Xuyên Thành Ngốc Bạch Ngọt Thập Niên 70

Chương 14: Cầu hôn




Khương Điềm Điềm không xúm đến xem hai nhà Trần – Tô đấu tranh
Nhưng bao nhiêu tin tức vẫn nghe đủ không thiếu tin nào
Nghe nói, cả một nhà họ Trần hùng hổ kéo đến nhà họ Tô, không chỉ phá tanh bành nhà họ Tô mà còn bắt luôn con gà mái của bọn họ đi, nói là để bồi bổ cơ thể cho Tô Tiểu Mạch
Thế là cả đại đội biết rõ: hai nhà này không phải là thông gia mà là kẻ thù
Sáng sớm tinh mơ, Khương Điềm Điềm vừa đến chuồng heo thì bị chị Vương kéo đến say sưa thuật lại, kể xong rồi, chị mới cảm khái: "Bởi mới có câu con gái tốt không lấy chồng đi lính, kể ra cũng đúng
Khương Điềm Điềm: "Dạ
Cô chớp đôi mắt to tròn, có phần ngơ ngác
Có ai mà không biết bây giờ quân nhân rất được kính trọng, hơn nữa, thu nhập cũng không thấp tí nào
Vì nghĩ như thế nên cô mới ngạc nhiên đến vậy
Có lẽ Khương Điềm Điềm tỏ vẻ quá khiêm tốn, nên chị Vương cũng vui vẻ giải thích cô nghe đạo lý trong đó
"Đúng là đi lính rất tốt, nhưng làm vợ lính tốt ở đâu
Đàn ông suốt ngày không có ở nhà, không có ai để mình giựa dẫm, dù có khổ sở khó khăn cũng phải kiên trì
Rồi đàn ông không ở nhà thì có thai thế nào
Đã không mang thai thì dù chỉ biến động nhỏ thôi cũng không thể tự gánh vác được
Chưa nói đâu xa, cháu nhìn Tô Tiểu Mạch mà xem, chồng nó chỉ mỗi dịp Tết mới về
Lần này mất cả con, xem ra nó càng khó sống ở nhà họ Trần
Nói đến đây, chị sực nhớ đến chuyện Khương Điềm Điềm và Trần Tiểu Lục xem mắt thành công
Chị ấy nói: "Chị nói thế chứ không có ác ý gì đâu
Khương Điềm Điềm tức khắc gật đầu, nở nụ cười tươi với chị Vương, đáp: "Em biết chị có ý tốt mà
Chị Vương: "Em hiểu là được rồi
À đúng, em..
Chị thoáng dừng lại rồi hỏi: "Em thích Trần Tiểu Lục thật hả
Con gái mà không có người lớn làm trụ cột thì thường rất tùy tính, hoàn toàn không hiểu được tìm một kẻ lười làm chồng sẽ vất vả thế nào..
Nhắc đến Trần Thanh Phong, hai mắt Khương Điềm Điềm lập tức sáng rực, ngọt ngào đáp: "Đúng ạ, anh Tiểu Phong tốt lắm
Chị Vương: "..
Có nói nhiều hơn nữa cũng không biết nói gì, thế là chị chỉ bảo: "Cô gái tuổi trẻ, sau này đừng hối hận đấy
Khương Điềm Điềm ưỡn ngực, vô cùng tự tin: "Không có chuyện đó đâu, bọn em là một cặp trời đất tạo nên á
Chị Vương: "..

"Điềm Điềm
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến
Chị Vương còn đang muốn nói chuyện thì nghe thấy giọng của Trần Thanh Phong vọng lại, tuy chị Vương coi thường Trần Thanh Phong nhưng vẫn phải cảm khái anh có gương mặt quá điển trai, vừa nhìn mà đã bất giác mềm lòng, thế là chị đưa giỏ cho Khương Điềm Điềm, nói: "Đi đi đi, em đi nhổ rau cho heo đi
Tuy ngoài miệng chê bai nhưng động tác rất thành thật, lập tức tạo cơ hội cho đôi nam nữ ở riêng
Khương Điềm Điềm vui vẻ đáp: "Vâng
Cô lập tức xách giỏ nhảy nhót đến cạnh Trần Thanh Phong, Trần Thanh Phong cười hì hì cám ơn rồi cùng đi nhổ rau
Hai người sóng vai cùng đi vào rừng cây, anh dáo dác nhìn quanh, thấy không có ai thì đưa một túi giấy dầu cho Khương Điềm Điềm, nói: "Cho em ăn đấy
Khương Điềm Điềm ngửi ngay thấy mùi hương thơm cực kì, cái mũi nhỏ của cô hít hít mấy cái, mở to hai mắt hỏi: "Có phải là gà nướng không
Có phải không??
