Khương Điềm Điềm rất tự tin về nữ chính
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng, trên thực tế, Tô Tiểu Mạch yếu đuối mỏng manh, căn bản là yếu như gió thổi phát bay luôn
Trần Thanh Phong và Khương Điềm Điềm chạy đến hiện trường, thấy con dâu nhà họ Tô đè chị chồng Tô Tiểu Mạch xuống đất đánh bùm bụp
Còn bà già nhà họ Tô kia, thấy con gái mình bị đánh thì cũng chỉ che mặt khóc tức tưởi chứ không có ý định đi tới khuyên ngăn, không hỗ trợ, chỉ "Hoa lê dính hạt mưa", vẻ mặt đau khổ
Không biết vì sao mà những người khác trong nhà họ Trần vẫn chưa đến, một mình Tô Tiểu Mạch lâm vào thế yếu
Nhìn thấy cảnh đó, Trần Thanh Phong lập tức xông lên, sức trai tráng bao giờ cũng lớn hơn phụ nữ, mà thanh niên phong độ trí thức, lại càng thêm khiến phụ nữ run sợ
Trần Thanh Phong kéo con dâu nhà họ Tô ra khiến chị ta lảo đảo, miệng còn nói: "Mọi người ra mà xem muốn giết người đây này
Con dâu nhà họ Tô nổi điên rồi
Trần Thanh Phong kéo con dâu nhà họ Tô, Tô Tiểu Mạch chệnh choạng đứng dậy rồi nhào về phía em dâu mình, có điều tóc tai cô ấy rối loạn, khắp người còn đang bị thương nên cũng không có nhiều sức, đánh con dâu nhà họ Tô mà nhẹ bẫng, con dâu nhà họ Tô: "Oái
Trần Thanh Phong nhướn mày, anh thấy rõ chị dâu năm đã véo một cái thật đau vào hông người đàn bà đanh đá nhà họ Tô
Tô Tiểu Mạch loạng quạng nhặt một tảng đá, nhìn có vẻ một giây sau sẽ phang vào người
Bà Tô thấy thế thì vội hét lên xông đến, dùng sức kéo một cái, Tô Tiểu Mạch như con diều đứt dây ngã phịch xuống đất cái, té ngã thật mạnh trên đất, cô ấy ôm bụng kêu: "Đau quá, đau bụng quá..
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, mọi người vẫn chưa kịp phản ứng
Đột nhiên Khương Điềm Điềm la lên: "Chị chảy máu rồi kìa!
Âm thanh lanh lảnh của cô khiến mọi người lập tức nhìn về phía Tô Tiểu Mạch, hôm nay Tô Tiểu Mạch mặc váy xám nhạt giặt nhiều đến nỗi phai màu, nên chẳng mấy chốc mọi người đã thấy vệt máu tràn lan
"Trời ơi
Những người phụ nữ đã trải qua chuyện này thấy thế thì la lên, nhanh chóng hiểu ra chuyện gì
Tô Tiểu Mạch ôm bụng khóc ròng: "Đau bụng quá, tôi đau bụng quá
Cứu tôi với, ai cứu tôi với..
"Vợ thằng năm có rồi hả
"Đến mức này rồi mà còn hỏi có hay không
Nhiều máu như vậy kia mà
Mọi người mồm năm miệng người, nhưng rất nhanh đã có người đi đến đỡ Tô Tiểu Mạch: "Vợ thằng năm à, cháu..
"Con, con tôi, con của tôi..
Ai cứu con tôi với
Tô Tiểu Mạch gào lên
Và cũng trong mấy giây đó, Tô Tiểu Mạch đột nhiên hung ác nhìn sang bà Tô, một bước xông đến, tát hai phát thật kêu vào mặt bà ta, la lớn: "Bà trả lại con cho tôi, bà trả lại con cho tôi
Cô ấy lùi về sau một bước, nói: "Không, bà không phải là mẹ tôi, bà là yêu quái biến thành, là yêu quái
Từ bé tôi đã bị bà ngược đãi, bà không phải là mẹ tôi
Bà là ma quỷ
Rồi cô ấy quay sang nhìn con dâu nhà họ Tô, lập tức lao đến: "Cô cũng là ma quỷ, hai người mới là mẹ con ruột thịt, là ma quỷ cọp vồ hại người
Đồ ma quỷ!!
