Xuyên Thành Ngốc Bạch Ngọt Thập Niên 70

Chương 11: Tín vật đính ước




Đại đội Bội Thu, có chuyện lớn
Ai mà có thể nghĩ tới, đồ lười nhà kế toán Trần lại có đối tượng
Tin này như một cơn gió, nhanh chóng quét ngang đại đội Bội Thu
Phải nói chứ, người khó kết hôn nhất trong thôn chính là cái vị này
Điều kiện nhà họ Trần tốt, nhưng không hiểu sao mà bản thân Trần Thanh Phong vừa lười vừa hay gây chuyện, lại còn không biết cách ăn nói khiến người ta ghét
Do đó mà không ai muốn kết thông gia với gia đình nhà họ cả
Suy cho cùng thì người đàn ông khong tốt, thì cuộc sống làm sao mà thấy được tháng ngày bình yên
Phàm là nhà nào thương con gái cũng không làm vậy
Còn nếu muốn lợi dụng thì cũng không lựa chọn nhà họ, bà Trần không hề nuông chiều mấy đứa con dâu, con gái bà có thể hỗ trợ nhà mẹ đẻ, nhưng mà con dâu thì không thể trợ cấp cho người nha
Còn chuyện dùng 100 đồng tiền cưới Tô Tiểu Mạch ấy à, thật sự cũng được coi là khiến trời đất quỷ thần kinh sợ đấy
Nhưng Trần Tiểu Lục không phải Trần Tiểu Ngũ, anh cũng không giống loại người có thể vì vợ mà đấu tranh với người nhà
Vả lại ai cũng biết Trần Tiểu Ngũ đi làm lính, tiền lương mỗi tháng giao hết cho bà Trần không thiếu đồng nào
Mà khoản này cũng là nguồn thu nhập chủ yếu của nhà bọn họ
Dù bảo nhà họ Trần lấy tiền cưới vợ cho Tiểu Ngũ, thế thì số tiền ấy anh ấy cũng đã dần dần bù vào rồi
Vì vậy không thể so sánh Trần Tiểu Ngũ với Trần Tiểu Lục được
Đây cũng là nguyên nhân chính nè, bất kể tốt hay xấu, dù sao nhà nào cũng không bằng lòng có một chàng con rể như Trần Tiểu Lục đâu
Nghe tin Trần Tiểu Lục có đối tượng, mọi gia đình có con gái trong đại đội Bội Thu đều lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm
Có điều ý nghĩ của trưởng bối với tiểu bối không hề giống nhau
Nghe tin Trần Thanh Phong có đối tượng, trong mười cô gái trong thôn có đến tám cô lén rơi nước mắt rồi, thật là khổ tâm quá đi
Giữa một đám đàn ông thô kệch, lôi thôi lếch thếch, phơi nắng phơi gió, thì Trần Thanh Phong đúng là hạc đứng giữa bầy gà mà
Anh chính là người được biết bao nhiêu cô gái thích thầm
Cũng có mấy người nghĩ rằng, chỉ cần thuyết phục cha mẹ là có thể tiến tới với Trần Thanh Phong
Nhưng còn chưa thuyết phục phụ huynh
Thì Trần Thanh Phong đã có đối tượng
Trần Thanh Phong tìm được ai
Khương Điềm Điềm??
Khương Điềm Điềm..
Là ai vậy
Nhất thời mấy cô gái trong thôn vẫn chưa nhớ ra rốt cuộc đây là thần thánh phương nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy mới thấy Khương Điềm Điềm không có cảm giác tồn tại biết bao nhiêu
Có điều, may mà đều là người cùng thôn, không phải nhảy ra từ khe đá, càng không phải thanh niên trí thức từ nơi khác đến không biết gốc rễ, sau khi nghe ngóng sơ qua, mọi người mới chợt tỉnh ngộ
Hóa ra Khương Điềm Điềm không phải người ngoài
Cô là con bé mồ côi nhà họ Khương
Thời đại này không phải như mấy chục năm sau, con gái mười bảy mười tám tuổi được người nhà cưng chiều
Mấy cô bé bây giờ vẫn còn bị trọng nam khinh nữ nhiều lắm
Cho dù được chiều thì cũng không dám tự gây chuyện nổi bật đâu
Huống hồ, con gái được chiều chuộng thời này thật là quá quá ít ỏi, đa số bị quản thúc trong nhà như mấy chú chim cút nhỏ vậy
