"Rắc, rắc, rắc rắc
Khương Điềm Điềm cuộn bàn chân lại trên giường đất, hai lần một miếng, chưa được bao lâu thì một hộp bánh quy nhỏ đã chẳng còn mẩu vụn nào
Khoan hẵng nói, bánh quy lớn của thập niên 60 này ăn rất ngon nhé
Ăn no rồi, Khương Điềm Điềm mới duỗi lưng vỗ bụng, bắt đầu làm việc thôi
Tuy rằng trong phòng không tìm được món đồ gì khác nữa, nhưng chiếc vòng tay vàng này, Khương Điềm Điềm vẫn không dám đặt lại chỗ cũ
Cô gói kỹ vòng hết ba lớp trong rồi ba lớp ngoài, sau đó đặt chiếc vòng tay đã gói cẩn thận vào hộp bánh quy
Như vậy còn chưa an tâm lắm
Phải quấn thêm bên ngoài hộp bánh quy hai ba lớp nữa
Làm xong tất cả, Khương Điềm Điềm mới ôm bảo bối của mình chui vào dưới giường ở phòng phía Tây, cần cù chăm chỉ bắt đầu đào hang
Vào những thời khắc mấu chốt, phải học theo mấy bé chuột đó
Đào sâu, đào sâu, đào thật sâu
Cô gần như dùng hết sức của mình mà đào được hơn nửa thước đất, cuối cùng cũng giấu kỹ món đồ
Khương Điềm Điềm sợ bị người khác phát hiện, nên cởi giày ra sức đạp
Đạp cho bằng phằng, lúc này mới yên tâm
Từ dưới giường chui ra ngoài, cả người cô cũng biến thành con khỉ đầy đất luôn
Tuy đã đổi chỗ cho chiếc vòng vàng, nhưng Khương Điềm Điềm vẫn không bỏ qua các hốc nhỏ này, cô lấy hết số tiền đang có bỏ vào đây
Làm xong tất cả, Khương Điềm Điềm cảm thấy như ba hồn bảy vía cũng bay ra ngoài —— mệt quá đi
Cô dựa người vào tường, ngồi liệt trên băng ghế nhỏ, nhưng dù vậy thì cô vẫn còn rất nhiều việc
Có điều chắc do uy lực của vòng vàng quá lớn, nên tuy Khương Điềm Điềm mệt lắm luôn thì tinh thần vẫn rất phấn khích
Tiền đúng là thao túng con người mà
Cô vậy mà là người có vòng vàng ở thập niên 60 đó
Là người tầm thường ấy hả
Đương nhiên không phải rồi
Khương Điềm Điềm nắm chặt nắm tay, đứng lên thật nhanh: "Ui da
Không cẩn thật khiến bím tóc quất lên mặt, Khương Điềm Điềm xoa mặt rồi cúi đầu nhìn tóc đuôi ngựa dài đến eo, là mái tóc khô vàng xác xơ
Dính đất hết rồi, cô tháo bím tóc ra, lắc lắc, đất không nhiều, nhưng đã rối như con điên
Dù không soi gương thì Khương Điềm Điềm cũng tự biết nhất định trông vô cùng ngốc
Cô nghĩ ngợi rồi trở về phòng tìm cây kéo cầm đi tới nhà sát vách
"Cốc cốc cốc
Dù chỉ là một khoảng sân với hàng rào dày đặc, nhưng Khương Điềm Điềm vẫn gõ cửa, cô còn có lễ phép đó nha
"Ai thế
Bà Vương nghe tiếng động thì đi ra, nhưng vừa mở cửa thì đã hoảng hốt lùi về sau hai bước: "Cháu cháu cháu..
cháu làm gì thế
Giọng nói cũng thay đổi, bị hù rồi
Khương Điềm Điềm mới tiến lên một bước, cười ngoan ngoãn: "Cháu là Điềm Điềm nhà bên đây
Bà Vương lại lùi thêm một bước, kêu lên the thé: "Cháu đừng có tới đây!!