Cô ấy dùng sức bóp cổ con dâu nhà họ Tô, ra sức lắc lắc
"Điên rồi, cô, cô điên rồi..
Cuối cùng lúc này đại đội trưởng cũng đã đến: "Nhanh lên, mau kéo người ra
Tô Tiểu Mạch nổi điên đã đánh hai người thành đầu heo sưng vù
Lúc này mọi người mới hoàn hồn, vội giữ chặt Tô Tiểu Mạch, Tô Tiểu Mạch ôm bụng mình la hét: "Là họ hại chết con tôi, nhà họ Tô hại chết con tôi rồi
Bọn họ phải đền mạng, tôi muốn bọn họ đền mạng!!
"Vợ thằng năm à, cháu mau đi khám bác sĩ đi, mau đi đi
"Tôi không đi, con của tôi vẫn đang ở đây, tôi không đi đâu cả
Con tôi vẫn ở trong bụng tôi, vẫn ở trong này
Rồi không biết Tô Tiểu Mạch lấy sức ở đâu ra, chợt cô ấy lập tức vùng ra khỏi mọi người, nhanh chóng chạy về nhà: "Con tôi vẫn còn, tôi phải về nhà, phải về nhà dưỡng thai
Tô Tiểu Mạch chạy rất nhanh, chỉ trong tích tắc đã băng qua góc nhà rồi biến mất
Mà lúc này, những người tốt bụng đều hoen đỏ cả mắt
"Nó không tin là mình mất con rồi
"Đúng vậy, nó chờ mong bấy lâu nay mà
"Kể ra cũng tội nó quá, lúc chưa kết hôn thì bị giày vò bạc bẽo, cứ tưởng kết hôn rồi sẽ tốt hơn
Chờ con bao lâu
Vậy mà rồi lại bị mẹ ruột hại..
"Hừ, mẹ ruột cái gì, không nghe thấy hả
Đó là ma quỷ cọp vồ
Mọi người bàn tán sôi nổi, còn Khương Điềm Điềm cứ đứng đực ra, cuối cùng cũng quay đầu nhìn Trần Thanh Phong, hai mắt Trần Thanh Phong sâu không thấy đáy, bốn mắt giao nhau, anh nhìn Khương Điềm Điềm với ánh mắt an ủi rồi nói: "Đại đội trưởng, nhà cháu sẽ không bỏ qua chuyện hôm nay đâu
Cha mẹ cháu đi vắng, em chồng như cháu cũng khó giải quyết
Nhưng không có lý nào bọn họ hại người mà coi như không có chuyện gì được
Đợi hai ông bà về sẽ truy cứu trách nhiệm của họ
Đại đội trưởng nghiêm túc gật đầu: "Nhất định trong đội sẽ xử công bằng chuyện này
Ông và kế toán Trần là cộng sự nhiều năm, dù không có chuyện gì thì cán cân trong lòng ông cũng nghiêng về phía gia đình kế toán Trần hơn
Huống hồ giờ nhà họ Trần có lý, người nhà họ Tô đúng là khinh người quá đáng
"Xử lý nhà bọn họ, nhất định phải xử lý nhà bọn họ
Người ta đang yên đang lành lại bị bọn họ ép nổi điên
"Đúng thế đúng thế
"Tiểu Lục, cháu mau đi tìm mẹ đi, chị dâu cháu vẫn cần phải khám bác sĩ
Chảy nhiều máu như vậy, mau đi đi
Mọi người mồm năm miệng bảy, Trần Thanh Phong gật đầu: "Cháu đi rồi về ngay đây
Anh nhìn sang Khương Điềm Điềm nói: "Anh có chút chuyện, em về nhà trước đi
Khương Điềm Điềm nhanh chóng gật đầu, nghĩ một lúc rồi cô nói: "Thôi, để em đi với anh
Em là con gái, có vẻ sẽ dễ làm việc hơn, anh là con trai chắc cũng khó xử
"Tiểu Lục, cứ để Điềm Điềm đi theo đi, đúng là có nó thì dễ hơn
Đội trưởng cũng đã mở miệng rồi
