửa là do Tống Tễ. Cho dù hắn có chán ghét Tống Ấu Quân đến mấy, nàng vẫn là tỷ tỷ ruột của Tống Tễ, lùi vạn bước mà nói, nếu nàng thật sự gặp chuyện chẳng lành, chắc chắn sẽ có rất nhiều người bị liên lụy, Khương Nghi Xuyên chưa hẳn có thể may mắn thoát khỏi.
Xe ngựa bỗng nhiên khẽ chao đảo, nàng ngửa đầu lại ngã vào trong xe, tiếp đó chỉ nghe thấy phía trước vang lên tiếng gào đau đớn, xe ngựa cũng dần dần giảm tốc độ.
Tống Ấu Quân suốt đường bị ánh sáng chói chang làm choáng váng hoa mắt, sau khi xe ngựa dừng lại, nàng cố nén cơn buồn nôn, hít thở sâu vài lần mới từ từ điều hòa lại trạng thái cơ thể.
Nàng vội vàng vén rèm xuống xe, ai ngờ hai chân lại mềm nhũn, nhất thời không đứng vững mà ngã xuống, lăn hai vòng trên mặt đất, vịn lấy bả vai.
Khương Nghi Xuyên đứng một bên lạnh lùng nhìn, không hề có ý định tiến lên giúp đỡ.
Tống Ấu Quân cũng chẳng trông mong vào hắn, tự mình chống vào xe ngựa đứng dậy, xoa xoa chỗ đau vừa ngã, ngay cả vết bẩn trên người cũng không kịp phủi đi, sốt ruột nói: “Đa tạ ngươi đã tới cứu ta, chúng ta nhanh lên trở về đi, để tránh những kẻ muốn hãm hại ta đuổi theo.”
Khương Nghi Xuyên nhìn về hướng lúc đến, giọng lạnh lùng nói: “Không còn kịp rồi.”
Sau đó một trận tiếng vó ngựa truyền đến, không lâu sau mấy người liền cưỡi ngựa xuất hiện trong tầm mắt, lòng Tống Ấu Quân rúng động, biết lần này thật sự lành ít dữ nhiều.
Mấy người thúc ngựa chạy tới gần, Tống Ấu Quân nhìn rõ ràng người dẫn đầu chính là Kỳ Nguyệt công chúa Trác Ương Lan, nàng ta thấy Tống Ấu Quân toàn thân chật vật, cười lớn: “Đây chẳng phải Nam Lung Tịnh An công chúa sao? Sao lại rơi vào tình cảnh này?”
Tống Ấu Quân không để ý đến nàng ta, nhìn quanh, phía sau là một đoạn sườn núi nhỏ, dưới vách đá truyền đến tiếng nước chảy, nghĩ rằng đó là một con sông, chỉ là không biết sông sâu bao nhiêu, dòng nước có chảy xiết đến mức nào.
Phía trước là Trác Ương Lan dẫn theo một đội nhân mã, từng người đều phiêu phì thể tráng, là những thị vệ thân cận có võ công cao cường của Trác Ương Lan, giao đấu sẽ không có phần thắng.“Ngươi muốn thế nào?” Khương Nghi Xuyên lên tiếng hỏi.
Hắn trấn định hơn Tống Ấu Quân nhiều, khóe mắt đuôi mày không nhìn ra một tia nóng nảy, ngược lại còn lộ ra vẻ cao thâm mạt trắc.
Trác Ương Lan quả nhiên nghi ngờ dò xét hắn hồi lâu: “Các ngươi rơi vào tay ta, chẳng lẽ còn có cách thoát thân sao?”
Khương Nghi Xuyên liền nói: “Các ngươi nếu làm thương Tịnh An công chúa, sẽ không chạy thoát khỏi Nam Lung.”“Sẽ không ai biết đâu.” Trác Ương Lan không sợ hãi nhún vai: “Chỉ cần đem ngươi cùng một chỗ giết, ai biết là ta làm?”
Tống Ấu Quân nhìn nàng ta một vẻ không hề sợ hãi, trong khoảnh khắc liền nảy ra ý định.
Nàng đưa tay cởi chiếc áo khoác thêu kim diệp Quảng Đông trên người, ném xuống đất, rồi lại cởi giày, cởi tất.
Khương Nghi Xuyên thấy vậy liền quay mặt đi chỗ khác, thấp giọng nói: “Ngươi làm gì?”
Tống Ấu Quân không để ý, cởi xong liền cất giọng nói: “Trác Ương Lan, ngươi dẫn người bức ta đến nơi đây, phụ vương của ngươi nhất định không biết đúng không? Ngươi cho rằng ngươi làm thần không biết quỷ không hay, ngươi cho rằng ta, vị trưởng công chúa này, gây thù chuốc oán nhiều sẽ không có người truy xét đến trên người ngươi, ta nói cho ngươi biết, ngươi đã lầm rồi.”