Giờ đang giữa trưa, người nhà nghe tiếng bà Vương thì hấp tấp chạy từ trong phòng ra
Mà vừa trông thấy thế thì đúng là thiếu điều muốn trượt chân
Khương Điềm Điềm đầu bù tóc rối, cầm cây kéo trong tay, chả khác gì một con điên, trông đáng sợ muốn chết
"Con con con, con nhóc kia mày muốn làm gì
Giết người là phạm pháp đó
Con dâu bà Vương vịn cửa phô trương thanh thế
Khương Điềm Điềm: "??
Cô nhận ra, giọng của hai người này chính là tiếng nói mà cô nghe trộm được
Đoạn, Khương Điềm Điềm mới trưng ra khuôn mặt tươi cười vô tội hết sức: "Mọi người hiểu lầm rồi, cháu không có ý làm gì đâu mà
Cháu chỉ muốn nhờ mọi người cắt tóc giúp thôi
Cô chớp đôi mắt to, giòn giã bảo: "Tóc dài quá, phiền phức lắm
Người nhà họ Vương: "??
Rốt cuộc thì gừng càng già càng cay, bà Vương là người phản ứng lại đầu tiên
Bà ấy nói: "Điềm, Điềm, Điềm Điềm ha
Cháu, cháu muốn bán, bán tóc à
Khương Điềm Điềm lập tức sáng mắt như đèn pha: "Tóc có thể bán được à
Cháu muốn bán
May quá cô tới nhờ nhà hàng xóm giúp đỡ, nếu không thì không biết rồi
Đúng là bà con xa không bằng láng giềng gần đó
"Thì ra cháu muốn bán tóc
Thím còn, còn tưởng là có chuyện gì đó
Nghe Khương Điềm Điềm bảo chẳng qua chỉ muốn bán tóc, bà Vương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm
Bà liếc nhìn đầu tóc cô rồi chuyển sang chế độ lắm lời: "Tóc cháu tốt quá, bán rồi tiếc lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với mái đầu xác xơ này mà thím còn nói ra được câu tóc tốt, thím khen cũng chẳng có tâm tý nào đâu
Khương Điềm Điềm phồng hai má
Bà Vương thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phồng lên, tức khắc tự hiểu được ngay, có ai không phải nghèo lắm nên mới bất đắc dĩ bán tóc chứ
Bà liếc mắt nhìn Khương Điềm Điềm đầy đồng tình: "Thôi cháu đừng tự cắt, không là phí lắm
Cứ đi thẳng tới tiệm cắt tóc ở công xã đi
Chỗ đó của nhà nước, chỉ có nó mua thôi
Sau đó lại dạy dỗ cô: "Cháu gội đầu đi đã, nhìn cho đẹp
Khương Điềm Điềm gật đầu: "Dạ
Cảm ơn thím
Bà Vương: "Ái chào con nhóc này dẻo mồm quá, chuyện nhỏ, cảm ơn làm cái gì
Khương Điềm Điềm mím khóe môi, khẽ hỏi: "Vậy thím biết cách đi tới đó không ạ
Bà Vương: "Trời, cháu một thân con gái tự mình đến công xã à
Phải đi tới gần 2 tiếng đồng hồ đấy
Không được, à đúng rồi, sáng mai xe bò trong đội muốn sang bên kia đón thanh niên trí thức, cháu hỏi lại đại đội xem có thể cho mình đi cùng không..
Khương Điềm Điềm lập tức sáng mắt
"Được đó
Cô cầm theo cây kéo, tóc tai bù xù cứ thế xông ra ngoài
Bà Vương: "..