Không dám gây rối, nhưng có không ít cô gái âm thầm lặng lẽ đi dòm Khương Điềm Điềm, muốn coi thử là người như thế nào mà thu phục được trái tim Trần Thanh Phong
Có vài người từng xem mắt anh càng thêm kiên quyết phải nhìn cô cho kỹ mới được
Trần Thanh Phong chê người này người kia xấu, rồi tìm được người như nào đây
Bởi thế trong một ngày, mọi người thay nhau đến chuồng heo như ra vào cổng thành ấy, hết lượt này tới lượt kia
Khương Điềm Điềm cũng không hề nổi giận, càng không xấu hổ khi bị dòm ngó, người nào tới nhìn cô cũng đều cười híp mắt
Cô không hề cảm thấy không vui
Nhưng bất kể người đến xuất phát từ lòng ghen tỵ, hay đơn giản chỉ đến xem náo nhiệt, thì tám chín phần đều rời đi trong mờ mịt
Ai có thể tưởng tượng được
Thế mà Trần Thanh Phong lại đang làm việc
Đồng chí Trần Thanh Phong còn không làm việc đồng áng bằng phụ nữ, thế mà, lại, chủ động, làm việc
Vậy mà bình thường á hả
Đương nhiên là không hề bình thường rồi
Nhưng khi một đám người đến nhìn, thấy anh đang nhổ rau dại giúp Khương Điềm Điềm;

Một nhóm khác tới rình xem nữa, thấy anh đang giúp Khương Điềm Điềm băm đồ cho heo ăn;

Chuyện này làm rất nhiều cô gái ái mộ Trần Thanh Phong thiếu chút nữa òa khóc, dựa vào đâu, vào đâu hả
Nếu anh lười thì lười cho trót luôn đi
Sao mà nhìn thấy gái đẹp là thay đổi vậy
Giận quá rồi
Khương Điềm Điềm với Trần Thanh Phong cũng không quá hợp kiểu thẩm mỹ mặt to tròn phúc hậu và mặt chữ điền chính trực thịnh hành trong thời đại này
Nhưng dù coi như khác biệt thì cũng không ai nói câu xấu cả
Không hợp xu hướng thẩm mỹ lại không phải không đẹp
Bọn họ đều là một loại người
Xinh đẹp khiến người ta ghen tỵ
Đàn ông toàn là móng heo hết, đồ trông mặt mà bắt hình dong
Người đến rồi người đi, Khương Điềm Điềm ghé tai Trần Thanh Phong nói nhỏ: "Người thứ hai mươi ba rồi
Tất nhiên không phải đều là người ái mộ Trần Thanh Phong hết, lúc nào cũng có người tò mò mà
Suy cho cùng đều là vì mục đích nhìn xem loại người gì mà mù mắt thế, bị vẻ ngoài Trần Thanh Phong mê hoặc, chả thấy được cái bản chất tham ăn, biếng làm, vừa gian manh vừa láu cá của anh ta
Trần Thanh Phong mạnh mẽ chặt dao phay xuống thớt gỗ, quay đầu nhìn người đang thò đầu ra ngó cười: "Thím Hứa
Anh rủ mắt xuống, ngẩng đầu, nụ cười rực rỡ hẳn: "Phiền thím đến trong đội tuyên truyền giúp cháu
Thím Hứa: "Gì cơ
"Bọn cháu đều không phải người xa lạ, có thể nhìn tùy tiện, nhưng mà cũng không thể nhìn không đúng không
Dẫu sao thì hai đứa tụi cháu đều đẹp thế này mà
Nhìn tụi cháu không phải như ngắm mấy minh tinh điện ảnh à
Trần Thanh Phong duỗi hai ngón tay ra nói: "Nhìn một lần, đưa hai xu, nhìn vô tư
Trong phút chốc, thím Hứa cảm giác hình như mình nghe nhầm rồi
Bảo cái gì cơ
Đang nói tiếng người hả
Đòi tiền
Hai xu
Trần Thanh Phong còn bồi thêm, giọng điệu dẫn dắt từng bước một: "Tuyên truyền nhiều chút nha thím, để nhà nhà đều tới, bọn cháu không ngại đâu
Hai xu này không hề thiệt thòi hay lừa đảo gì đâu nha
Thím, hai xu này..
Thím Hứa thiếu điều muốn ngất tới nơi, bà nhìn Trần Thanh Phong mà cạn lời, không đáp câu nào rồi thoáng cái đi thẳng
Cũng đừng có mà đòi tiền bà, bà không dòm bà đi đây bà không có tiền
Đòi tiền, đừng có hòng
Trần Thanh Phong gọi với: "Thím Hứa..