Nàng bỗng siết chặt tay Khương Nghi Xuyên, sợ hắn tránh thoát, các ngón tay khóa chặt vào kẽ hở tay hắn, nắm thật chặt, từ từ lùi về sau: “Phụ hoàng ta luôn luôn sủng ái ta, nếu ta thật sự xảy ra chuyện, hắn thà giết lầm một ngàn cũng sẽ không bỏ sót một ai, ngươi ban đêm cùng ta có xung đột ở Cẩm Vân Lâu, người đầu tiên chịu tội chính là ngươi!”
Bàn tay Khương Nghi Xuyên ấm nóng, cùng những ngón tay lạnh buốt của Tống Ấu Quân tạo nên sự chênh lệch nhiệt độ rõ rệt, hắn trong chốc lát liền hiểu được ý định của Tống Ấu Quân, các ngón tay giãy giụa, không ngờ nàng lại nắm càng chặt, không biết sức lực từ đâu ra.
Trác Ương Lan có một thoáng chần chờ, nhưng vẫn kiêu ngạo nói: “Lại không người trông thấy ta đưa ngươi bắt cóc, ngươi xảy ra chuyện lúc ta đang uống rượu trong tửu lâu, tự có người làm chứng cho ta, làm sao trách được lên đầu ta?”
Tống Ấu Quân lùi đến bên mép vực, tiếng nước sông ào ào tràn vào tai, nàng quyết định dứt khoát, nới lỏng tay Khương Nghi Xuyên, chỉ vào Trác Ương Lan cao giọng nói: “Được! Vậy thì xem hai người chúng ta, ai vận khí tốt hơn.”
Rơi vào tay Trác Ương Lan độc ác, nàng tất nhiên là một con đường chết, nhưng nếu nhảy xuống sông, còn có một chút hy vọng sống.
Chỉ có thể đánh cược vận khí.
Nàng quay người, nhìn Khương Nghi Xuyên một chút, sau đó thả người nhảy một cái, nhảy xuống sườn đồi.
Chương 11: Sơn động cầu sinh: Phu nhân nhà ngươi sắp chết cóng rồi
Sườn đồi không cao lắm, lại thêm Tống Ấu Quân đã học bơi lội, nàng có nắm chắc nên mới lựa chọn trực tiếp nhảy sông.
Nhưng vừa chạm nước, sự lạnh lẽo thấu xương từ tứ chi ập đến.
Cái lạnh đó giống như tuyết tháng chạp đắp lên xương cốt, đâm vào khiến nàng có chút bất lực.
Nếu bị mất sức, nàng sẽ chết chìm trong nước.
Trong lòng nàng rõ ràng điều này, điều chỉnh lại thăng bằng liền xuôi theo dòng nước bơi, cũng may dòng nước không chảy xiết, nếu gặp phải dòng chảy xiết một lát có thể cuốn nàng đi mấy trăm mét, căn bản không thể duy trì thăng bằng.
Tống Ấu Quân chịu đựng cái lạnh, thầm nghĩ có lẽ vận khí đang đứng về phía nàng.
Sợ Trác Ương Lan dẫn người đuổi theo, Tống Ấu Quân không dám lơ là, cứ bơi về phía trước, cho đến khi nàng cảm thấy chân có chút co rút đau đớn mới nhận ra không ổn.
Nhiệt độ nước sông quá thấp, thêm vào thân thể Tống Ấu Quân vốn mảnh mai, chỉ bơi một lúc mà chân đã bị chuột rút.
Việc này trong khi bơi là vô cùng trí mạng, nàng vội vàng bơi về phía bờ, nhưng càng cử động chân lại càng đau nhức, căn bản không thể làm gì, thêm vào sức cản của dòng nước, trong nhất thời nàng lại không có biện pháp.
Nguy rồi!
Tống Ấu Quân dần dần không giữ được thăng bằng cơ thể, uống mấy ngụm nước, trong nhất thời cũng cuống, vẫy tay muốn nổi lên mặt nước hít thở.
Càng như vậy lại càng chìm sâu.“Cứu… Cứu mạng…” Nàng bản năng phát ra tiếng cầu cứu yếu ớt, rất nhanh liền bị nhấn chìm trong dòng nước, hai mắt Tống Ấu Quân tối sầm lại không còn sức lực, chìm vào trong nước.
Trước khi hôn mê, nàng cảm thấy có một bàn tay siết chặt cổ tay mình.
Tin tức công chúa Tịnh An bị cướp xe ngựa chỉ lát sau liền truyền khắp toàn bộ Kinh Thành, hoàng đế trong giấc mộng bị bừng tỉnh, ngay sau đó giận tím mặt hạ lệnh phong tỏa toàn bộ thành, không cho bất kỳ ai chạy thoát.
Đồng thời phái ra đại lượng quan binh tìm kiếm hướng đi của xe ngựa ở các vùng phụ cận thành.
Tống Ngôn Ninh và Tống Tễ cùng đám người đều quỳ gối bên ngoài đại điện, đều cúi đầu.
Hoàng đế đứng dưới mái hiên, khuôn mặt đỏ bừng hiển nhiên động cực lớn lửa giận: “Người tốt lành đi ra ngoài chơi, sao lại bị cướp xe ngựa?! Các ngươi những kẻ làm đệ đệ, ngay cả tỷ tỷ cũng không trông nom tốt sao?”