Đang còn muốn nói thêm điều gì nữa thì đã thấy Khương Điềm Điềm dừng bước, vừa đi đã quay về, lắp bắp hỏi: "Mà sao để tới đại đội nhỉ
Khương Điềm Điềm gục đầu xuống, đang chuẩn bị viện cớ cho bản thân thì bà Vương lập tức nói tiếp: "Ôi cũng đúng, trước giờ cháu chưa từng sang đấy thì sao biết được
Đi thôi, thím dắt cháu đi
Tiện thể còn bát quái được
Khương Điềm Điềm cười tủm tỉm, ngọt ngào bảo: "Tốt quá
Được đó, chẳng cần kiếm cớ nữa kìa
"Điềm Điềm nè, Từ Thúy Hoa đi rồi, cuộc sống sau này cháu định làm sao đây
Bà Vương thật dè dặt hỏi Khương Điềm Điềm, hỏi dò cô
Khương Điềm Điềm nghiêng mắt sang bên, đôi mắt cong cong: "Không phải còn có thím à
Bà Vương loạng choạng bước chân, khi lấy lại tinh thần vội vã nói: "Sao lại có thím ở đây
Chuyện này..
Mắt Khương Điềm Điềm nom rất vô tội: "Thím sẽ tìm đối tượng cho cháu nhỉ
Bà Vương: "..
Nói, nói vậy cũng không sai
Hóa ra cô ấy đã bảo với cháu rồi
Mà cũng đúng, sao có khả năng không dặn được
Này Điềm Điềm, cháu muốn tìm mẫu đàn ông như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu đã nhận quà của người ta rồi thì bà cũng nên làm việc, giờ cứ dứt khoát hỏi thử con bé
Khương Điềm Điềm: "Người đó phải có vóc dáng cao thật cao
Không thể giống Cha cô được, có một mét bảy
"Mặt cũng không cần đẹp trai quá, nhưng mà phải mạnh mẽ, góc cạnh rõ rệt
Cha cô là tiểu bạch kiểm đấy, không đáng tin cậy chút nào
"Trong nhà nhất định phải có điều kiện tốt, cháu không muốn chịu khổ
Việc ngu xuẩn nhất chính là đi theo đàn ông chịu khổ đó
"Không muốn..
Điềm Điềm đang chuẩn bị nói tiếp thì bà Vương đã nhanh chóng cắt ngang
Bà nhìn Khương Điềm Điềm mà cạn lời, cảm thấy con nhóc này thiệt là không biết thân biết phận
Bà bảo mà, loại đàn bà đanh đá hung hãn như Từ Thúy Hoa thế kia thì sao tốt tính đến độ cho bà một khúc vải đỏ lớn thế được
Hóa ra là tại Khương Điềm Điềm thật tình không dễ sắp mà
Bà lúng túng cười nói: "À, chuyện này để sau từ từ hẵng nói
Khương Điềm Điềm gật đầu: "Vậy cũng đúng, không vội được, cháu còn bé mà, mới mười bảy thôi
Bà Vương: "..
Mười bảy không còn nhỏ đâu
Khương Điềm Điềm: "Thím ơi, nhà cháu không có củi, cháu phải đi đâu nhặt củi đây
Khương Điềm Điềm: "Thím ơi, nhà cháu thiếu vài thứ, nên tới đâu mua nhỉ
Khương Điềm Điềm: "Thím ơi, lương thực nhà cháu có thể không đủ rồi, phải làm sao đây
Khương Điềm Điềm: "Thím ơi, phòng nhà cháu bị dột rồi, theo thím cháu nên kiếm ai giúp đây
Khương Điềm Điềm: "Thím ơiii..
Bà Vương được từng đó tuổi rồi mà đây là lần đầu cảm thấy, có người đang cầm trống gõ phanh phanh phanh ở trong đầu bà
Quả thực là muốn lấy cả mạng già này đi mà
Não cũng muốn nổ tung luôn rồi, bà đè đầu xuống, hối hận vừa nãy mình rảnh nợ quá hay sao mà lại đi theo con nhóc này
"Thím..