Thím Hứa lao nhanh như làn khói, Trần Thanh Phong nhướng mày, đoạn bảo: "Em có tin không, từ giờ chỗ này sẽ thanh tịnh, đến cả một con ruồi cũng sẽ không bay đến đâu
Khương Điềm Điềm cảm khái từ tận đáy lòng: "Em còn rất muốn kiếm được hai xu này mà
Trần Thanh Phong cười tít mắt: "Nhưng anh muốn ở một mình với em hơn cơ
Chị Vương đứng bên cạnh nghe, bị lời uốn éo phát ngấy mà nổi hết cả da gà trên người, dứt khoát cắp rổ,"Chị đi đào rau
Khương Điềm Điềm hí hửng: "Thật tốt quá đi, em lại bớt được việc
Trần Thanh Phong cũng cười theo, vui vẻ y chang
Anh nhìn hai bên trái phải, lấm la lấm lét kéo Khương Điềm Điềm trốn tới cạnh chuồng heo
Khương Điềm Điềm lập tức khoanh tay, tỏ vẻ đề phòng hết sức, mắt to đen nhánh: "Anh muốn làm gì đó
Trần Thanh Phong sửng sốt, sau đó ..
đỏ mặt
Anh nhỏ giọng trách: "Anh không có làm trò xằng bậy đâu
Khương Điềm Điềm: "Vậy anh làm gì
Trần Thanh Phong lại cảnh giác liếc nhìn xung quanh, sau đó lấy một túi vải nhung giấu trong túi quần áo ra, cẩn thận giao cho Khương Điềm Điềm, vô cùng nghiêm túc bảo: "Điềm Điềm, tặng em cái này
Mắt cười cong cong: "Đây là tín vật đính ước của bọn mình
Khương Điềm Điềm không hề ngượng ngùng đưa đẩy giống con gái bình thường, thay vào đó là tò mò nhận lấy
Tuy bảo là túi nhung nhưng mà chả thấy nhung tí nào, nhìn cứ như lông chim trĩ bị nhổ ấy, trông không ra làm sao
Cô mở thẳng túi nhung ra, lập tức hai mắt trợn tròn: "Ôi
Trong cái túi nhung rách rưới chứa một miếng ngọc bội trong veo xanh biếc
Khương Điềm Điềm ngẩng đầu ngó Trần Thanh Phong: "??
Trần Thanh Phong: "Đẹp đúng không
Khương Điềm Điềm tò mò vuốt miếng ngọc, hết nhìn bên trái rồi nhìn bên phải
Thật lâu sau mới thần thần bí bí nhích lại gần anh, hạ giọng hỏi: "Anh đi đào mộ à
Trần Thanh Phong: "..
Anh thò tay chọc mặt cô, mềm mại mịn màng y như bánh bao trắng
Trần Thanh Phong đã từng ăn một lần, vẫn còn nhớ rõ cảm xúc lúc ấy
À không, Khương Điềm Điềm nhà mình còn mềm hơn bánh bao trắng nữa kìa
"Ui da
Khương Điềm Điềm làm bộ như muốn cắn ngón tay anh
Trần Thanh Phong cười trong trẻo: "Đây là đồ ông bà nội giao lại cho anh, bảo rằng để dùng khi tương lai cưới vợ
Nói tới đây, anh chớp mắt ngắm cô một cái, thấy mặt dần đỏ lên: "Bây giờ tụi mình là đối tượng kết hôn, tất nhiên anh phải tặng nó cho em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Điềm Điềm sờ ngọc bội trên tay, nhỏ giọng nói: "Xúc cảm tốt ghê, chắc là đắt lắm, anh muốn tặng cho em thật hả
Không lẽ anh không sợ em cầm rồi chuồn đi luôn sao
Trần Thanh Phong lại không kiềm lòng mà chọc tay lên mặt cô: "Anh đây không sợ
Bọn mình là trời sinh một đôi đó, anh không nghi ngờ em đâu
Mái tóc ngắn hơi xoăn của Khương Điềm Điềm khẽ rung, khóe miệng không kìm được mà nhướng lên cao
Ai mà không thích nghe lời dễ nghe chứ
Khương Điềm Điềm sờ ngọc bội rồi nói: "Nhưng mà em không có gì cho anh cả
Trần Thanh Phong thẳng thắn: "Có thể ở bên em là rất vui rồi, không cần phải đưa cái gì mới xem như là biểu hiện
Anh cho em bởi vì anh có
Nếu không có thì anh cũng không thể cho em thứ gì được
Dừng một lúc, anh lại bổ sung: "Có điều em cứ giữ đấy thôi, đừng có đeo, bây giờ nhiều kẻ gian lắm, đừng rước phiền phức vào người
Khương Điềm Điềm lập tức gật đầu: "Em biết rồi
Chuyện này cô cũng biết
"Em không thạo cái này, đây là ngọc bội hay là phỉ thúy nhỉ
Khương Điềm Điềm vuốt ve, tò mò hỏi
Thật ra Trần Thanh Phong cũng không rành mà
Có điều anh cũng đã từng nghe ông nói: "Chắc là ngọc, ông nội anh bảo nó là ngọc bội
Khương Điềm Điềm ồ một cái, nghiêm túc đáp: "Nhất định rất quý
Trần Thanh Phong: "Nghe bảo tốt vô cùng, hồi còn trẻ ông anh tích cóp được đấy
Miệng anh ngọt, nên ông bà nội thương anh nhất nhà, len lén đưa cho
Cha mẹ với người nhà anh không ai biết đâu
Khương Điềm Điềm: "!!
