Tháng ba
Một cơn mưa xuân cũng không khiến nhiệt độ ấm áp hơn, lại còn thêm nhiều hơi nước, lạnh hơn
Khương Điềm Điềm khoanh tay đi bộ trong thôn, nhưng đi một vòng, mà không gặp được ai
Đừng nói đến người, cô đã cố ý đi sát chân tường lắm rồi mà còn không thấy có một con chó nào sủa cả
Nhìn trời ngày một đen, Khương Điềm Điềm từ bỏ ý định "thăm dò và phát hiện", men theo đường cũ đi về
Có điều cô của bây giờ đã không còn là cô mới vừa ra ngoài như lúc nãy nữa
Cô bây giờ, tóm lại trong lòng cũng đoán được tình hình rồi
Nghèo, thật sự nghèo
Có điều chỉ nhìn nhà trong thôn thôi cũng biết, người ta cũng không khá giả gì hơn cô
Nghĩ đến đây, Khương Điềm Điềm lại trở nên bình tĩnh
Mọi người đều như nhau, vậy cô còn lo lắng làm gì
Cô đi một vòng quanh nhà, không tìm được mấy thứ như nến đâu, lọ mọ ngồi trước bếp ở ngoài nhà, tuy bây giờ chưa rõ tình hình, nhưng ra ngoài đi dạo một lượt đã khiến chân lạnh buốt
Cô gái mười bảy đang độ tuổi trưởng thành thích dưỡng sinh ngồi ngâm chân trước bếp vừa nãy dùng để nướng khoai lang, mân mê tàn lửa đã tắt, phù phù phù
Lửa cháy lên rồi
Khương Điềm Điềm: "!!
Đúng là mèo mù vớ cá rán
Ôi chao
Cô siêu may mắn
Khương Điềm Điềm hí hửng lấy ít củi khô còn lại nấu nước rồi thoải mái dễ chịu ngâm chân
Dù là cuộc sống nghèo đói hay giàu sang thì đầu tiên cứ thoải mái đã
Khương Điềm Điềm ngâm chân xong thì lau vũng nước đọng trên giường đất đen nhánh, sau đó cài then cửa
Trong tiếng gió rít gào ngoài cửa, cô dần thiếp đi trong giấc mơ ngọt ngào
"Rầm rầm
Rầm rầm rầm
"Khương Điềm Điềm
Khương Điềm Điềm
Khương Điềm Điềm đang mơ mình gặm đùi gà, tay trái cầm một con gà, tay phải cầm một con vịt, ăn tới mức dầu bóng loáng mùi thơm nức mũi
Thì cô có cảm giác như có người đập vào đầu cô gọi "Khương Điềm Điềm", đấm tan đùi gà thơm phức của cô
Khương Điềm Điềm mơ mơ màng màng ngồi dậy
"Khương Điềm Điềm, mở cửa lẹ coi
Thím biết cháu có ở nhà
Khương Điềm Điềm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng gọi lại vang lên
Khương Điềm Điềm: "..
Bà tưởng bà là dì Tuyết* hả
* Dì Tuyết: Tức Vương Tuyết Cầm, là nhân vật phản diện số một trong bộ phim truyền hình "Tân dòng sông li biệt"
Bà là người có dung mạo xinh đẹp và tính cách đanh đá
Trong phim cũng có cảnh bà ta đến nhà mẹ con Y Bình liên tục đòi mở cửa
Cô trừng mắt nhìn về phía cửa sổ, nhưng cửa sổ kính mờ làm gì thấy rõ ai, Khương Điềm Điềm dứt khoát lê giày đi tới cửa: "Ai vậy
Tuy nói thế nhưng cô vẫn mở cửa
Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ trung niên xa lạ
Bà ta trông khoảng 40 tuổi, cao hơn Khương Điềm Điềm một cái đầu, mặt chữ điền, lông mày thô rậm, tóc búi đại ra sau đầu
Nhưng nhìn từ trên xuống dưới lại khá gọn gàng
Khương Điềm Điềm quan sát người phụ nữ trước mặt, bà ấy cũng quan sát cô, có lẽ cảm thấy ánh mắt của Khương Điềm Điềm quá nhức nhối, khóe miệng bà giật giật, nhưng vẫn gượng nói: "Khương Điềm Điềm, cháu có khỏe không
Khương Điềm Điềm nhếch môi, nghiêng người nhường đường: "Bác có muốn vào nhà ngồi không
Người phụ nữ trung niên đi thẳng vào nhà không hề do dự, bà ta cũng không có ý khách sáo, ngồi phịch xuống ván gỗ trên giường, nhìn chiếc chăn trên giường đất, khóe miệng bà ta lại giật giật
"Sao cháu không gấp chăn cho gọn
Nhắc đến đây, Khương Điềm Điềm lập tức ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ti hí lườm bà ta đầy trách móc
Vì sao hả, nếu không phải vì dì Tuyết bà mới sáng sớm đã đến đập cửa thì sao tôi lại dậy
Đùi gà của tôi sao lại biến mất chứ
Người phụ nữ cảm nhận được oán niệm của cô: "..
