Xe bò lảo đảo lắc lư đi vào thôn, nhanh chóng khiến mọi người vay quanh
Nhưng đương nhiên, thứ mọi người chú ý không phải xe bò
Mà là thanh niên trí thức
Tuy tám thanh niên này không phải là nhóm thanh niên trí thức đầu tiên đến đại đội bọn họ, và cũng chưa phải là nhóm cuối cùng
Nhưng trong thôn nào có chuyện gì vui, nên chút chuyện nhỏ này cũng đủ khiến mọi người hứng thú
Mấy đứa trẻ từ nội thành đến nhìn đúng là khác hẳn người ở đây
"Đội trưởng, không phải nói là tám người à
Sao ở đây lại có chín người
Có người hỏi
Đại đội trưởng nhìn lướt qua, bảo: "Thì tám người thật mà
Rồi ông ngờ vực ngoảnh đầu nhìn, chợt bừng tỉnh nói: "Đây là con gái của ông hai Khương
Mọi người ngạc nhiên nhìn cô bé xinh xắn tóc ngắn mà lấy làm khó tin, có điều nhìn rõ dung mạo thì đúng là nó rồi
Nhất thời không biết nên nói gì, vì sao chỉ đổi có kiểu tóc thôi mà lại đẹp mắt hơn nhiều dữ vậy
Nhưng dù Khương Điềm Điềm có biến đổi nhiều đến mấy thì cũng không khiến mọi người "bùi ngùi" bằng hai khúc xương to bự trong tay cô
"Con nhóc này đúng là ghê gớm, không biết trong tay có bao nhiêu tiền đấy
Sao mà có tiền được như vậy chứ
Còn mua cả khúc xương to
Một bà già mặt ngựa chanh chua lên tiếng
Khương Điềm Điềm: "Có tiền thích thì mua
Nếu không thì ai biết tích rồi để cho ai đó xài mất
Hai khúc xương này cháu mua bằng tiền bán tóc
Bà muốn ăn cũng có thể bán tóc mà mua
Có điều..
Cô nghiêm túc quan sát rồi nói: "Cháu cảm thấy chất tóc của bà quá xấu, nếu bán e cũng chưa được một mao
"..
Khương Điềm Điềm không cho rằng mình đang chặn họng người ta, thậm chí cô còn không nhận ra người ta nói móc cô, mà tự cảm thấy những lời mình nói đều rất chân thành
"Bác à, bác nhìn kiểu tóc của mình đi, trông có khác gì ổ gà không
Thật đấy, bác nghe cháu khuyên một câu, không thể vì đã lớn tuổi mà không sửa soạn được
Nếu lỡ có rận thì dù tóc bác có dài có đẹp cũng không bán được giá đâu
Khương Điềm Điềm thuật lại câu hôm nay nghe được, cảm thấy mình đúng là người tốt
Nhưng khi đưa mắt nhìn thì lại thấy sắc mặt bà ta đã thay đổi
Khương Điềm Điềm ngạc nhiên, bất chợt lùi về sau một bước nói: "Đừng nói là bác có rận thật đấy chứ
Thế thì xin bác nhanh tránh xa cháu tí đi
Nói đoạn, cô lại xấu hổ bổ sung: "Thật ra, không phải cháu chê bác đâu
"Mày chê tao chứ còn gì nữa
Bà già tức giận quát lớn
Khương Điềm Điềm ấm ức lẩm bẩm: "Không quen không biết, cháu chê bác cũng là điều bình thường mà
Cần gì nhất định phải nói ra làm mất lòng nhau
"Không quen không biết, hay cho câu không quen không biết, con oắt chết tiệt, tao đánh chết mày
Đột nhiên bà ta xông đến, Khương Điềm Điềm không ngờ bà ta lại tự dưng nổi đóa
Tuy cô tay nhỏ chân bé nhưng né rất nhanh, lập tức lắc mình tránh thoát
Cốp, cụ bà kia lao thẳng vào con bò
Người PK bò, bò thắng
Cụ bà kia ngồi phịch xuống đất, há miệng định kêu gào
Đại đội trưởng: "Đủ rồi, làm gì đấy hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đã mấy tuổi rồi mà ăn nói lung tung gài bẫy người ta
Từ Thúy Hoa lúc đi đã không lấy nhà rồi, chẳng lẽ không thể cầm tiền à
Con bé nhà họ Khương sống cũng chẳng dễ gì mà thím còn muốn hại nó hả
Tôi nói cho thím biết, thôn chúng ta không bao giờ chứa chấp loại người lòng dạ độc ác, nếu để tôi còn nghe thấy thím khua môi múa mép thì tôi sẽ giao thím cho công xã
Vừa hay, đại đội chúng ta vẫn chưa có tấm gương đâu
Vương Hồng Hoa, tôi biết thím với nhà họ Khương không hợp nhau, nhưng thím đừng có ỷ mình là người lớn mà ăn hiếp con gái người ta, tôi nhớ rõ hai người không có chút quan hệ nào hết
Thím là người lớn đấy hả
Đại đội chúng ta không phải ngốc nghếch, càng không phải là nơi khỉ ho cò gáy, mà vẫn còn có vương pháp
Nếu thím còn dám tùy tiện bắt nạt con gái yếu ớt người ta thì tôi sẽ đưa thím đến công xã nhốt rào tre