Trần Thanh Phong: "Vâng ạ
Hai người vội vã đi ngay
Trần Thanh Phong mím chặt môi, Khương Điềm Điềm lén nhìn anh, thấp giọng: "Anh đừng buồn quá
Biểu cảm trên mặt Trần Thanh Phong không thay đổi, giọng rất nhỏ: "Anh không buồn, vì chị dâu vốn không hề mang thai
Dừng một lúc, giọng anh càng thấp hơn: "Sáng nay anh thấy chị ấy về nhà mẹ đẻ ăn trộm gà, anh đoán, có lẽ đó là máu gà
Khương Điềm Điềm nhíu chặt mày, nói nhỏ: "Em cũng đoán vậy
Đúng thế, là đoán được
Chứ không phải là nhớ lại
Tô Tiểu Mạch là nữ chính trong truyện sảng văn, nội dung tình tiết rất nhẹ nhàng
Truyện vừa hay lại đọc cười vỡ bụng
Đúng là đọc rất dễ chịu, đồng thời cũng rất..
dễ quên
Cô nhớ rõ chuyện trải qua kiếp trước của Tô Tiểu Mạch chỉ vì sự cố "nông phu và rắn" đầy bi thảm, còn nội dung khác thì không rõ lắm
Có điều nữ chính đã sống lại rồi, chắc cũng không thiệt thòi gì đâu nhỉ
Khương Điềm Điềm: "Em thấy..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Thanh Phong: "Anh thấy..
Hai người đồng thanh mở miệng, thế là đưa mắt nhìn nhau
Khương Điềm Điềm: "Anh nói trước đi
Trần Thanh Phong bật cười, nói: "Anh đoán có lẽ chúng ta cùng nói đến một chuyện
Khương Điềm Điềm nhíu mày,"Là gì
Trần Thanh Phong: "Anh cảm thấy, chúng ta không cần vạch trần chuyện chị ấy giả sinh non, cũng đừng nói ra ngoài
Khóe môi Khương Điềm Điềm cong lên một độ cong khó thấy,"Quả nhiên chúng ta là tâm linh tương thông mà
Chuyện bọn họ muốn nói đúng là một
Cảm giác này, vừa thần kỳ vừa vui sướng
Không gì khiến con người ta vui vẻ hơn việc tâm linh tương thông với người mình thích cả
Trần Thanh Phong cũng nhoẻn miệng cười, anh thấp giọng dặn Khương Điềm Điềm: "Chuyện hôm nay chắc chắn là chị dâu anh đóng kịch
Anh thấy, hình như chị dâu thay đổi rồi thì phải
Không biết bị gì kích thích hay do nguyên nhân nào khác, nhưng anh cho rằng, tuy nhìn chị ấy vẫn yếu đuối nhưng rõ là thay đổi rất nhiều
Vở kịch hôm nay, nếu nhìn kỹ sẽ thấy khá đáng sợ
Kẻ thức thời làm trang tuấn kiệt, tốt nhất chúng ta đừng động vào chị ấy
Chuyện hôm nay cứ theo ý của chị ấy đi, quậy tung nhà họ Tô để bọn họ đeo tiếng ác cũng hay
Nhà họ Tô thật sự không phải loại đứng đắn gì
Khương Điềm Điềm gật đầu cái rụp: "Em biết rồi
Rồi cô đảm bảo trong sợ hãi: "Sau này chúng ta kết hôn rồi, em cũng không dây vào chị ấy đâu
Đối đầu với ai chứ không dám đối đầu nữ chính đâu
Cứ là nam nữ chính thì đều là con ruột của ông trời, không thể trêu chọc được
Khương Điềm Điềm nghĩ rất nhiều rất nhiều, còn Trần Thanh Phong lại vô cùng vui mừng vì lời cô nói, cô muốn kết hôn với anh