Bà ta hít một hơi sâu, nói: "Nói chuyện chính đi
Giờ đã lúc nào rồi mà sao cháu vẫn chưa chịu dậy đi làm hả, đã ba hôm không đi làm rồi đấy
Hôm nay cháu mà không đi thì mọi người sẽ nghĩ sao hả
Thím biết chuyện của Thúy Hoa làm cháu khó chịu
Nhưng Khương Điềm Điềm à, là con gái thì phải lập gia đình, có một số việc mình không làm chủ được
Dù bà ấy có là mẹ đẻ của cháu đi nữa, thì nếu đã muốn đi bước tiếp cháu cũng không quản được
Chưa kể bà ấy cũng chẳng phải là mẹ đẻ cháu
Bây giờ cháu mà đi, cả cái nhà này chỉ còn lại một mình cháu, cháu cũng nên tính toán cho mình nhiều vào
Lãnh tụ đã nói rồi, phụ nữ có thể đỡ nửa bầu trời
Dù chỉ còn lại một mình cháu, dù chỉ có mỗi cháu là nữ, chỉ cần cháu sống tốt, có công ăn việc làm thì sẽ không sợ chết đói
Khương Điềm Điềm kinh hãi: "Còn có cả người chết đói hả??
Người phụ nữ trung niên: "..
Trọng điểm không phải ở đó!!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà ta hít sâu, nói: "Chưa tới mức chết đói!!
Đại đội chúng ta không giống đại đội khác
Trừ ba năm mất mùa đó ra thì chưa lúc nào có người chết đói cả
Khương Điềm Điềm nhân đó hỏi: "Vậy bây giờ là năm bao nhiêu
Người phụ nữ trung niên: "..
Khóe môi bà ta cứng ngắc, nói: "Năm 1969
Khương Điềm Điềm bừng tỉnh "à" một tiếng, lại chớp mắt hỏi: "Vậy nếu không đủ lương thực thì có thể mượn đại đội được không
Người phụ nữ trung niên: "..
Bà ta nghiến răng, nhìn Khương Điềm Điềm, gần như thốt lên qua kẽ răng: "Không được
Khương Điềm Điềm thất vọng cúi gằm đầu "à" một tiếng, rồi sau đó cô ngẩng đầu lên như muốn hỏi gì đó
Nhưng người phụ nữ kia đã nhanh chóng mở miệng: "Trong đội đã bàn với nhau rồi, một mình cháu là con gái cũng không dễ dàng gì, cũng không thể ra đồng làm ruộng, nên lần này trước mắt cứ làm mấy việc nhẹ đã
Cháu theo chị Vương làm việc ở chuồng heo, băm rau cho heo ăn đi
Tuy tiền công hơi ít, nhưng cháu cũng chỉ có một mình, ăn cũng không nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dần rồi sẽ quen, đến khi đó sẽ giao thêm việc
Đôi tai bé nhỏ của Khương Điềm Điềm khẽ giật, không dám hỏi vì sao mình lại không thể ra đồng, mà chỉ biết "à..