Đại đội trưởng dừng lại, trợn mắt nhìn Vương Hồng Hoa rồi nói tiếp: "Đây là bò trong đại đội, nếu bị thím đụng mà có mệnh hệ gì thì khẩu phần ăn một năm của cả nhà thím cũng không đền nổi đâu
Mấy chuyện xấu hổ mất mặt này, bình thường ở trong đội có thế nào cũng được, nhưng ngày đầu tiên thanh niên tri thức đến mà thím đã làm ầm ĩ như thế, thím muốn bị bắt đúng không
Bị đại đội trưởng phê bình, bà già kia không dám ho he gì nữa
Đại đội trưởng: "Cút
Người ở thời đại này vẫn rất sùng bái lãnh đạo đó
Đại đội trưởng nói, không ai dám làm trái lời
Chỉ một câu thôi đã khiến bà ta phải bò dậy đứng qua một bên, có điều trước khi đi vẫn trợn mắt nhìn Khương Điềm Điềm
Khương Điềm Điềm: "Đội trưởng, bà ấy còn trừng mắt với cháu
Đội trưởng: "Vương Hồng Hoa, thím mà còn dám tái phạm nữa thì đi hốt cứt ngay đi
Vương Hồng Hoa lùi về sau một bước, ha ha một tiếng, cẩn thận đáp: "Đừng đừng đừng đội trưởng, tôi, tôi đi ngay đây
Thực ra cũng không phải đại đội trưởng muốn bảo vệ Khương Điềm Điềm, ông thân là đại đội trưởng, chỉ đơn giản hy vọng trong thôn không có chuyện gì
Một cô gái như Khương Điềm Điềm chỉ có một thân một mình, nếu như bị người miệng rộng nói con bé có bao nhiêu tiền, sợ là sẽ kéo đến phiền toái
Dù không có tiền thì một cô bé như nó cũng không an toàn gì, huống hồ lại còn liên quan đến tiền
Nên ông mới để mọi người biết trước, dù Khương Điềm Điềm chỉ có một mình thì cũng không ai có thể bắt nạt con bé
Chỉ cần còn ở đại đội này thì không được làm càn
Ai dám làm càn, bắt nhốt rào tre ngay
Hơn nữa hôm nay là ngày đầu tiên thanh niên trí thức đến, Vương Hồng Hoa làm ra chuyện đó, nếu ông không lập uy thì người khác cũng sẽ học theo không nghe lời ông, vậy thì đội trưởng như ông có thể làm gì được nữa
Với lại, đoạn ông đưa mắt nhìn các thanh niên trí thức, mấy người này cũng không dễ trông đâu
Vì có một cô gái quá nổi bật
Thân là đại đội trưởng, ông không hy vọng trong đội có người như vậy
Mọi thứ phải thật bình thường mới đúng
Đại đội trưởng thở dài, nói: "Dương Quế Hoa, một chốc nữa chị sắp xếp cho mọi người nhé, đưa bọn họ đến chỗ ở cho thanh niên trí thức
Vừa dứt lời, mọi người lại tập trung vào nhóm thanh niên trí thức
Có điều vừa rồi bọn họ túm tụm lại nên không nhìn kỹ
Bây giờ mấy người kia lần lượt xuống xe, người trong thôn vừa nhìn đã lập tức ngẩn người
Trong số các thanh niên trí thức, có một người cực kỳ thanh tú sáng sủa, cô gái ấy mặc đồ vải sợi tổng hợp màu đỏ tươi, hai bím tóc đen nhánh nằm trên vai, mắt to mày rậm
Người trong thôn chưa từng thấy màu đỏ tươi trông như thế bao giờ chứ đừng nói là vải sợi tổng hợp
Vừa nhìn thấy bộ đồ đó, ánh mắt của các chị các mẹ đã dính chặt không dứt
Phụ nữ thích nhất là quần áo đẹp, bộ đồ vải sợi tổng hợp màu đỏ tươi kia đã làm lóa mắt họ, còn cánh mày râu thì lại khác
Nhìn con gái trong thôn thô sơ quen rồi, giờ đột nhiên thấy một cô gái gọn gàng từ trong thành phố đến, bọn họ cũng lập tức ngẩn ngơ
Là người xuyên qua, Khương Điềm Điềm không cảm thấy có gì đặc biệt, nhưng người khác lại không nghĩ vậy
Khương Điềm Điềm ngơ ngác nhìn quanh, thấy ở đây không còn chuyện của mình nữa thì vội đi qua đám đông, xách túi xương chạy bịch bịch về nhà
"Thằng nhóc kia, tao đánh chết mày
Không đánh chết mày không được
Đột nhiên một giọng nữ cao vút cất lên, Khương Điềm Điềm vội nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy trong con hẻm cách đó không xa có một chàng trai lao vội ra ngoài
"Bình tĩnh lại mẹ ơi, mẹ phải bình tĩnh đã
"Bình tĩnh cái gì hả
Thằng oắt con nhà mày, ai cho mày động vào bánh hạch đào của mẹ mày hả
Ai, ai cho mày động
Sao mày không ăn mắc cổ chết luôn đi
Hôm nay tao phải đập chết mày
Chạy theo sát nút anh là một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi
"Đám Tiểu Hổ Tử cũng ăn mà sao mẹ chỉ đánh mỗi con!!
