Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Thành Bảo Bối Của Phản Diện Diệt Thế

Chương 45: Chương 45




Cái dáng vẻ duy ngã độc tôn ấy của hắn càng khiến Tễ Phong thêm phần khó coi.

Tễ Phong siết chặt quai hàm, lén lút sờ lên pháp bảo giấu bên hông, ra ám hiệu cho bốn tên thuộc hạ phía dưới trướng.

Bốn tên đại tướng nhận được hiệu lệnh của Tễ Phong, sắc mặt biến đổi, đột nhiên đồng loạt tiến lên.

Bọn chúng bắt đầu lấy phương thức xa luân chiến tự sát để khiêu chiến Tạ Vô Nịnh.

Tạ Vô Nịnh thấy vậy, cười lạnh một tiếng: “Chính mình muốn chết, cũng đừng trách ta.” Tứ đại mãnh tướng xông lên thay nhau sống mái, Tễ Phong lại lặng lẽ lui về sau chiến cuộc, đôi mắt sắc bén chăm chú nhìn Tạ Vô Nịnh.

Linh Tiêu nhìn một lát, cảm thấy có điểm gì đó lạ thường, nói với Tạ Vô Nịnh: “Tạ Vô Nịnh, không thể khinh địch, coi chừng bọn chúng dùng lừa gạt.” Lúc này Tạ Vô Nịnh ngược lại nghe lời khuyên của Linh Tiêu.

Hắn giơ tay vỗ mạnh thành tiếng.

Tiếng búng tay vang lên, giống như một tín hiệu mệnh lệnh được phát ra.

Chỉ trong chớp mắt.

Một đám U Minh oán quỷ từ trong Ma Uyên Khẩu rột rẹt bò ra.

Bọn chúng động tác quỷ quyệt như bóng ma, tùy thời mà động, thừa lúc những thiên binh phía dưới đang vất vả chống đỡ, cấp tốc lao tới, như những con kền kền chia ăn thịt thối, cắn một cái liền kéo vào trong ma uyên.

Tễ Phong nhìn thấy tình hình phía dưới, nhíu chặt mày kiếm.

Không thể kéo dài thêm được nữa.

Nhất định phải tìm đúng thời cơ, tốc chiến tốc thắng, nếu không sẽ hi sinh càng nhiều thiên binh.

Ánh mắt Tễ Phong nhìn chằm chằm Tạ Vô Nịnh.

Chính xác hơn là hắn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi chu sa đỏ rực giữa ấn đường Tạ Vô Nịnh – nơi Linh Tiêu đang trú ngụ.

Hắn giơ cao Hiên Viên kiếm, nhắm mắt, bàn tay lướt qua lưỡi kiếm sắc bén, máu lập tức nhuộm đỏ mũi kiếm.

Thượng Cổ thần binh Hiên Viên kiếm, hút máu kiếm chủ, thoáng chốc kiếm quang như cầu vồng nối liền với mặt trời, sắc bén chói mắt.

Tễ Phong cầm thần kiếm trong tay, nhún người nhảy lên, lao thẳng về phía Tạ Vô Nịnh, thi triển tuyệt sát một kích —— Đúng vào lúc này.

Linh Tiêu lại nghe thấy Tạ Vô Nịnh hờ hững cười khẽ.

Tiếng cười khẽ trầm thấp, gần như lướt qua màng nhĩ nàng.

Khiến Linh Tiêu không kìm được run rẩy.“Không biết tự lượng sức mình.” Linh Tiêu nghe Tạ Vô Nịnh nói.

Linh Tiêu muốn nhắc nhở hắn, Tễ Phong dù sao cũng là nam chính, là khí vận chi tử, không thể chủ quan khinh địch, hay là nên cẩn thận một chút.

Vạn nhất người ta ba ngàn năm ngồi xuống ở Quy Khư cảnh, ngộ ra được cái gì tuyệt thế kiếm pháp thì sao?

Ngươi có thể chuyển hóa hung hỏa cho mình dùng, chẳng lẽ người ta không thể có thêm kỹ năng nghịch thiên nào sao…

Linh Tiêu vừa định mở miệng, vừa nhấc mắt, liền từ trong quang môn giữa ấn đường Tạ Vô Nịnh trông thấy, chuôi Hiên Viên kiếm của Tễ Phong, ánh sáng cầu vồng đại tác, hàn khí nghiêm nghị đâm thẳng tới.

Thân kiếm khi sắp đến gần mặt Tạ Vô Nịnh, vậy mà lại chia ra làm ba.

Kiếm khí cầu vồng nối liền mặt trời, như được sao chép, xuất hiện ba thanh kiếm giống nhau như đúc, từ trên, dưới, trái, phải, bốn phương hướng khác nhau lao về phía Tạ Vô Nịnh.“Tạ Vô Nịnh, coi chừng!!” Linh Tiêu chỉ kịp kêu lên câu này.