một tiếng
Nhìn bề ngoài là biết bà ấy thuộc dạng "người phụ nữ mạnh mẽ hiên ngang", thế mà lại bị "ba lần à..
của Khương Điềm Điềm làm cho nổi cáu
Bà cố gắng điều chỉnh cảm xúc, đứng dậy: "Vậy thím về trước đây, cháu nhớ hôm nay lo đi làm đấy
Khương Điềm Điềm gãi đầu, mái tóc dài vốn đã bù xù nay càng thêm rối, cô hấp tấp giữ người phụ nữ kia lại, nở nụ cười ngọt ngào của bà ta: "Ừmm, cháu muốn được nghỉ thêm một hôm nữa
Người phụ nữ kia kìm nén đến mức mặt đỏ bừng
"Hôm qua nhà cháu bị mưa dột nên phải sửa lại, với cả dọn dẹp nữa
Khương Điềm Điềm cô có lý do cả mà
Lý do này đúng là không phản bác được, người đàn bà kia cũng không phải dạng không hiểu lý lẽ, bèn gật đầu nói: "Vậy cũng được
Thế này đi, cháu xem nếu cần gì giúp thì cứ đến đại đội tìm dì
Khương Điềm Điềm: "Vâng ạ
Lần này Khương Điềm Điềm không ngăn bà rời đi nữa, cô còn đưa ra tận cửa
Nhưng khi bà ta vừa bước một chân ra cửa thì Khương Điềm Điềm đột nhiên mở miệng: "À đúng rồi chị gái ơi, chị là ai vậy
Loạt soạt
Người phụ nữ trung niên lảo đảo bước chân, khó khăn đứng vững, suýt nữa là ngã rồi
Bà ta ngoái đầu lại, đôi mắt hổ quắc lên trừng Khương Điềm Điềm, gầm thét: "Cháu thế mà không biết tôi hả!!
Tiếp tục hét: "Đã không biết tôi là ai mà còn nói chuyện với tôi lâu thế à!!
Lại tiếp tục quát: "Tôi là trưởng hội phụ nữ trong đại đội của chúng ta, Dương Quế Hoa!!
Nói xong, bà ấy thật sự không muốn nói thêm với Khương Điềm Điềm thêm một câu nào nữa, thịch thịch thịch nhanh chóng biến mất khỏi sân nhà Khương Điềm Điềm
Bước chân mau lẹ như thể không muốn dây dưa
Khương Điềm Điềm nhếch môi, khẽ nói: "Trưởng hội phụ nữ à, hèn gì tới nhà mình
Cô cũng không muốn chọc tức người ta đâu, nhưng..
cô không biết thật mà
Cũng không thể không hỏi được
Đúng là đại thần chuyển kiếp đã bỏ lỡ mình rồi
Không có trí nhớ của chủ nhân cơ thể này cũng giống như việc đi mua mì gói mà không có bột gia vị vậy
Tuy không ảnh hưởng lắm nhưng sẽ mang đến vài bất tiện khổ sở
Cho dù mộng đẹp khó quên, nhưng dù gì cũng đã dậy rồi, Khương Điềm Điềm không cách nào ngủ tiếp được nữa
So với chiều tối hôm qua cả người lơ mơ nhà cửa tối om, thì bây giờ đã tốt hơn nhiều
Khương Điềm Điềm nghiêm túc quan sát nhà mình
Căn nhà này đúng là khá nhỏ, Khương Điềm Điềm phỏng chừng cũng chỉ được 70m2, ngay bên tay trái khi bước vào cửa là gian bếp, còn bên phải chất ít củi đốt
Tủ chén bát đặt ở vị trí đối diện cửa, ngay bên cạnh tủ chén là hầm đất nhỏ chứa lương thực
Ở hai bên trái phải còn có hai gian nhà, gian bên trái nối liền với bếp chính là gian nhà tối qua Khương Điềm Điềm ngủ, có giường đất cùng một chiếc tủ ghép cao thấp
Gian bên phải và gian bên trái đối diện ngay cửa, diện tích nhỏ hơn gian bên trái một chút, bên này tuy không có giường đất nhưng lại có một chiếc giường đủ một người ngủ, cùng với một chiếc tủ ghép cao thấp giống hệt vậy, nhỏ hơn căn phòng phía Đông
Khương Điềm Điềm có thể nhận ra, đây mới là phòng cô nên ngủ
Khương Điềm Điềm trông thấy hai xâu chìa khóa nằm trên tủ, một xâu dùng để mở tủ và cửa ở phòng phía Đông, một xâu khác là phòng phía Tây
Đừng nói là, lần này, cô nhặt được đồ ngon rồi nhé!!