"Không bị mày xúi thì chúng nó có dám ăn không??
Hai người giống hệt mèo với chuột, một chạy một đuổi
Khương Điềm Điềm bình tĩnh nhìn kỹ, ù ôi, người quen kìa, không phải là anh chàng hôm qua bị ăn đòn đó sao
So với ngày hôm qua, lúc này anh còn thảm hơn, nút áo sơ mi trắng bung ra, ống quần bên xăn bên thả, trong miệng ngậm một miếng bánh hạch đào, điên cuồng chạy trốn
Có điều lần này Khương Điềm Điềm không làm người đẹp cứu gấu chó nữa
Hôm qua cô chợt nhớ lại hồi bé thường xuyên bị đánh đập, nên mới không nhịn được ra tay trượng nghĩa, nhưng khi thấy anh đã lớn vậy thì Khương Điềm Điềm lập tức bình tĩnh trở lại
To tướng vậy rồi, bị đánh còn không biết bỏ chạy hả
Liên quan gì tới cô
Nên lần này Khương Điềm Điềm không ra mặt nữa
Có điều tuy cô không ra mặt, nhưng anh chàng kia lại chạy thẳng đến, mắt thấy sắp va vào nhau, Khương Điềm Điềm nhanh nhẹn né tránh, hai người lướt qua nhau
Khương Điềm Điềm ngoái đầu nhìn anh, đúng lúc anh cũng xoay đầu lại nhìn, hai người bốn mắt chạm nhau, anh nháy mắt với cô rồi lại chạy cái vèo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Điềm Điềm: "??
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà Vương Hồng Hoa ở cách đó không xa cũng trông thấy, cười ha ha hai tiếng đầy khinh bỉ: "Con gái con lứa, nhìn đàn ông cũng không biết xấu hổ
Khương Điềm Điềm lập tức hất cằm, hung dữ nói: "Suýt nữa anh ta đụng phải cháu, cháu nhìn anh ta thì có gì sai
Hơn nữa, dù anh ta không đụng cháu thì cháu cũng không nhìn được chắc
Người điển trai ai cũng có thể nhìn
Chứ không nhẽ đi nhìn mấy người xấu xí như bà hả
Nhìn xong về nhà còn phải rửa mắt
Hừ
Khương Điềm Điềm hừ một tiếng, giẫm chân bình bịch đầy khí thế rời đi
Khương Điềm Điềm không chủ động gây chuyện, nhưng chưa bao giờ sợ phiền phức
Tuy không biết vì sao bà già kia lại ghét mình, nhưng!!
Còn lâu cô mới bị bắt nạt nhá
Tưởng cô là cừu non chắc
Hứ
Đừng mơ
"Mày mày mày
Vương Hồng Hoa kịp nhận ra Khương Điềm Điềm nói gì, tức đến nỗi giận run người
Có điều bà ta còn chưa phản bác thì Khương Điềm Điềm đã đi xa mười mấy mét rồi
Nên bà ta nói gì thì cô cũng không nghe thấy
Càng nghĩ càng tức
Nhưng bà ta tức thì Khương Điềm Điềm cũng tức hơn
Đang yên đang lành tự dưng ra ngoài lại gặp chó điên, có ai mà không tức
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng
Cô phải dò la xem rốt cuộc nhà mình với bà già lắm điều kia có nợ nần gì mới được
Cô cũng đã đọc nhiều bộ truyện viết về thời bao cấp, có bộ nào mà không có một hai bà thím cực phẩm
Tuy có hơi tức, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là kích thích nhỏ
Chuyện nhỏ
Cô có thể
Có điều..
bây giờ bà già lắm điều không phải là chuyện quan trọng nhất
Mà quan trọng nhất chính là..
Khương Điềm Điềm sờ túi, nhấp môi, cô rảo bước đi nhanh về nhà, vừa đóng cửa lại đã vội móc túi ra —— một miếng, bánh hạch đào!