Cô trợn to mắt: "Anh giấu làm của riêng
Trần Thanh Phong tìm phiến đá ngồi xuống, Khương Điềm Điềm lập tức kề vai ngồi bên cạnh, giật giật lỗ tai biểu hiện vẻ hết sức "chăm chú lắng nghe"
Trần Thanh Phong: "Cũng không xem là thế
Thật ra hồi còn trẻ ông bà anh từng làm việc trong thành phố, cực kỳ hiểu rõ tầm quan trọng của tiền, tích cóp được một ít của cải
Sau này khi giải phóng, cuộc sống tốt hơn, mấy cửa hàng ở nội thành đều đóng cửa hết, bọn họ lại về quê nhà
Cũng để làm mai cho cha, chú hai, chú ba và cô anh
Hồi đó họ nhịn ăn nhịn xài tiết kiệm được chút của cải như thế, thật ra đã không còn dư bao nhiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai cụ đều là người thiếu tiền, hiểu rằng phải có ít đồ phòng thân
Thế mà lúc anh cả lấy vợ lòng họ cũng không yên, lén trợ cấp cho một chút; tiếp đó là anh hai, anh ba, anh tư, anh năm..
Anh biết thừa mỗi người bọn họ đều có một chiếc nhẫn bạc
Ông bà nội anh bảo đó là cho mấy đứa nó phòng thân, tự đi mà cất giữ, đừng nói với cha mẹ hay vợ
Sau đó đến anh, sức khỏe bọn họ đã không còn tốt nữa, không đợi được tới khi anh lấy vợ, mà hai cụ cũng không còn nhẫn bạc, thế nên bà nội mới quyết định lấy miếng ngọc bội này cho anh
Ông bà nội bảo dù giá trị ngọc bội cao hơn nhẫn bạc, nhưng thời đại này chả ai dám dùng, cũng không ai hiểu về nó, không được như nhẫn bạc có thể đổi thành tiền
Cho nên vẫn thiệt thòi cho anh
Thực ra mà nói thì anh cũng không có cảm giác ông bà bạc đãi mình, họ thương anh nhất
Tiếc rằng ông bà đều không còn nữa
Khương Điềm Điềm cảm nhận được nỗi cô đơn của anh, duỗi tay ra nắm chặt tay Trần Thanh Phong
Trần Thanh Phong: "!!
Anh nhìn bàn tay nhỏ của cô, tay cô nhỏ bé mềm mại làm sao
Thế là ánh mắt cũng phiêu diêu, còn hơi khẩn trương
Khương Điềm Điềm: "Đừng nghĩ tới mấy chuyện không vui nữa, nhất định ông bà sẽ mong anh sống vui vẻ hạnh phúc
Trần Thanh Phong nhìn cô ngồi bên cạnh, dưới ánh nắng cô vừa trắng trẻo vừa xinh đẹp
Anh nhếch miệng, ừ một tiếng thật sâu
Anh nói: "Vậy, vậy..
Em nhận tín vật đính ước của anh rồi thì sau, sau này có thể gọi tên anh không
Khương Điềm Điềm cười nhẹ, giòn giã kêu: "Anh Tiểu Phong
Trần Thanh Phong: "!!
Ngọt quá đi
Tâm hồn Trần Thanh Phong bị tiếng "Anh Tiểu Phong" ngọt ngào mềm mại này mê tâm hồn, ngơ ngác nhìn cô, nhỏ giọng bảo: "Nữa, kêu thêm một tiếng nữa được không
Khương Điềm Điềm chọt tay lên mặt anh
"Anh Tiểu Phong, anh Tiểu Phong, anh Tiểu Phong
Hai người cùng lúc phì cười, vui quá đi
Thiếu niên thiếu nữ đang ngọt ngọt ngào ngào thì thấy chị Vương hấp tấp trở về, Khương Điềm Điềm lập tức giấu ngọc bội đi ngay
Cũng may chị ấy hoàn toàn không để ý điều này, nói với Trần Thanh Phong: "Tiểu Lục, chị dâu năm em lại đánh nhau với em dâu mình kìa, em mau tới xem thử xem, đừng để có chuyện không may
Trần Thanh Phong: "Vâng
Khương Điềm Điềm: "Em cũng đi
Trần Thanh Phong nghĩ nghĩ rồi mới dặn dò: "Đợi chốc nữa anh tới giúp đỡ, em đừng có đứng gần, tránh để các bác gái giúp đỡ lỡ tay ngộ thương
Điềm Điềm: "Được ạ
Cô luôn có cảm giác, nữ chính sẽ không chịu thiệt đâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.