Không biết có phải do hôm qua cô mới chuyển kiếp hay không mà đầu óc không được tỉnh táo, đói quá hoa mắt, nên cũng không thể tìm kiếm hết mọi ngóc ngách
Nhưng lần này, cô lại tìm được một hốc kín đằng sau chiếc tủ ở căn phòng phía Đông
Khương Điềm Điềm: "..
Cô im lặng nhìn trời, cảm thán: "Người nhà này thích giấu đồ thế à
Trong hốc toàn là tiền, lớn nhất là tờ tiền giấy 10 đồng, có chừng năm tờ, còn lại toàn là mấy tờ bạc lẻ xu lẻ, đếm ra thì được 76 đồng 8 hào 3 xu
Có lẻ có chẵn
Được, tiếp tục lục soát
Có điều lần này Khương Điềm Điềm không tìm được gì thêm, cô thở hổn hển chống nạnh nhìn tủ, bất chợt cảm thấy sai sai
Tỷ lệ chiếc tủ này..
không đúng cho lắm
Cô lập tức gõ vào mặt bên, quả nhiên có chỗ trống, Khương Điềm Điềm tức khắc ra tay
Đúng như dự đoán, trong hộc tủ lớn nhất có một vách ngăn, Khương Điềm Điềm gỡ nó đi, mắt lập tức trợn lồi ra
Ở đây lại giấu một túi bột ngô
Gần túi bột là một túi bánh bích quy và một gói đường
Người nhà này thuộc họ hamster hả?
Giấu hàng ở mọi nơi
Khương Điềm Điềm vội cất đồ đạc, rồi ngay lập tức bắt đầu —— đào sâu ba mét
Có thể có thể, cô có thể
Cô có niềm vui tìm bảo tàng rồi
Trong đời đúng là có nhiều điều làm ta phấn khởi mà
Cô tiếp tục thu hoạch được nhiều thứ ở căn phòng phía Đông, mà căn phòng phía Tây cũng không kém
Cuối cùng cô lại tìm ra được một cái hộc trong chiếc tủ ở căn phòng phía Tây, trong hộc tối có "tay nải" được cột kỹ bằng khăn tay màu xám
Khương Điềm Điềm vội mở ra: "Ôi má ơi
Thật sự không ngờ lại có thể tìm ra đồ trang sức bằng vàng trong căn nhà rách nghèo khó này
Thứ trong tay nải không phải gì khác, mà là một chiếc vòng tay vàng rực rỡ
Khương Điềm Điềm đeo vào, thấy khá nặng
Tuy Khương Điềm Điềm ở nhà cô từ nhỏ, nhưng người cha cặn bã của cô vẫn cho cô rất nhiều tiền
Hồi học lớp lá trong nhà trẻ, đứa nào muốn uống Coca thì đều phải xin tiền cha mẹ, còn bạn học Khương Điềm Điềm mỗi ngày đều uống nước Evian*
Nên cô cũng coi như "trải đời" từ sớm
Có điều dù đã trải đời, Khương Điềm Điềm vẫn muốn cảm khái, đặt biệt là ở những năm 60 này
*Nước khoáng Evian: Là sản phẩm nước khoáng duy nhất được đưa vào phục vụ tại các nhà hàng lớn trên thế giới và có giá thành khá đắt
Khương Điềm Điềm đột nhiên có cảm giác có thể mình là phú bà ngầm
Cái nhà này
Quá khó lường!