Tiếp theo một chớp mắt, trước mặt nàng bạch quang lóe lên.

Một luồng ánh sáng chói mắt to lớn chiếu vào khiến nàng không mở nổi hai mắt, Linh Tiêu vô ý thức nghiêng đầu sang một bên, giơ tay lên che chắn.

Ngay sau đó, nàng cảm giác mình giống như linh hồn xuất khiếu.

Trước mắt bỗng nhiên tối sầm, đã mất đi ý thức.

Tạ Vô Nịnh thấy Tễ Phong thi triển chiêu kiếm tuyệt sát hắn chưa từng lĩnh giáo qua, cười lạnh, hai tay hợp nắm Kình Thiên Kích đặt ngang trước người rồi tung lên.

Kình Thiên Kích phi tốc xoay quanh, chặn lại kiếm khí đâm ngang từ hai bên.

Hắn lại hai tay lăng không nâng chưởng, hai đoàn ma hỏa màu đen từ trong bàn tay hắn nhảy lên, giữa không trung hóa ra hai đầu ma thú nhe nanh múa vuốt, ma thú xé quấn lấy, nuốt chửng một đạo kiếm khí đâm thẳng mặt vào bụng.

Cuối cùng còn lại một đạo kiếm quang, là từ đỉnh đầu hắn đâm tới.

Thanh kiếm này, mới là chân thân của Hiên Viên kiếm.

Mang theo kiếm khí bài sơn đảo hải mà đến.

Tạ Vô Nịnh đưa tay vung một trói, hai chưởng ghì chặt lấy thân kiếm, sau đó vỗ tay chấn động.

Lực đạo hắn rung ra bắn ngược trở lại lên người Tễ Phong đang thi triển kiếm chiêu, Tễ Phong thoáng chốc liền lùi lại mấy bước lớn, cổ họng trào lên, phun mạnh một ngụm máu.“Rút lui!” Tễ Phong nắm chặt pháp bảo giấu trong tay, quả quyết không còn ham chiến, một vòng máu, quay đầu lớn tiếng hét lên với bốn tên thuộc hạ đã thương thế thảm trọng, dứt khoát nhanh chóng rút lui.

Tốc độ rời đi nhanh đến mức, thậm chí không thèm để ý mang theo cả những thiên binh đã tử thương la liệt phía dưới.

Tạ Vô Nịnh thấy vậy, dựng Kình Thiên Kích lên, khinh thường xì một tiếng nói: “Ba ngàn năm không gặp, biến thành con rùa đen rụt đầu.

Thái tử Thần tộc?

Bất quá cũng chỉ có vậy.” Hắn đã chờ một lúc.

Không nghe thấy tiếng tiểu bất điểm trong ấn đường.

Lại một lát sau.

Bỗng nhiên, Tạ Vô Nịnh dường như ý thức được điều gì, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm khó coi.

Hắn cứng ngắc đưa tay.

Sờ vào giữa ấn đường của chính mình.

Nốt ruồi chu sa vẫn luôn nằm trên trán hắn, ...... không thấy nữa.

Tiểu bất điểm vẫn luôn luyên thuyên trong đầu hắn, biến mất.

Toàn bộ không trung trên ma uyên, không khí đột nhiên ngưng kết.

Ma minh dưới chân đang khóc gào sói tru cũng trì trệ, ngẩng đầu sợ hãi nhìn lên trên; những thiên binh đang kêu thảm thiết cũng không hiểu sao im bặt, bị một luồng uy áp vô hình kinh khủng trấn nhiếp đến nỗi ngậm miệng lại.

Tạ Vô Nịnh buông tay xuống.

Chậm rãi ngẩng đầu.

Lộ ra một đôi mắt phượng đột nhiên trở nên đỏ tươi như máu.

Quanh thân hắn, ngưng kết sát khí đáng sợ chưa từng có.

Sương mù màu mực bao phủ lấy người hắn.

Nắm Kình Thiên Kích, gân xanh nổi lên trên khớp xương, hắn nhấc mí mắt, âm lệ nhìn chằm chằm hướng Tễ Phong rời đi.

Rồi chậm rãi cười.

Đôi môi đỏ máu hé lộ hàm răng trắng như sương.“Rất tốt, kẻ dám động ta, để cho ngươi toàn bộ thiên giới chôn cùng.” Lời của tác giả: Ách, tiểu khả ái của ngươi không thấy đâu rồi!

* Bản tiếp theo cầu xin cất giữ nha ~ « Ta Triệu Hoán Phu Quân Là Diệt Thế Ma Tổ » Bách Lý Xu xuyên thư.

Đại tiểu thư vạn ngàn cưng chiều của Vũ Sơn bộ tộc.

Lại là nữ phụ trong « Sư Huynh Hắn Tu Vô Tình Đạo ».


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.