Anh thấp giọng: "Dù chị ấy có ghê gớm đến mấy thì anh cũng không để chị ấy ức hiếp em đâu
Đấy là sự đảm bảo của anh
Đàn ông đàn ang mà không bảo vệ được vợ con thì còn ra thể thống gì nữa
Khương Điềm Điềm sờ "tín vật đính ước" trong túi rồi liếc nhìn anh, ừm, quá đẹp trai quá men lì
Hơn nữa, anh Tiểu Phong lợi hại thiệt đó, chưa gì mà đã nhận ra sự thay đổi của Tô Tiểu Mạch
Cô nắm gấu áo anh kéo nhẹ, nói: "Anh Tiểu Phong, anh thông minh quá
Trần Thanh Phong ngẩng đầu lên, đắc ý: "Đương nhiên rồi
Dừng một lúc, anh quét mắt bốn phía dỏng tai tám hướng, thấy không có ai thì nhanh chóng ngoéo đầu ngón tay cô rồi buông ra ngay, không chớp mắt nói: "Em cũng rất thông minh
Khương Điềm Điềm ưỡn ngực, đắc ý: "Dĩ nhiên
Em là ai chứ
Em là Khương Điềm Điềm lanh lợi nhất đại đội Bội Thu
Hai người tự tâng bốc nịnh nọt nhau một phen, sau đó Khương Điềm Điềm mới kịp sực nhớ chính chuyện, hỏi: "Sao mẹ với mấy chị của anh vẫn chưa về vậy
Trần Thanh Phong cũng ngơ ngác, nói: "Anh không biết
Hồi sáng mấy người họ cùng đi ra ngoài
Anh nghĩ ngợi rồi đoán: "Có lẽ, là bị chị dâu năm nhà anh xúi đi đâu mất rồi
Khương Điềm Điềm ý vị thâm trường: "Chắc chắn rồi
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã về tới nhà họ Trần
Quả nhiên, tuy Tô Tiểu Mạch đã về nhưng mấy người phụ nữ khác trong nhà họ Trần lại không có ở nhà, trái lại có mấy bà hàng xóm ló đầu nhìn ngó xung quanh
Trần Thanh Phong đi đến ngoài cửa phòng Tô Tiểu Mạch, gọi: "Chị dâu, chị có khỏe không
Tô Tiểu Mạch hét lớn: "Chị không khám bác sĩ, con của chị vẫn khỏe
Khóe miệng Trần Thanh Phong giật giật, nếu không phải biết Tô Tiểu Mạch giả vờ thì không khéo anh cũng tin là thật
Quả nhiên, phụ nữ mà đã muốn ác thì không có chỗ cho đàn ông xen vào
Hành động này, quá ghê gớm
Có điều chuyện này cũng không liên quan gì tới anh, anh nói: "Vậy..
chị cứ nghỉ ngơi đi
Anh xòe tay ra với Khương Điềm Điềm, không khống chế âm lượng: "Anh thấy chị dâu anh bị kích động, tình hình không ổn lắm, em cũng đừng vào nhé, nếu bị thương thì không tốt đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Điềm Điềm rất biết phối hợp, nhìn vào căn phòng với vẻ đồng tình, nói: "Sao người nhà họ Tô lại hư như vậy chứ
Chỉ biết chèn ép người ta
Rồi lại nói: "Em không vào đâu, để em đi đun nước cho chị ấy
Trần Thanh Phong: "Cũng được, em nhóm lửa giúp anh, anh đi tìm mẹ với các chị đã
Khương Điềm Điềm đáp rất to: "Vâng
Trần Thanh Phong mở miệng, tuy không phát ra tiếng nhưng Khương Điềm Điềm thấy anh đang nói: đừng vào nhà
Cô ra dấu "không thành vấn đề", đáp đầy khí thế: "Yên tâm, em làm được
Không phải chỉ là nhóm lửa đốt củi thôi sao
Không thành vấn đề!