Cả đoạn đường này bà Vương không biết mình đã nói gì nữa, nhưng bà nói, Khương Điềm Điềm giống Đường Tăng trong chuyện xưa mà hồi bé bà từng nghe quá, thật sự không kém chút nào
Nếu bà là yêu tinh thì cũng sẽ muốn ăn con bé, nói nhảm quá nhiều
Hơn nữa, bốn năm sáu điều không biết
Hai người "trò chuyện vui vẻ" với nhau cả đoạn đường đi tới ủy ban đại đội
Ủy ban đại đội cũng không khác gì với nhà dân bình thường
Có điều nếu so với nhà Khương Điềm Điềm thì chỗ này khá hơn
Hai người còn chưa vào sân mà đã nghe được tiếng mắng vô cùng lớn truyền ra: "Cái thằng lưu manh này, làm mười ngày mày có thể lười đến chín ngày, xem tao có đánh chết thằng quỷ lười nhà mày không
Để mày tới đây làm tao mất hết cả mặt mũi
Tao đánh chết mày!!
"Cha, cha cha, con là con trai ruột cha đó
"Tao không có loại con ruột vô dụng như mày
Con trai cha mày nhiều, sớm biết mày là cái thằng lười tới mông còn không nhấc lên thì hồi đẻ mày ra tao đã ném lên núi cho sói ăn rồi
Giọng nam cao vô cùng lớn tiếng, tiếng mắng chửi to lớn thế này thì không chỉ vang ở cổng chính, mà trong phạm vi mười dặm xung quanh đều nghe thấy được
Có điều kiểu nói chuyện này rõ ràng không thể dọa dẫm người ta
"Cha, từ hồi con ba tuổi đã không tin được kiểu này của cha, thì sao giờ con mười chín cha còn nói như vậy nữa
Không biến tấu thêm được gì nữa à, hèn gì cha làm kế toán mười mấy năm ở đại đội rồi mà không thăng chức được
Kiểu suy nghĩ thế này thì cũng chỉ làm được kế toán thôi
May mà đại đội trưởng và người trong đại đội bao dung cha
Nếu thật muốn ra ngoài làm thì cha có thể bị người ta bắt nạt đến chết đấy
Dù câu trả lời vô cùng không đàng hoàng, nhưng mà giọng người nói lại rất dễ nghe, mang theo tinh thần thiếu niên nhẹ nhàng thoải mái
Chẳng qua, lời này lại chọc vào tổ ong vò vẽ
"Cái thằng ranh, thằng ranh con này
Mày còn dạy ngược lại cha mày á
Gậy đâu
Tôi nện chết nó, tôi phải đập chết cái thằng ranh con này
"Hổ dữ cũng không ăn thịt con đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Cái loại con như mày, con hổ nó cũng phải tức mất nửa mạng
Trong sân lại tiếp tục một màn gà bay chó sủa
Ủy ban đại đội cũng không phải chỗ tách biệt, xung quanh đều có các hộ sinh sống
Hễ nhà nào có người là thò đầu ra nhìn hết
Chỉ là chẳng ai ngờ, lúc này Khương Điềm Điềm đột nhiên nổi bão
Khương Điềm Điềm đột ngột kéo cửa sân ủy ban ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc tức giận: "Ai cho bác được quyền đánh người
Mọi người giống như đột nhiên bị điểm huyệt, lập tức dừng mọi động tác, sau đó tất cả chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía cô —— mặt mày xám xịt, tóc tai bù xù, cả người bẩn thỉu, trong tay còn cầm theo cái kéo
Khương Điềm Điềm cũng nhanh chóng quét qua những người trong sân
Ngoại trừ Dương Quế Hoa mới gặp sáng nay thì còn có ba người đàn ông trung niên và một chàng trai gầy gò, cao lớn
Người bị đánh hẳn là anh chàng này
Mà trong ba người đàn ông trung niên kia có một người đang xách cây gậy gỗ, hẳn là để đánh người kia
Cô nhớ đến mẹ của mình
Khương Điềm Điềm giận hết sức: "Dù bác có sinh anh ấy ra thì cũng không đồng nghĩa với việc được tùy tiện đánh người, cho sói ăn càng không được
Mọi người: "..
Mọi người: "??"