Trần Thanh Phong còn chưa mở miệng, cô đã tự khẳng định: "Là gà nướng
Khương Điềm Điềm ở "đời trước" chưa bao giờ phải lo suy nghĩ vì kinh tế, cũng không bao giờ đau đầu chuyện ăn mặc, có thể nói bao nhiêu sơn hào hải vị đều đã từng ăn
Nhưng ở kiếp này cô lại như biến thành một con mèo nhỏ tham ăn
Một quả trứng gà, một miếng bánh nướng, thậm chí là một ít gà nướng thôi cũng đủ để cô nhỏ dãi thòm thèm, cực kì thèm muốn
Cô dè dặt mở túi giấy ra, hai mắt tức khắc sáng bừng, cô cảm thấy, hô hấp của bản thân cũng dồn dập tới nơi rồi
Trong túi giấy không phải gì khác mà chính là một cái đùi gà nướng
Khương Điềm Điềm nuốt nước bọt cái ực, hai mắt không rời khỏi đùi gà, mãi mới miễn cưỡng khống chế lại nhìn sang Trần Thanh Phong,"Anh Tiểu Phong lấy đâu ra thế
Đồ sang trọng thế này hiếm có lắm
Trần Thanh Phong cũng không hề giấu giếm lai lịch của chiếc đùi gà, vui vẻ nói: "Quà cám ơn của chị dâu năm đấy
Khương Điềm Điềm lập tức sửng sốt, nhìn Trần Thanh Phong với vẻ khó hiểu
Trần Thanh Phong kéo Khương Điềm Điềm tìm một phiến đá rồi ngồi xuống, giải thích: "Đây là quà cám ơn vì hôm qua em đã nấu nước nóng giúp chị ấy
Khương Điềm Điềm: "..
Thật không ngờ rằng, chỉ làm một xíu chuyện nhỏ như vậy mà đã nhận được quà cám ơn to đùng từ nữ chính
Quả nhiên nữ chính đúng là nữ chính, không keo kiệt tí nào
Huhu, cô sẵn sàng làm nô tỳ nấu nước cho người ta, đồng ý lắm luôn
Khương Điềm Điềm cảm khái từ tận đáy lòng: "Hào phóng như vậy, có nịnh bao nhiêu cũng không thiệt
Trần Thanh Phong cũng cảm khái gật đầu, nói: "Đúng thế
Mà em mau ăn đi, nếu không sẽ nguội đó
Khương Điềm Điềm cũng không chậm trễ, lập tức giơ tay xé một miếng rồi bỏ vào miệng
Đùi gà nướng vừa chín tới, mức lửa thích hợp, nhìn vàng rộm giòn giòn lại lóng lánh, ăn vào một miếng, mùi gà nướng đậm đà lan tỏa trong miệng, đến kẽ răng trong má cũng lưu hương
Khương Điềm Điềm thỏa mãn nheo mắt, chân thành nói: "Ăn ngon lắm, đây là cái đùi gà ngon nhất mà em từng ăn
Biểu cảm của Khương Điềm Điềm quá sung sướng, mùi thơm của đùi gà lại quá hấp dẫn, Trần Thanh Phong không nhịn được nuốt nước bọt
Khương Điềm Điềm liền đưa đùi gà cho Trần Thanh Phong, nói: "Anh cũng ăn đi
Cô cũng không phải là người chỉ biết ăn một mình, hơn nữa, nếu không có Trần Thanh Phong thì cũng không có đùi gà này đâu
Trần Thanh Phong lắc đầu, kiên quyết không nhìn đùi gà, không chịu dụ dỗ: "Anh không ăn, cho em cả đấy
Anh từ chối quyết liệt, nhường đồ ngon cho cô bạn gái, có điều Khương Điềm Điềm là người rất công bằng, cô xé một miệng thịt rồi đưa luôn đến bên mép Trần Thanh Phong, nói với vẻ đầy cám dỗ: "Anh Tiểu Phong, đùi gà nướng ngon lắm ngon lắm đó
Đùi gà nướng bên ngoài cháy vàng bên trong mềm mềm, đùi gà nướng không ăn là hối hận đó
Cô quơ quơ miếng thịt bên miệng Trần Thanh Phong, nói: "Ăn đi ăn đi
Chúng ta ăn chung
Cô cười hì hì: "Không ai được ăn mảnh cả
Trần Thanh Phong cúi đầu nhìn cô, thấy hai mắt cô sáng bừng, khóe miệng nhếch lên trông thật vui vẻ
Mùi thơm của thịt gà nướng đúng là quá ghê gớm, anh lại nuốt nước bọt, nói: "Vậy..
anh chỉ ăn một miếng thôi đó
Khương Điềm Điềm: "Có đồ tốt thì phải chia sẻ cho nhau
Hơn nữa, không có anh thì làm gì có thịt gà
Rồi cô lẩm bẩm: "Sau này có thứ tốt chúng ta cùng ăn chung
Trần Thanh Phong nhìn sườn mặt cô, cô gái trắng nõn mịn màng thế này, anh nghĩ ngợi rồi mỉm cười gật đầu: "Được
Hai người sóng vai ngồi với nhau, anh một miếng em một miếng, chẳng mấy chốc đùi gà đã chỉ còn lại xương gà
Khương Điềm Điềm chưa thỏa mãn liếm môi dưới, có điều vẫn hài lòng: "Ngon thật đấy
Nhưng rồi cô đột nhiên nghiêng đầu, nói: "Tô Tiểu Mạch cho anh đùi gà, người nhà anh chịu hả??
Dạo này thức ăn quý hiếm lắm
Huống hồ là cái đùi gà siêu siêu ngon này
Trần Thanh Phong: "Bọn họ không biết
Anh rôm rả kể chuyện với Khương Điềm Điềm: "Hôm nay chị ấy xin nghỉ
Không đi làm mà đến công xã, nói là muốn gửi thư cho anh năm của anh
Trước khi ra ngoài, chị ấy lén cho anh cái này, nói là cám ơn chúng mình hôm qua đã lo liệu cho chị ấy
Rồi anh lại nói: "Đây cũng chỉ là một miếng của con gà mà sáng hôm qua chị ấy trộm từ nhà họ Tô, chứ không phải con gà tối hôm qua nhà họ đền
Chị ấy nướng gà rồi đem đến công xã, không biết để làm gì
Lại nói nữa: "Anh cảm thấy chị ấy biết hôm qua anh đã thấy chị ấy trộm gà, đùi gà này không chỉ là cám ơn mà còn là phí bịt miệng
Rồi tiếp tục nói: "Chuyện như thế, chị ấy không nhắc đến thì anh cũng sẽ không nói, dù sao cũng không có gì để nói
Khương Điềm Điềm bừng tỉnh: "Không trách chỉ nấu nước mà cho nguyên cái đùi to tướng, thì ra cũng là tiền bịt miệng
Nói vậy thì cô đã hiểu rồi
Xem ra cái này không chỉ cho cô, mà chủ yếu là cho Trần Thanh Phong
Quả nhiên, chuyện nấu nước không đáng để đổi một cái đùi to
Có điều cô gái lạc quan lại nghĩ, cô đúng là may mắn, cô vớ vẩn thế nào mà được hưởng ké của Trần Thanh Phong
Vui quá đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có anh thật là tốt
Cô mang giày cỏ, mũi chân xỉa mặt đất, từ sợi tóc cho đến ngón chân cũng lộ vẻ vui mừng
Trần Thanh Phong nhoẻn miệng, thấp giọng cười: "Anh cũng nghĩ thế, có em thật tốt
Rồi anh phình to gan chó nhẹ nhàng kéo bàn tay bé nhỏ mềm mại của cô, cô chỉ liếc nhìn chứ không rút tay ra
Trần Thanh Phong được như ý lập tức ngoác miệng cười tới mang tai, cực kì vui vẻ
Vì mừng quá mà anh hỏi ra luôn trọng điểm hôm nay muốn hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Điềm Điềm, em cảm thấy, bao giờ chúng ta kết hôn thì được
Khương Điềm Điềm: "Hở???!!
Kết hôn
Cô còn nhỏ thế này mà
Hũ mật tình yêu quả đúng là khiến lòng ta như nếm phải mật đường, nhưng, nhanh như thế mà đã kết hôn rồi sao
Có lẽ vẻ mặt ngu ngơ của Khương Điềm Điềm quá rõ ràng, Trần Thanh Phong lập tức nói: "Em em em, em không cần anh hả
Lời này, có hơi, tủi thân
Khương Điềm Điềm trở tay rút tay mình ra rồi vỗ anh, nói: "Làm gì có chuyện đó
Cô cũng không hề thẹn thùng, đáp: "Em thích anh nhất
Ý cười lập tức thắp lên trong mắt Trần Thanh Phong, anh chống cằm, hai mắt sáng quắc, cố gắng dùng vẻ mặt mê hoặc Tiểu Điềm Điềm, hỏi nhẹ: "Vậy thì, em cân nhắc chuyện kết hôn đi nhé
Anh nghiêm túc: "Em là con gái ở một mình anh không yên tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy người trong thôn đều rất tốt, không có kẻ ác
Nhưng mà biết người biết mặt không biết lòng
Lấy anh làm ví dụ đi, em nhìn bề ngoài anh có thấy anh lười biếng không
Nên anh cho rằng nhanh chóng kết hôn mới tốt
Ít nhất là em được an toàn
Khương Điềm Điềm dùng vai chạm vào anh, nói: "Anh đúng là tự hiểu lấy mình đó
Trần Thanh Phong cũng học cô chạm vào lại: "Anh không muốn giấu em
Khương Điềm Điềm: "May là em cũng khá lười đó
Hai kẻ lười với nhau, không hề cảm thấy mất mặt chút nào
Hai người họ như hai con lật đật, em đụng anh rồi anh đụng em, chơi thế mà vẫn rất vui
"Chuyện này, để em nghiêm túc nghĩ dã..
"Được
Khương Điềm Điềm giả vờ suy nghĩ rồi nói: "Thế, ngày mai em sẽ trả lời anh
Trần Thanh Phong: "Được
"Đồng chí Khương Điềm Điềm, đồng chí Khương Điềm Điềm tới đại đội một chuyến
Đang ngồi trong rừng thì chợt nghe thấy cái loa duy nhất ở thôn vang lên
Khương Điềm Điềm: "Hả?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.